Trở về Dung Vương Phủ!
Cảnh Dung cửa thì một nhảy bổ chặn đường.
"Bao trút giận về !"
Giọng Vệ Dịch vang như chuông. Trên tay còn cầm một bó hoa đào lớn, lắc lư mặt Cảnh Dung vẻ khoe khoang.
Lộ Giang bên cạnh kéo mãi .
Vệ Dịch còn liến thoắng: "Hoa đào của ca ca ở đây bằng hoa hái , xem ."
Lại lắc lư thêm cái nữa.
Cảnh Dung mặt đổi sắc liếc một cái, đưa tay gạt nhẹ cành đào lòa xòa mặt. Lại về phía hậu viện, sang hỏi Lộ Giang: "Người ?"
Lộ Giang đáp: "Ở hành lang hậu viện ạ."
"Trông chừng Vệ Dịch cho kỹ, đừng để qua đó."
"Vâng!"
Cảnh Dung cất bước về phía hậu viện.
Vệ Dịch như miếng cao da ch.ó cứ đòi theo, kết quả Lộ Giang kéo , dùng giọng điệu dỗ trẻ con : "Vệ công tử, đưa ngài ăn kẹo hồ lô nhé."
"Không ."
Phồng má.
"Thế tò he?"
"Không ."
"Thế diều?"
"Cũng ."
Lộ Giang đau đầu, đây ! Rõ ràng là một ông phật sống!
Kiên nhẫn hỏi: "Vậy ngài gì?"
Vệ Dịch xoa cái cằm nhẵn nhụi, suy nghĩ một lát, mắt sáng lên : "Ta ăn tào phớ."
Lộ Giang nghẹn lời, ậm ừ vài tiếng: "Được, ăn tào phớ."
Vội vàng chuẩn tào phớ cho ông Phật sống ...
Khi Cảnh Dung đến hậu viện, Kỷ Vân Thư đang trong đình đợi . Thân hình nhỏ bé hành lang, dường như bẩm sinh toát lên vẻ khiến thương xót, khiến kìm bước tới ôm cô lòng.
ngay lập tức, kìm nén sự thôi thúc đó . Bởi vì giữa hai xuất hiện một bức tường vô hình.
Kỷ Vân Thư về phía , tay trong áo bất giác siết chặt. Bởi vì ánh mắt bình tĩnh đến lạ thường của Cảnh Dung khiến cô hoang mang.
Cho đến khi mặt cô.
"Vết thương đỡ ?" Cô quan tâm hỏi.
Cảnh Dung nghiêng , về phía rặng trúc trong viện, gật đầu một cái.
Kỷ Vân Thư giơ tay lên định nắm lấy tay áo , nhưng cánh tay giơ lên yếu ớt buông xuống.
Nghẹn ngào, cô hỏi tiếp: "Mạc Nhược thế nào ?"
"Không lắm."
"Còn ngài?"
Cảnh Dung khựng , sang khuôn mặt đầy lo âu của cô, quyết tâm : "Bổn vương ."
Lúc vẫn quen thói cứng miệng!
Kỷ Vân Thư chỉ thấy tim nhói đau. Không gì nữa!
Cảnh Dung thẳng vấn đề: "Nghe Mạc Nhược nàng gặp Lý lão tướng quân?"
"Ừ."
"Ông gì với nàng?"
Cô lắc đầu: "Không gì cả."
"Vậy nàng gì với ông ?"
"Bảo ông rời kinh thì đừng nữa."
"Vậy nàng gì với Khổng Ngu?"
"Không gì cả!"
Cứ như chép câu của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-305-vay-co-so-cai-gi.html.]
Cảnh Dung hỏi: "Vậy Khổng Ngu thì ? Cô gì với cô nàng
Lòng Kỷ Vân Thư chùng xuống.
Cô khẽ: "Cô bảo với ngài, đó là lựa chọn của chính cô , ngài cần áy náy. Nếu kiếp , cô vẫn sẽ quyết định như ."
Nghe , Cảnh Dung : "Đã những lời nàng , bổn vương sẽ hỏi nữa." Hắn ngừng một chút tiếp tục: "Ta hỏi nàng câu cuối cùng, chuyện Thái t.ử tạo phản liên quan đến nàng ?"
Cô khẳng định: "Không."
"Nếu nàng liên quan đến chuyện Thái t.ử tạo phản, , nàng cho , nàng và Cảnh Diệc cuối cùng giao dịch những gì?"
Hỏi đúng trọng tâm !
Cảnh Dung cô chăm chú, mong chờ điều gì đó từ đôi mắt của cô.
...
Kỷ Vân Thư cũng giống , bình tĩnh đến lạ thường.
Cô hỏi ngược : "Ngài thực sự ?"
"Ừ."
Không cần vòng vo, trả lời thành thật. Hắn thực sự .
Kỷ Vân Thư hít sâu một , lời nghẹn nơi cổ họng hồi lâu.
Cuối cùng...
"Diệc Vương thể cứu ngài , và cách cứu ngài là hy sinh Thái tử. Hắn cũng đảm bảo sẽ giữ mạng cho Thái tử. Còn đồng ý với , rời bỏ ngài, theo . Nếu đồng ý, ngày đó sẽ g.i.ế.c ngài trong đại lao. Cho nên còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý với . Ta ngài c.h.ế.t, càng trơ mắt ngài c.h.ế.t."
Nói đến đây, giọng cô nghẹn ngào: "Ta càng ... ngài trở thành Kỷ Bùi thứ hai, c.h.ế.t mặt ."
Cô sợ ! Sợ cái cảm giác mất mát đó! Cái cảm giác bất lực khi trơ mắt yêu c.h.ế.t mặt !
Cảnh Dung ngạc nhiên tức giận, đau lòng.
Hắn nhíu mày: "Nàng thực sự sẽ rời bỏ ?"
Kỷ Vân Thư mắt , lắc đầu: "Ta , cả đời thể rời xa ngài."
"Vậy nàng sợ cái gì?"
Cảnh Dung dứt lời, sống mũi Kỷ Vân Thư cay cay.
Ngay đó, Cảnh Dung dang rộng vòng tay, bá đạo ôm cô lòng. Cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu cô, : "Vân Thư, đừng sợ, chỉ cần bổn vương ở đây, nàng cần lo lắng bất cứ chuyện gì. Từ hôm nay, tất cả chuyện cứ giao cho bổn vương."
Hơn cả lời thề non hẹn biển!
Hắn ôm chặt lấy cô, sợ phụ nữ sẽ biến mất nếu lơ là.
Vòng tay ấm áp như trạm sạc pin, Kỷ Vân Thư tưởng sắp chịu đựng nổi nữa, nhưng vòng tay trong chớp mắt tiếp thêm cho cô tất cả sức mạnh.
! Cô sợ cái gì chứ? Có Cảnh Dung ở đây, cô cần sợ!
Hai ôm thật chặt, mà hề rằng Vệ Dịch đang cách đó xa.
Trên tay vẫn cầm mấy cành hoa đào, nụ ngây thơ rạng rỡ môi dần biến mất, đó là sự thất vọng và buồn bã.
Cảm giác đó từ lồng n.g.ự.c dâng lên não, biến thành tiếng ong ong inh ỏi, đầu óc đau như búa bổ. Cắn môi, hai chân mềm nhũn lùi mấy bước, lưng đập tường, đưa tay ôm đầu từ từ thụp xuống. Hoa đào tay cũng rơi xuống đất.
Lộ Giang bưng bát tào phớ tìm mãi mới thấy . khi thấy cảnh tượng mắt...
Bát tào phớ rơi xuống đất vỡ tan.
"Vệ công tử, ngài ?"
"Đau!"
"Đau ở ?"
"Đau đầu!"
"Chuyện ..." Lộ Giang hoảng hốt.
Động tĩnh bên kinh động đến Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư. Nhìn sang, Kỷ Vân Thư lập tức hốt hoảng chạy tới. Ngồi xổm xuống bên cạnh Vệ Dịch.
"Vệ Dịch ?" Vô cùng lo lắng.
Nghe thấy tiếng Kỷ Vân Thư, Vệ Dịch mới từ từ ngẩng đầu lên, đôi môi trắng bệch run rẩy hỏi: "Thư Nhi, đau, ... sắp c.h.ế.t ?"
"Sẽ ."
"Ta..." Cậu hết câu ngất vì đau.
Cảnh Dung lập tức lệnh cho Lộ Giang: "Mau mời đại phu."
Vừa kéo Vệ Dịch đang ngất xỉu dậy, cõng thẳng lên lưng đưa về phòng.
...