NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 313: Bộ hài cốt khác biệt

Cập nhật lúc: 2025-12-13 06:28:05
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạc cứu trợ?

Tiêu Phi đáp: "Biết."

Cảnh Diệc : "Mấy ngày , Phụ hoàng nhắc đến chuyện mặt con và Cảnh Dung. Tuy rõ nhưng nhi thần nghĩ, Phụ hoàng đang cân nhắc chọn một trong hai chúng con huyện Ngự Phủ điều tra vụ án ."

Nghe , Tiêu Phi cũng hiểu rõ.

Đôi lông mày thanh tú nhíu : "Phụ hoàng con là để tránh cuộc tranh giành ngôi vị, cho nên định điều một ! Coi như là... lưu đày."

"Mẫu phi đúng."

"Vậy quyết sách của Phụ hoàng con thế nào? Chọn ai ?"

"Người thẳng, chắc là đang đợi con và Cảnh Dung tự mở miệng."

Bởi mới Kỳ Trinh là một con cáo già.

Tiêu Phi thấu: "Phụ hoàng con hồ đồ , hẳn là quyết định thế nào. Dù Cảnh Hoa tạo phản, con là lập công, về tình về lý đều sẽ để con huyện Ngự Phủ. Các đại thần trong triều cũng vì con công cứu giá mà gió chiều nào che chiều . Vào thời điểm mấu chốt , vị trí trữ quân ai khác ngoài con."

Ý con trai cũng là năng lực trữ quân.

thì địa vị của Cảnh Dung trong triều hiện tại thể so sánh với Cảnh Diệc ngày nay.

Cảnh Diệc nhếch môi : "Nếu nhờ mưu kế của Mẫu phi, để nhi thần lợi dụng Phan bên cạnh Cảnh Hoa, mượn miệng ông xúi giục Cảnh Hoa tạo phản, mua chuộc Trương đại nhân ở Thị Tư Bộ thì việc cũng thuận lợi như ."

Tiêu Phi với vẻ mặt âm hiểm, vài bước: "Thái t.ử ngã ngựa, bây giờ chỉ cần con cưới đích nữ Kỷ gia, lôi kéo Kỷ gia, ngôi báu sớm muộn gì cũng là của con. Cảnh Dung chẳng qua chỉ là một cơn gió sức mạnh mà thôi."

Nói xong thở dài một tiếng.

"Chỉ tiếc cho cô nương Khổng Ngu , Bản cung lợi dụng nó, để nó thế đích nữ Kỷ gia gả cho Cảnh Hoa. Tuy Cảnh Hoa phế, nhưng nó dẫu cũng coi là cựu Thái t.ử phi. Sớm muộn gì Hoàng thượng niệm tình nó đáng thương cũng sẽ gả nó cho khác, khổ nỗi nó nghĩ quẩn, theo Cảnh Hoa, đáng tiếc."

Giả nhân giả nghĩa!

Trong giọng điệu mang vài phần đồng cảm với Khổng Ngu.

Cảnh Diệc , đưa ý kiến gì.

Hắn ở Chương Chí điện cũng lâu, lúc rời thì gặp Cảnh Huyên trong sân ngoài điện.

Hai mới mấy ngày gặp mà vẻ xa lạ. Cảnh Huyên thậm chí thèm lấy một cái, thẳng qua mặt .

"Đứng !"

Cảnh Diệc quát lên một tiếng.

Bước chân Cảnh Huyên khựng , nhưng đầu, hỏi một câu: "Hoàng việc gì?"

"Muội thế? Rầu rĩ vui."

"Có ?" Cảnh Huyên nhạt, miễn cưỡng , trong mắt ánh lên vài phần châm chọc: "Hoàng rầu rĩ vui chỗ nào? Muội vui còn kịp đây . Đại hoàng c.h.ế.t , còn Hoàng chắc sắp lên vị trí Thái t.ử nhỉ, tương lai còn Hoàng đế, tại vui?"

"Ai hươu vượn với thế?"

"Tự đấy."

"Hồ đồ, là công chúa, chẳng lẽ lời nào nên , lời nào nên ?"

Cảnh Diệc rõ ràng chút tức giận.

...

Nụ môi Cảnh Huyên dần trở nên lạnh lẽo, hốc mắt đỏ hoe, hít hít cái mũi cay cay.

Cứng cổ, hất cằm : "Lời Hoàng tất nhiên , nhưng bao giờ rằng, hóa tâm địa Hoàng tàn độc như . Tàn độc đến mức ngay cả ca ca ruột của cũng tha. Thật liệu một ngày nào đó, cũng sẽ trở thành quân cờ trong tay Hoàng , sống c.h.ế.t do quyết định ."

Ý tứ câu rõ ràng.

Hóa cuộc đối thoại giữa và Tiêu Phi, Cảnh Huyên đều thấy hết.

Cảnh Diệc cảnh giác, đưa tay nắm chặt lấy tay Cảnh Huyên, mặt lạnh tanh nghiêm túc : "Cảnh Huyên, những việc Hoàng cũng là bất đắc dĩ. dù thế nào nữa, cũng sẽ bảo vệ , quân cờ, hiểu ?"

Nói xong, Cảnh Huyên hất mạnh tay .

Lùi mấy bước!

Quát lớn: "Huynh tư cách gì bảo vệ ? Ngay từ đầu giống Mẫu phi, vì lợi ích của bản , ai cũng thể hy sinh. Nếu tại và Mẫu phi, Ngu tỷ tỷ cũng sẽ tiến cung, cũng sẽ các lợi dụng gả cho Đại hoàng , càng c.h.ế.t. Là các , là các hại c.h.ế.t tỷ ."

Giọng ngày càng lớn, càng lúc càng nghẹn ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-313-bo-hai-cot-khac-biet.html.]

Cảnh Diệc định đưa tay kéo cô nữa, nhưng cô lùi thêm mấy bước.

Sự khó chịu ban nãy biến thành giận dữ đùng đùng, : "Muội với Phụ hoàng, đem những chuyện và Mẫu phi kể hết cho Phụ hoàng."

Vừa định co giò chạy đến Phụ Dương điện.

Cảnh Diệc còn kịp giữ cô , thậm chí gọi cô thì phía vang lên tiếng của Tiêu Phi.

"Người , trói công chúa ."

, bà là "trói".

Thái giám lệnh bèn tiến lên giữ chặt Cảnh Huyên.

"Buông , các ngươi buông , gặp Phụ hoàng."

giãy giụa kịch liệt, nghiến răng nghiến lợi.

Tiêu Phi bước những bước uyển chuyển đến mặt cô , ánh mắt trầm xuống, giọng nhẹ nhàng: "Huyên Nhi, những việc Mẫu phi đều là vì con và Hoàng con, trong lòng con hiểu mới đúng."

"Con hiểu." Cô gào lên: "Mẫu phi, là hại c.h.ế.t Ngu tỷ tỷ, là , cũng là và Hoàng hại c.h.ế.t Đại hoàng . Con với Phụ hoàng..."

Bốp...

Một cái tát giáng xuống thật mạnh.

Đánh lệch cả mặt Cảnh Huyên, khóe miệng rỉ máu.

Mọi mặt đều c.h.ế.t lặng!

Cả Cảnh Diệc cũng .

Cái tát quả nhiên hiệu quả, Cảnh Huyên giãy giụa nữa, cũng gào thét nữa, nghiêng mặt , hồi lâu động tĩnh.

Tay Tiêu Phi đau rát, nhưng bà hề xót xa hối hận, thậm chí còn hạ lệnh: "Đưa công chúa xuống. Không lệnh của Bản cung, cho phép nó rời khỏi tẩm cung nửa bước. Nếu , Bản cung sẽ lấy đầu các ngươi."

"Vâng!"

Mấy thái giám dám trái lệnh, bèn đưa Cảnh Huyên đờ đẫn như con rối gỗ xuống.

Lát ...

Cảnh Diệc bước lên : "Mẫu phi, chuyện ..."

"Yên tâm , sẽ để Huyên Nhi gặp Phụ hoàng con ."

"Vâng."

Cảnh Diệc cũng yên tâm rời .

...

Một bên khác!

Cảnh Dung rời khỏi hoàng cung bèn thẳng đến Trúc Khê Viên.

Vừa sân thấy Kỷ Vân Thư đang loay hoay một cỗ quan tài. Miệng còn lầm bầm gì đó.

Cảnh Dung ho nhẹ một tiếng, Kỷ Vân Thư mới đầu : "Xong việc ?"

"Ừ."

"Đã đến Khổng phủ ?"

"Rồi, đưa bức tranh cho Khổng phu nhân."

Kỷ Vân Thư gật đầu đáp . Không gì thêm.

Cảnh Dung đến bên cạnh cô, chun mũi trong quan tài. Trên bộ hài cốt trắng hếu còn dính một ít vải lụa nhầy nhụa, màu sắc sẫm , lẫn với chút bùn đất, cảm giác ươn ướt.

Trông giống mười bốn năm .

Cau mày, khó hiểu hỏi: "Bộ hài cốt khác với những bộ khác ?"

" là khác."

"Tại ?"

...

 

Loading...