NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 327: Ai mà chẳng từng phạm sai lầm?
Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:27:17
Lượt xem: 141
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Diệc dứt lời, mắt sáng lên, gõ nhẹ ngón tay lên bàn.
"À, ý ngươi là vụ án ba năm ở huyện Ngự Phủ ? Đại Lý Tự Khanh đến chỗ chơi nhắc qua vài câu, vụ án chứng cứ xác thực, theo luật pháp Đại Lâm là thể lập án . Đại Lý Tự Khanh cũng sợ gánh trách nhiệm, ngươi đừng khó ông ."
Nói thánh thiện ghê.
Chiêu trò của Cảnh Diệc, Cảnh Dung nắm rõ trong lòng bàn tay. Hắn : "Cảnh Diệc, đừng vòng vo với nữa."
Lão t.ử ăn chiêu !
Cảnh Diệc thở dài: "Được thôi, ngươi vòng vo thì vòng vo nữa."
Phủi tay áo, ngẩng đầu Cảnh Dung: "Vụ án , xét về công tư đều thể lập án. Mà Kỷ trong triều đình, cũng chẳng ngỗ tác của quan phủ, tiếp nhận vụ án là hợp lý. Cách duy nhất là cô đích đ.á.n.h trống Ngự Văn, như án cũng tra, Kỷ cũng danh chính ngôn thuận tiếp nhận. Ngoài cách , e là cách nào hơn."
"Ngươi rõ bốn mươi trượng cô thể chịu nổi."
"Biết." Cảnh Diệc : "Nếu thì hôm nay ngươi cũng sẽ đến đây."
Hóa ván cờ ai cũng tính đến cả .
Cảnh Diệc cầm tờ giấy xong bàn lên, dậy, vòng qua bàn, giơ bức thư pháp mặt Cảnh Dung.
Vừa : "Còn nhớ hồi nhỏ ở phủ Bát Vương, phụ hoàng từng khen trong các con, chỉ chữ của là nhất. bức thư pháp đưa cho xem lúc đó thực là lấy trộm của ngươi. Ta còn nhớ rõ mấy câu ngươi giấy lúc đó."
Ngừng một chút, tiếp tục: "Nhân chi, tại chi, tắc vi thực, thực tắc vi , thiên trọng năng nhân tái đạo nhi luận, trí bất phụ tâm nhiên chí nhi túc, thị dữ thị, bất thị dã bất thị, tận do thiên ý."
Vừa , Cảnh Diệc gấp tờ giấy trong tay , đưa ngọn nến đốt cháy. Mùi khét thoang thoảng xộc mũi, thật khó ngửi.
Cảnh Dung thẳng phía ! Không gì.
"Những lời ngươi lúc đó mang ý nghĩa đạm bạc danh lợi, tiêu d.a.o tự tại. Người tâm thái như , ngoài ngươi còn ai khác. Phụ hoàng trong lòng là ngươi , cũng là lấy trộm của ngươi, nhưng gì, chỉ khen chữ . Cảnh Dung, phụ hoàng vẫn luôn ngươi tranh, chấp nhận tranh. Cho nên phụ hoàng đang cho ngươi cơ hội, để ngươi trở thành như trong lời ngươi . Huyện Ngự Phủ là cơ hội của ngươi, rời xa triều đình, rời xa kinh thành, trí giả đủ của ngươi."
Tiếp tục bóng gió: "Chỉ cần ngươi đồng ý chủ động với phụ hoàng rằng ngươi chấp nhận huyện Ngự Phủ điều tra vụ mất tích ngân lượng cứu trợ thì chuyện sẽ giải quyết. Chỉ cần một câu, Đại Lý Tự Khanh sẽ đồng ý lập án , cũng sẽ chỉ định đặc biệt để Kỷ điều tra. Ngươi cũng thể cùng cô huyện Ngự Phủ, vẹn cả đôi đường, ?"
Phải thừa nhận, đúng là một ý kiến .
Cảnh Dung xong tràng giang đại hải của , hít sâu một , đầu .
Nói: "Ngay từ đầu, ngươi tính toán kỹ ."
"Phải!"
"Nếu tính toán của ngươi thất bại thì ?"
"Thực tế chứng minh, ngươi đến, cho nên thất bại." Cảnh Diệc đắc thắng: "Thực ngươi cần gì tranh với . Ta cái c.h.ế.t của Cảnh Hoa thể kích thích ngươi, ngươi báo thù cho , thậm chí ngăn cản trở thành Thái tử, cho nên ngươi mới đặt một chân cuộc tranh đấu . Cảnh Dung, nếu thể cùng yêu bên trọn đời, chẳng cũng là chuyện vui trong đời ? Ngươi và Kỷ đến huyện Ngự Phủ, một đôi phu thê màng thế sự, gió mưa kinh thành lớn đến cũng liên quan đến các ngươi, ngươi cũng thể an tâm Tiêu Dao Vương của ngươi. Mà khi Hoàng đế cũng sẽ tay độc ác với ngươi."
Ai tin chứ? thời cuộc hiện tại, Cảnh Dung thể tin. Cuộc giao dịch , bắt buộc .
"Có đồng ý thì ngươi sẽ bảo Đại Lý Tự đồng ý lập án ?"
"Tất nhiên!" Cảnh Diệc sảng khoái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-327-ai-ma-chang-tung-pham-sai-lam.html.]
Cảnh Dung : "Được, ngày mai sẽ cung gặp phụ hoàng, sẽ nhận việc ngân lượng cứu trợ ở huyện Ngự Phủ. Ngươi cũng giữ lời."
"Quân t.ử nhất ngôn cửu đỉnh."
Mục đích đạt .
Cảnh Dung cũng ở lâu, rời .
Vừa khỏi, Cảnh Diệc bèn thông báo cho Đại Lý Tự Khanh, bảo ông đóng dấu văn thư Kinh Triệu Doãn gửi lên, đồng ý lập án .
Cảnh Dung cũng thất hứa, sáng sớm hôm cung diện thánh. Chủ động xin huyện Ngự Phủ.
"Con thực sự Ngự Phủ?" Kỳ Trinh Đế hỏi.
Cảnh Dung cúi đầu: "Nhi thần chấp nhận ."
"Đã , trẫm chuẩn tấu."
Ít nhất cũng giữ một chút chứ!
cũng như Cảnh Diệc , thực chuyện ngân lượng cứu trợ ở huyện Ngự Phủ, mục đích cuối cùng của Kỳ Trinh Đế là Cảnh Dung . Tuy ngấm ngầm là lưu đày, nhưng cái gọi là lưu đày chẳng qua chỉ là rời xa kinh thành mà thôi. Cảnh Dung thể ở đó một Tiêu Dao Vương, cần lún sâu tranh đấu bè phái, cũng coi như là sự che chở Kỳ Trinh Đế dành cho .
Dù thế lực của Cảnh Diệc bắt đầu lớn mạnh, Thái t.ử c.h.ế.t , bước tiếp theo Cảnh Diệc chắc chắn sẽ đối phó với Cảnh Dung. Kỳ Trinh Đế mất một đứa con trai, thể mất thêm đứa nữa, nên mới nghĩ cách . Đẩy Cảnh Dung rời khỏi kinh thành quả thực là một ý .
Rất nhanh, thánh chỉ ban xuống, Cảnh Dung bưng thánh chỉ rời khỏi hoàng cung.
…
Dung Vương Phủ!
Kỷ Vân Thư một ngày một đêm cuối cùng cũng tỉnh , cơn đau ở lưng khiến cô nhíu mày. Đau đớn dậy giường, nha đầu kê mấy cái gối mềm lưng cho cô để tránh lưng va chạm đau.
Mạc Nhược từ hôm qua đến giờ vẫn rời , lúc buồn chán cũng sai hâm mấy bình rượu, uống nghênh ngang ngay trong phòng.
Lúc tay đang cầm một cái chén nhỏ xoay qua xoay . Rồi như lẩm bẩm một một câu: "Thế gian cái gì khó khăn nhất, là tình!"
Kỷ Vân Thư với đôi mắt trống rỗng đầy tơ máu, hiểu ý , đôi môi nhợt nhạt mở.
"Ta sai ?"
"Không, cô sai!" Mạc Nhược đặt chén rượu xuống, cô: "Trên đời , mỗi lựa chọn khác , con đường cũng sẽ khác . Cô thể vì một xa lạ mà hy sinh tính mạng, đó là mệnh của cô, của cô."
Cô khổ: "Có lẽ, thực sự nên đ.á.n.h c.h.ế.t."
"Cô c.h.ế.t , Cảnh Dung cũng sống nổi . Cô lựa chọn của cô, cũng thể vì cô mà đưa lựa chọn của . Kỷ cô nương, thực khâm phục cô. Có lẽ trong mắt khác, cô quá cố chấp, cố chấp đến mức ích kỷ. chính vì cô, nên mới phá hết vụ án đến vụ án khác. Người đời cần cô, cũng giống như cần đại phu . Ai mà chẳng từng bệnh? Ai mà chẳng từng phạm sai lầm?"
"Vậy ngài thể cho , lựa chọn của Cảnh Dung là gì ?"
Mạc Nhược im lặng hồi lâu. Mới : "Đến Ngự Phủ!"
...