NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 33: Nấu canh sườn
Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:30:38
Lượt xem: 548
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cổ họng t.h.i t.h.ể rạch , da cháy và nước m.á.u hòa , tỏa mùi hôi thối kinh tởm.
Cảnh Dung chau mày gì.
Kỷ Vân Thư bình thản đặt con d.a.o sang một bên, hai tay thò cổ họng rạch của cái xác, năm ngón tay dùng lực, bẻ gãy một đốt xương yết hầu.
Lúc lấy khỏi da thịt, đốt xương còn dính tơ máu, rỉ nước m.á.u sền sệt.
Vì đeo găng tay, đôi tay Kỷ Vân Thư lúc dính đầy m.á.u tươi. Cô cầm đốt xương yết hầu lật qua lật xem xét như đang chơi một món đồ chơi, chẳng hề cảm thấy ghê tởm!
Cảnh Dung bên cạnh thể diễn tả nổi cảm xúc của lúc .
Hắn từng chiến trường, từng g.i.ế.c , vong hồn tay một vạn cũng đến một ngàn, xác c.h.ế.t đầy đồng cũng chẳng chớp mắt. đây là đầu tiên thấy một tháo rời bộ phận của xác c.h.ế.t, tay cầm nắm như .
Cảnh tượng đó, quả thực ám ảnh!
"Nhìn gì ?" Cảnh Dung khịt mũi.
"Người c.h.ế.t trúng độc vong thì là trúng loại độc gì."
"Độc gì?"
"Tạm thời ."
Kỷ Vân Thư gõ gõ đốt xương yết hầu, suy nghĩ một lát cầm đốt xương đẫm m.á.u ngoài.
Bên ngoài, Phúc bá thắp hương xong thì thấy Kỷ Vân Thư .
"Phúc bá, nước giấm đun ạ?" Cô hỏi.
Phúc bá gật đầu, chỉ tay một căn phòng nhỏ trong sân: "Biết ngài cần dùng nên đun xong từ sớm , dùng xong nhớ nước nhé."
"Cháu ."
Cô dứt khoát đáp lời, bưng đốt xương về phía căn phòng đó.
Cảnh Dung cũng như cái đuôi bám theo !
Vừa đến cửa phòng, Cảnh Dung sững , chân như dính keo, từng bước từng bước nhích trong.
Căn phòng tối tăm chỉ thắp một ngọn nến lay lắt, bốn bức tường xung quanh là những kệ cao thấp đều. Trên kệ chất đầy vô hũ tro cốt!
Kỷ Vân Thư đến cái nồi lớn, bên trong đang đun nước giấm sôi sùng sục, cô ném đốt xương yết hầu .
Liếc Cảnh Dung, đoán suy nghĩ của , cô : "Vương gia cần sợ, trong những hũ tro cốt đều là những khách tha hương tên họ. Phúc bá nỡ để họ vứt xác nơi hoang dã nên hỏa thiêu, bỏ tro cốt hũ."
"Thư sinh nhỏ bé , bổn vương sợ bao giờ?" Cảnh Dung phản bác.
Kỷ Vân Thư bĩu môi.
Vịt c.h.ế.t còn cứng mỏ!
Trong lúc chuyện, Cảnh Dung đến bên cạnh cô, thấy cô ném đốt xương nồi giấm sôi, trong lòng thắc mắc.
"Ngươi cái gì đấy?"
"Nấu canh sườn." Kỷ Vân Thư buột miệng trả lời.
Khoảnh khắc đó, Cảnh Dung cảm giác như gáy ai lật , một luồng gió lạnh thốc !
Khi đang "lạnh" bất thình lình, Kỷ Vân Thư bỗng hô lên, chỉ nồi nước giấm.
"Vương gia mau kìa."
Cảnh Dung giật sang, chỉ thấy nồi nước giấm vốn trong veo đang từ từ chuyển sang màu đen.
"Tại như ?" Hắn kinh ngạc.
"Tiểu nhân , xương yết hầu của năm cái xác đều giữa mềm, cứng. Dấu hiệu là do trúng độc mà c.h.ế.t, thì trong tủy xương yết hầu của c.h.ế.t chắc chắn cũng độc. Tiểu nhân dùng nước giấm sôi đun xương để tách tủy và độc dịch trong xương . Chất lỏng màu đen chảy tất nhiên là độc." Kỷ Vân Thư giải thích.
Cảnh Dung học thêm một điều!
Giây tiếp theo, Kỷ Vân Thư lấy từ trong tay áo một chiếc khăn trắng, nhúng nước giấm đen nhạt, một góc khăn lập tức nhuộm đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-33-nau-canh-suon.html.]
"Độc tính của loại độc chắc chắn mạnh, nếu một đốt xương nhỏ xíu thể chảy nhiều nước đen thế ."
Kỷ Vân Thư chăm chú vệt đen khăn, nghi hoặc.
"Tiên sinh đây là độc gì ?"
"Tiểu nhân đại phu, cũng chế độc, một cái mà ."
"Có tra trúng độc gì là tìm hung thủ ?"
"Không thể." Kỷ Vân Thư trả lời chắc nịch.
Lông mày Cảnh Dung xoắn với : "Vậy ngươi lãng phí thời gian tra cái gì? Bổn vương rảnh đùa giỡn với ngươi."
"Ai bảo tiểu nhân đùa giỡn?"
"Vậy ngươi tra mấy cái vô dụng gì."
"Tiểu nhân tò mò ? Muốn c.h.ế.t trúng độc gì ? Vương gia nếu chê lãng phí thời gian thì cần gì bắt tiểu nhân đến tra án, đêm lạnh thế thực sự thích hợp ngủ trong chăn ấm."
Kỷ Vân Thư lời lẽ sắc bén, câu nào cũng lý!
Cảnh Dung một câu, tên thư sinh cãi cả tràng.
Giữa trán Cảnh Dung hiện lên chữ "xuyên" (川), xua tay : "Thôi thôi, bổn vương việc nhờ ngươi thì tất nhiên tư cách hối thúc. Chỉ là năm đó đều là thuộc hạ của bổn vương, phụng mệnh bổn vương về kinh phục mệnh, ngờ t.h.ả.m sát."
Bộ dạng sầu não của Cảnh Dung rũ bỏ vẻ cợt nhả và tính tình tà mị xảo quyệt thường ngày, mang theo ánh mắt đau đáu âu lo, quả thực sức hút!
Đàn ông là như thế!
Kỷ Vân Thư nhét chiếc khăn thắt lưng, chiếc khăn in dấu tay m.á.u của cô trông rợn vô cùng.
Cô xoay bước : "Vương gia, tra án ? Vậy thì nhanh lên chút ."
"..."
Cảnh Dung vẫn ngoan ngoãn theo .
Chân họ bước , chân Phúc bá . Mỗi Kỷ Vân Thư đến, ông đều đun một nồi nước giấm lớn cho cô nấu xương!
Nhìn nồi nước giấm đen ngòm, ông kìm lắc đầu.
"Cái con bé , nào cũng quên nước."
Cuối cùng là Phúc bá tự nước.
Quay bên cạnh năm cái xác, Kỷ Vân Thư trầm mắt, vẻ mặt nghiêm túc, bất chấp đôi tay đầy máu, xắn tay áo lên, dùng đôi bàn tay thon dài nghiêng đầu cái xác sang một bên.
Dùng ngón trỏ và ngón giữa ấn mạnh gáy thi thể. Một lát , cô cầm con d.a.o bản rộng, rạch gáy thi thể, rạch ngược lên cho đến khi lộ xương hộp sọ phía .
Vừa cô phân tích: "Người c.h.ế.t dấu hiệu ẩu đả kịch liệt với hung thủ, họ chắc chắn sẽ lưu dấu vết của hung thủ. Nếu tìm vết thương nào đó, sẽ tìm đặc điểm thói quen của hung thủ."
"Ví dụ như?" Cảnh Dung hỏi.
"Ví dụ như hung thủ cao thấp, nam nữ, khi tay thuận tay trái tay ? Tấn công từ phía phía ? Vân vân và mây mây."
Nghe vẻ huyền bí quá!
Dù Kỷ Vân Thư dựa trạng thái t.h.i t.h.ể Chu tiểu thư tìm hung thủ, nhưng Cảnh Dung vẫn bán tín bán nghi.
"Một cái xác thể tìm nhiều thứ thế ?"
"Nếu c.h.ế.t cho chúng thì nhất định sẽ ."
Một lát , Cảnh Dung thắc mắc: "Tiên sinh chẳng là họa sư ở nha môn ? Sao việc của ngỗ tác? Lại còn cả việc của Đề hình quan nữa!"
, nhớ rõ cô nhậm chức họa sư ở nha môn mà!
Kỷ Vân Thư cũng nhiều tự hỏi , cô rõ ràng là chuyên gia phục dựng nhân dạng, công việc họa sư thanh tao, cớ lầm đường lạc lối "ngành" .
Trách ai? Trách cô ông bố pháp y thôi!
...