NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 333: Nhất định phải tranh?

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:27:23
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày trôi qua, sức khỏe của Kỷ Vân Thư cũng khá lên nhiều.

Hôm nay, cô rời giường, ngoài sân lười biếng phơi nắng. Đôi mắt hạnh khép hờ, lưng tựa chiếc đệm êm ái phía .

Giữa đôi mắt thanh tú vương vấn chút ánh nắng cam nhạt của buổi sớm. Những tia nắng chầm chậm nhảy nhót gương mặt nhỏ nhắn, phác họa lên đường nét trơn bóng, mềm mại như chì than tô vẽ tỉ mỉ.

Nữ t.ử như , nếu đang búi tóc nam nhân, mặc trường bào màu nhạt của nam giới thì dáng vẻ lười biếng say sưa lúc chắc chắn sẽ say lòng bao trai.

Mấy nha đầu bên cạnh thỉnh thoảng liếc trộm cô, thầm nghĩ vị thư sinh còn tinh tế hơn cả nữ nhân. Mọi trộm đến thỏa thích!

Kỷ Vân Thư day day mi tâm, vết thương lưng bắt đầu đau nhức. May mà t.h.u.ố.c của Mạc Nhược linh nghiệm, giúp cô giảm bớt vài phần đau đớn, nếu giờ chắc cô đau c.h.ế.t mất.

Chưa kịp nhíu mày, một bóng cao lớn che khuất đỉnh đầu cô, cúi xuống, hai tay nhấc bổng cô lên, ôm ngang thẳng trong phòng.

Cảnh Dung bế hình nhẹ bẫng của cô, chân bước , chân đá sầm cửa , ngăn cách ánh mắt tò mò bên ngoài.

Tất nhiên, cũng ít bắt đầu xì xào bàn tán. Từ khi vị Kỷ thương, Vương gia nhà gần như túc trực chăm sóc rời nửa bước, cho dù ngoài cũng vội vàng trở về ngay.

"Vương gia nhà , là thực sự thích... nam nhân đấy chứ?"

"Từ khi Kỷ đến phủ, Vương gia như biến thành khác, từng thấy ngài đối xử với ai như với Kỷ cả."

"Cho nên , Vương gia chắc chắn là thích đàn ông ."

"Hơn nữa..."

Bốp!

Một cái tát thật mạnh giáng xuống đầu tên gia đinh.

Tên gia đinh ôm đầu đau điếng, mắng lớn: "Ai? Là ai? Kẻ nào mắt..."

Quay đầu , thấy ai khác là Lộ Giang. Hắn lập tức sun vòi .

"Lộ đại quản gia, con đang mắng ngài, con..." Hắn ấp úng, khom lưng cúi đầu.

Lộ Giang chỉ mặt đám đó, nghiêm giọng quát: "Mấy các ngươi, suốt ngày ăn no rửng mỡ, đuổi hết khỏi phủ ?"

Mọi tính Lộ Giang, sợ sệt vội vàng tản .

Đợi đám khuất, Lang Bạc mới bước tới, thấy Lộ Giang mặt đầy giận dữ bèn huých vai , hỏi: "Ngươi thế? Ai chọc giận ngươi ?"

Lộ Giang vẻ mặt đầy lo âu, cánh cửa đóng chặt của phòng Kỷ Vân Thư, sang với Lang Bạc: "Ngươi suốt ngày theo Vương gia, thời gian thì nhớ nhắc nhở ngài vài câu, đừng để bàn tán , nếu truyền đến tai Hoàng thượng thì ."

Nghe , Lang Bạc bèn hiểu ý, ranh mãnh: "Ta Lộ Giang, Vương gia chúng gì, đến lượt và ngươi ngăn cản ? Hơn nữa, thấy Kỷ cũng tệ, cái chuyện nam nữ... nhầm, nam nam tình ái , ông già như ngươi hiểu ."

"Ngươi hươu vượn cái gì đấy, chẳng đang lo cho tiền đồ của Vương gia ?"

"Lo lắng?" Lang Bạc thu nụ , thở dài: "Bây giờ Vương gia chủ động xin huyện Ngự Phủ điều tra cái vụ án bạc cứu trợ gì đó, một khi rời kinh, kinh thành coi như thuộc về Diệc Vương . Sau Vương gia e là khó, còn gì đến tiền đồ."

Lo lắng trùng trùng!

Thực , Lộ Giang lo lắng chuyện chứ!

Hai bên ngoài thở ngắn than dài, còn trong phòng, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư vô cùng hòa thuận vui vẻ.

Cảnh Dung nhẹ nhàng đặt Kỷ Vân Thư xuống giường. Hắn bên mép giường, sắc mặt dần hồng hào của cô, trong lòng an tâm hơn nhiều.

Hắn kìm khen ngợi: "Mạc Nhược quả hổ danh là thần y, thấy nàng cũng yên tâm ."

Kỷ Vân Thư nhạt: "Hắn cần lo cho ."

"Nàng đúng là cái đồ chuyên gây rắc rối, bảo lo ? Nếu trông chừng nàng, sợ là nàng rước thêm một đống chuyện về cho . Kỷ Vân Thư, kiếp chắc chắn bổn vương nợ nàng, nên kiếp mới liều mạng trả nợ cho nàng như ."

Dứt lời, Kỷ Vân Thư vươn tay nắm lấy tay , gương mặt thanh tú thoáng nét âu lo sâu sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-333-nhat-dinh-phai-tranh.html.]

Cô mím môi hỏi: "Cảnh Dung, từng nghĩ, nếu huyện Ngự Phủ, là một lựa chọn ?"

"Sao ?"

Kỷ Vân Thư : "Hoàng thượng đột nhiên giao vụ án bạc cứu trợ ở huyện Ngự Phủ lên đầu và Diệc Vương, chọn một giữ một, cho cùng cũng là để bảo một . Xưa nay bè đảng tranh giành đều là cá lớn nuốt cá bé, ngươi c.h.ế.t thì là vong. Thái t.ử c.h.ế.t, Hoàng thượng lẽ cũng sợ mất thêm một đứa con trai nữa nên mới đưa kế sách . Hiện nay trong triều hầu như đều là của Diệc Vương, trở thành Trữ quân chỉ là chuyện sớm muộn."

"Ý cô là Cảnh Diệc nên Hoàng đế?" Cảnh Dung phản bác.

"Nếu bàn về tướng mạo đế vương, vẫn đạt. Bậc quân vương tài đức vẹn . Xưa nay đế vương đức độ thì cũng là bậc tướng tài, Diệc Vương xét về điểm nào cũng bằng. mà..."

Trong lòng cô dâng lên một dòng cảm xúc nóng hổi, bàn tay siết chặt, đôi mắt trong veo d.a.o động, ngân ngấn nước mắt.

Cô tiếp tục: "Ta ngài tranh giành."

Cảnh Dung khựng , trong đầu thoáng chấn động. Hắn nắm ngược tay cô, : "Ta hiểu nỗi lo của nàng. Vân Thư , nếu Cảnh Diệc Hoàng đế, sẽ nhiều c.h.ế.t. Cho nên nên trở thành Thái tử, càng thể trở thành Hoàng đế."

"Nhất định tranh?"

", nhất định tranh."

"..." Kỷ Vân Thư im lặng, chỉ đăm đăm.

"Lần huyện Ngự Phủ quả thực là một nước cờ hạ sách, nhưng nhất định sẽ cùng nàng bình an trở về kinh thành. Dù vụ Lâm Kinh Án cũng kết thúc, và Cảnh Diệc nhất định một cuộc tranh đấu. Vân Thư, hứa với nàng, cuộc sống mà nàng mong , đều sẽ mang đến cho nàng. Đợi đến khi ngai vàng thuộc về xứng đáng, nàng ngao du sơn thủy quy ẩn điền viên, đều sẽ cùng nàng thực hiện tất cả."

Hả?

Kỷ Vân Thư cảm động, nhưng cũng đầy kinh ngạc.

"Ý ngài là... Hiền Vương?"

Cảnh Dung đáp, nhưng coi như ngầm thừa nhận.

Một lúc , mới : "Tóm , chuyện huyện Ngự Phủ là ván đóng thuyền, những chuyện nàng cần lo lắng, tự sắp xếp. Nàng cứ an tâm dưỡng thương , hai ngày nữa chúng sẽ xuất phát."

Kỷ Vân Thư cụp mắt, ngoan ngoãn gật đầu.

...

Mạc Nhược xách hai vò rượu, lảo đảo cửa Nam hoàng cung.

Thị vệ thấy như , định tiến lên đỡ nhưng nghĩ thì thôi, dù tửu lượng của Mạc Nhược cũng lắm, chắc đến nỗi cắm đầu xuống hồ sen .

Thế là cứ thế xiêu vẹo thẳng đến điện Đồng Nhân.

Hắn mới , Phất Lục ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, vội vàng từ trong phòng chạy đỡ lấy .

"Mạc công tử, ngài cẩn thận chút."

"Không !" Hắn phất tay áo, đẩy Phất Lục .

"Vương gia mới nghỉ ngơi, ngài đến đúng lúc ." Phất Lục nhắc nhở.

Mạc Nhược thèm để ý, đến cửa điện đẩy mạnh cửa bước . Mùi rượu lập tức lấn át mùi t.h.u.ố.c trong phòng.

Cảnh Hiền vẫn dựa ghế mềm, đắp một tấm chăn mỏng, đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Ngay khi Mạc Nhược lảo đảo đến mặt, lên tiếng:

"Đến lấy rượu ủ cho ?"

Mạc Nhược ngửa cổ uống một ngụm rượu, phịch xuống.

"Không , đến từ biệt ."

Cảnh Hiền từ từ mở đôi mắt mệt mỏi, hỏi: "Đi ?"

"Huyện Ngự Phủ."

 

Loading...