NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 335: Chạm đúng nỗi đau

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:27:25
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ thấy Lang Bạc cưỡi ngựa lao tới, lưng đeo nhiều cuộn tranh...

Lang Bạc ghìm cương, nhanh chóng xuống ngựa, đưa những cuộn tranh mang theo cho Kỷ Vân Thư.

"Kỷ , những bức tranh ngài để bàn đều mang đến cả , đúng ?"

Kỷ Vân Thư mở một cuộn tranh , đó là một bức chân dung thiện, đại khái thể hình dáng nhưng rõ nét.

Cảnh Dung liếc mắt cuộn tranh: "Đây là thứ quan trọng mà nàng đó hả?"

Cô gật đầu: "Bức chân dung là của bộ hài cốt vấn đề , mang theo đường để từ từ nghiên cứu."

Cảnh Dung lúc mới vỡ lẽ.

Kỷ Vân Thư cuộn tranh , về phía xe ngựa phía , : "Ta xem Tạ đại nương thế nào ."

"Bổn vương đợi nàng xe."

"Được."

Kỷ Vân Thư để tranh lên xe ngựa mới tìm Tạ đại nương.

Tạ đại nương trong xe, trong lòng kích động thấp thỏm lo âu. Kích động vì vụ án của con gái cuối cùng cũng lật , nhưng lo sợ đến cuối cùng vẫn công cốc!

Cảm xúc đan xen khiến bà toát cả mồ hôi lạnh.

Khi Kỷ Vân Thư vén rèm xe lên, Tạ đại nương xúc động bật . Bà đỏ hoe đôi mắt, nhoài khỏi xe.

"Kỷ , cảm ơn ngài, thật sự cảm ơn ngài..."

Suýt chút nữa bà quỳ xuống trong xe.

Kỷ Vân Thư vội : "Tạ đại nương, cần cảm ơn . Lần huyện Ngự Phủ đường sá xa xôi sẽ mất nhiều thời gian, nhưng bà yên tâm, vụ án Đại Lý Tự thụ lý , nhất định sẽ trả công bằng cho con gái bà."

"Vâng, chuyện trăm sự nhờ cậy Kỷ ."

"Bà cũng nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để lạnh."

"Vâng!" Tạ đại nương sụt sùi, nước mắt lưng tròng.

An ủi vài câu, Kỷ Vân Thư mới lên xe ngựa của Cảnh Dung.

Cảnh Dung đang bên trong, cũng hỏi han gì về tình hình Tạ đại nương, chỉ nheo mắt lệnh cho Lang Bạc bên ngoài:

"Đi thôi!"

"Rõ!"

Lang Bạc đáp lời, lệnh cho đoàn xuất phát.

Xe ngựa từ từ lăn bánh rời khỏi cổng Dung Vương phủ.

Lần Cảnh Dung rời kinh điều tra vụ án bạc cứu trợ, ngoại trừ Kinh Triệu Doãn ghé qua một chuyến thì tuyệt nhiên vị quan nào đến hỏi thăm, ngay cả Kỳ Trinh Đế cũng chỉ ban một đạo thánh chỉ mặc kệ.

Khi xe ngựa sắp đến cổng thành, Cảnh Dung chợt nhớ điều gì, bèn hỏi Kỷ Vân Thư: "Chuyện nàng huyện Ngự Phủ cho Vệ Dịch ?"

Cô lắc đầu.

"Ta nỡ cho . sáng nay sai gửi một bức thư đến Dụ Hoa Các cho Mạc Nhược, nhờ giúp chăm sóc Vệ Dịch, cũng nhờ đừng cho Vệ Dịch , sợ sẽ chạy tìm ."

"Nàng suy tính chu đáo thật đấy!"

"Tính tình Vệ Dịch thế nào ngài còn lạ gì nữa!"

Nghe câu , Cảnh Dung bèn nổi m.á.u ghen, nhưng cố nén xuống. Đôi mày tuấn tú lơ đãng nhướng lên, : "Nếu nàng nỡ, mang theo luôn?"

Kỷ Vân Thư mùi giấm chua loét trong lời của , đôi mắt , nghiêm túc : "Huyện Ngự Phủ xa xôi quá, mang theo thực sự tiện."

"Nếu gần thì ?"

"Ta bên cạnh Mạc Nhược."

"Để chữa bệnh?"

"Ừ!" Kỷ Vân Thư gật đầu.

Cảnh Dung chợt nghĩ đến một vấn đề, đột nhiên hỏi: "Nếu một ngày bệnh tình Vệ Dịch đột nhiên khỏi hẳn, nàng nghĩ đến chuyện ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-335-cham-dung-noi-dau.html.]

Hả?

Kỷ Vân Thư hiểu ý lắm.

"Sao tất nhiên hỏi ?"

Cảnh Dung : "Theo lý mà , nàng vẫn là nương t.ử qua cửa của Vệ Dịch."

là chuyện nào nên cứ , chạm đúng nỗi đau!

đây quả thực cũng là vấn đề cần cân nhắc. Dù Vệ lão gia và Vệ phu nhân đều qua đời, hôn sự hủy bỏ, hiện tại Kỷ Vân Thư vẫn là vị hôn thê của Vệ Dịch.

Kỷ Vân Thư nhắc đến chuyện , chỉ : "Vệ bá phụ và Vệ bá mẫu vì mà c.h.ế.t oan uổng, cái nợ Vệ Dịch là cả đời cũng trả hết . Ngoài sự áy náy , chỉ thể cố gắng hết sức để chăm sóc . thể gả cho , vì một cuộc hôn nhân do cha định đoạt mà lừa dối , cũng là lừa dối chính ."

Ý tứ quá rõ ràng!

Cảnh Dung trầm ngâm một tiếng, trong lòng hiểu, bèn nheo mắt dựa vách xe, : "Ừ, bổn vương ."

Sau đó, động tĩnh gì nữa.

Lúc , xe ngựa cũng khỏi cổng thành!

Đi một đoạn, đoàn xe rẽ đường quan đạo. Thời tiết hôm nay , mặt trời chói chang đỉnh đầu, bóng cây râm mát, đường quan đạo kinh phảng phất chút gió mát lành, xua tan cái nóng bức.

Đột nhiên...

Xe ngựa dừng !

Cảnh Dung cảm thấy xe nữa, nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì ?"

Bên ngoài truyền đến tiếng Lang Bạc: "Vương gia, phía một chiếc xe ngựa chắn ngay giữa đường, đoạn đường hẹp, qua !"

"Ồ?"

Kẻ nào mắt, thiếu ý thức chứ!

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư cùng nhoài xem.

Ngay phía xe ngựa của họ, một chiếc xe ngựa đơn sơ màu đen đỗ chình ình ngay giữa đường. Nhìn qua thì xe quan phủ, cũng chẳng của nhà giàu !

Ngay khi Cảnh Dung định sai Lang Bạc qua xem xét thì...

Từ chiếc xe ngựa phía thò một cái chân, đung đưa một hồi lộ nửa và một cánh tay. Trong ống tay áo rộng thùng thình đang xách một vò rượu.

Vài giọt rượu từ miệng vò chảy , trượt vò, rơi xuống nền đất khô cằn, gió thổi qua mang theo mùi rượu thơm thoang thoảng.

Mùi rượu đó, chẳng là rượu do Cảnh Hiền ủ !

Vậy thì xe ngựa phía cũng chẳng ai xa lạ, là Mạc Nhược!

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư mới nhận thì Mạc Nhược nhảy xuống xe, xách vò rượu, tà áo bay bay tới, đôi mắt say lờ đờ nheo .

Sau đó, hề hề với Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư.

Hắn hét lên: "Sao đến muộn thế? Nắng nôi thế , đợi các sắp c.h.ế.t nóng , rượu mang theo cũng sắp uống hết cả đây."

Cái bộ dạng đó! là khôi hài hết sức.

Cảnh Dung nhảy xuống xe, từ đầu đến chân hỏi: "Sao ngươi ở đây?"

"Tất nhiên là cùng các đến huyện Ngự Phủ ! Nghe nơi đó lắm, cảnh thể bỏ lỡ? Hơn nữa ngươi ở kinh thành, cũng chán, cho nên đợi ở đây cả buổi ."

Vừa dứt lời, loạng choạng, dứt khoát dựa hẳn xe ngựa...

Kỷ Vân Thư cũng từ xe xuống, lo lắng hỏi: "Vệ Dịch ?"

"Vệ Dịch?" Mạc Nhược đảo mắt lên trời, miệng bắt đầu lầm bầm: "Vệ Dịch? Hắn nhỉ?"

Đại ca , đừng đùa chứ!

Câu lầm bầm của Kỷ Vân Thư thót tim.

Mạc Nhược bỗng mắt sáng lên, ngón tay chỉ về phía chiếc xe ngựa phía .

"Kia kìa! Tên ngốc đó đang ngủ trong xe đấy. Ta mới chuốc cho một ngụm rượu là lăn , tửu lượng kém mà còn cứ đòi nếm thử!"

Cuối cùng là ngươi chuốc rượu là Vệ Dịch nếm thử đây?

 

Loading...