NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 340: Nhìn xa thấy ba người thành tiệc

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:27:30
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi trời tối, đoàn cuối cùng cũng đến khách điếm bên ngoài huyện Sơn Hoài.

Khách điếm độc lập sừng sững, tuy trông hào nhoáng nhưng ở nơi hoang vu hẻo lánh một khách điếm như thế, quả là xa xỉ trong xa xỉ!

Mạc Nhược xuống xe ngựa , đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều. Vừa xuống ngựa rảo bước khách điếm, chân bước qua ngạch cửa lớn tiếng gọi tiểu nhị.

"Nhanh nhanh nhanh, lên mấy bình Nữ Nhi Hồng thượng hạng."

Tiểu nhị vội vàng chạy đón, khăn lau bàn quẹt nhanh một cái: "Có ngay, đại gia chờ một chút, rượu lên ngay đây!"

Chưởng quầy khách điếm đang gảy bàn tính quầy, ngón tay thoăn thoắt đẩy hạt bàn tính. Nhanh nhẹn vô cùng!

Nghe thấy tiếng động, đôi mắt hám tiền của lão liếc cửa, thấy một đoàn ăn mặc sang trọng, nhất là chiếc xe ngựa đầu, thì đơn giản nhưng chất liệu tuyệt đối tầm thường! Chỉ riêng tấm rèm che cũng là gấm vóc thượng hạng !

Không nhà giàu thì là gì!

Trong mắt chưởng quầy lập tức lóe lên tia sáng vàng rực, gạt bàn tính còn tính xong sang một bên, vén vạt áo, khom lưng, tít mắt chạy vòng qua quầy, lon ton đón khách.

Nhiệt tình : "Ôi chao, mấy vị đại gia ở trọ ạ? Bổn tiệm là hiệu lâu đời trăm năm , thương nhân, sĩ tử, công t.ử nhà giàu... qua đây đều từng ở . Ở đây phòng thượng hạng, cơm canh thượng hạng, còn cả rượu thượng hạng, tuyệt đối là khách điếm nhất trong vòng mười dặm. Các vị gia coi như đến đúng chỗ , nhanh nhanh nhanh, mời trong."

Lời lẽ trơn tru thật! Không phục !

Cảnh Dung nghiêng , chẳng thèm để lời lão tai, lệnh cho thuộc hạ dắt xe ngựa khách điếm cho ngựa ăn, chờ Kỷ Vân Thư xuống xe.

Chưởng quầy chơ vơ một bên, xoa xoa tay, mơ tưởng đến việc c.h.é.m một vố.

Xe ngựa phía , Kỷ Uyển Hân xuống , Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch xuống . Thằng nhóc Vệ Dịch lúc vẫn ôm chặt lấy cánh tay Kỷ Vân Thư. Bộ dạng như " bám dính lấy cô ".

Tạ đại nương cũng xuống từ chiếc xe ngựa cuối cùng, lẽ do bao giờ xe ngựa lâu như nên xuống xe thấy khó chịu.

Kỷ Uyển Hân vội bước tới quan tâm: "Tạ đại nương, bà chứ?"

"Ta ."

"Chúng mau thôi, bà cũng nghỉ ngơi cho khỏe."

"Ừ."

Tạ đại nương uể oải đáp!

Cảnh Dung gì, ánh mắt lén quan sát Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch, dẫn trong.

Chưởng quầy vẫn lải nhải giới thiệu khách điếm của bên cạnh! Nói đến say sưa!

Tạ đại nương lên lầu nghỉ ngơi , ở tầng một.

Cả khách điếm vắng tanh, chẳng thấy mấy bóng khách.

Mạc Nhược một một bàn, tay cầm bình rượu, uống sảng khoái. Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư, Vệ Dịch và Kỷ Uyển Hân chung một bàn.

Rất nhanh, cơm canh bưng lên. Giữa chốn rừng núi mà cái gì cũng , gà vịt cá thịt đủ cả. Chưởng quầy bên cạnh giới thiệu từng món một.

Vệ Dịch chỉ con gà, hỏi: "Đây là cái gì?"

Chưởng quầy đáp: "Đây là gà ạ!"

"Gà gì?"

"Gà ác!"

"Tại gọi là gà ác?" Vệ Dịch chọc đũa con gà!

Chưởng quầy tiếp tục đáp: "Vì con gà màu đen ạ."

"Tại màu đen?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-340-nhin-xa-thay-ba-nguoi-thanh-tiec.html.]

"Vì sinh thế."

"Tại sinh thế?"

"..."

Chưởng quầy câm nín, vội lấy tay áo lau mồ hôi, ấp úng hồi lâu vẫn nghĩ câu trả lời.

Tên nhóc là khỉ phái đến chọc ? Hôm nay lão coi như gặp kẻ mồm mép, lão cứng họng luôn.

Vệ Dịch vẫn mở to đôi mắt đầy vẻ cầu thị lão, chờ đợi câu trả lời.

Kỷ Vân Thư nhịn , bèn giải vây cho chưởng quầy, : "Vệ Dịch, con gà là do nắng đen đấy."

Phụt...

Cảnh Dung đối diện nhịn phá lên. Kỷ Uyển Hân cũng , nhưng chỉ cúi đầu mỉm , còn đưa tay che miệng. Quả thực dáng vẻ mỹ nhân Tây Thi!

Đối với câu trả lời của Kỷ Vân Thư, Vệ Dịch dường như hiểu, gật đầu: "Ồ, hiểu , vẫn là Thư Nhi thông minh nhất."

Tất nhiên, còn quên chê bai chưởng quầy một câu: "Ông xem ông kìa, ngốc quá, đến cái cũng . Giờ , hóa con gà nắng đen, ông cũng nhớ kỹ đấy, linh tinh nữa, nếu cho đấy."

Chưởng quầy nào dám tranh luận với tên ngốc Vệ Dịch nữa. Vội vàng khom lưng gật đầu: "Vâng , công t.ử ."

Vệ Dịch , bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Cảnh Dung cũng phất tay với chưởng quầy: "Ngươi lui xuống , sai mang cơm canh lên lầu cho phụ nữ ban nãy."

"Vâng ."

Lão vội vàng lui xuống!

Không còn tiếng Vệ Dịch lải nhải, bàn ăn yên tĩnh hơn hẳn.

Cảnh Dung gắp một miếng thịt gà bỏ bát Kỷ Vân Thư, : "Ăn nhiều một chút, dù thịt gà nắng đen cũng dai hơn."

Rõ ràng là đang trêu chọc!

Kỷ Vân Thư cũng đáp, gắp thịt gà ăn một miếng.

Vệ Dịch thấy , cũng gắp một miếng thịt gà bỏ bát Kỷ Vân Thư, nở nụ rạng rỡ như trẻ thơ, : "Thư Nhi ăn nhiều một chút, phơi nắng nhiều cho sức khỏe, cho nên con gà chắc chắn bổ dưỡng."

Khóe miệng Kỷ Vân Thư giật giật, cô thực sự nên dối! Thật lo Vệ Dịch "trúng độc" quá sâu.

Cảnh Dung gắp thêm miếng thịt cho Kỷ Vân Thư, Vệ Dịch tiếp tục gắp. Cứ thế lặp lặp ! Chẳng mấy chốc bát Kỷ Vân Thư đầy ắp thức ăn.

Tất nhiên, Kỷ Uyển Hân cho rìa một cách hiển nhiên!

Mạc Nhược bàn bên cạnh liếc sang, , ngửa cổ uống một ngụm rượu, cầm đũa gõ nhịp nhàng lên cái bát sứ mặt. Vẻ mặt say sưa, bắt đầu ngâm thơ.

"Trăng trăng, sáng trong sáng, nước cũng nước, gió đến gió, rừng cây một tấc, ngàn dặm , xa ba thành tiệc, mỹ nhân mây bên chẳng ..."

Ngâm thơ đúng là thong dong tự tại!

Bài thơ ngoài thể hiểu, nhưng ai hiểu chút ít cũng Mạc Nhược đang ám chỉ Vệ Dịch, Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư ba thành một bàn tiệc, mỹ nhân Kỷ Uyển Hân thành dư thừa.

Rất nhanh, bữa cơm kết thúc.

Trời dần tối, cũng mệt. Thế là ai về phòng nấy ngủ.

Vì lo Vệ Dịch ở một xảy chuyện nên ngủ cùng là Lang Bạc xui xẻo.

Vệ Dịch lẽ quen , bài xích như , còn vui vẻ chấp nhận, kéo Lang Bạc phòng, bắt đầu kể chuyện trải qua ở Dụ Hoa Các.

Lang Bạc khoanh tay ngực, tay còn kẹp thanh kiếm, dựa cửa, mặt lạnh tanh Vệ Dịch kể "chuyện".

...

Loading...