NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 341: Khách điếm vắng vẻ

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:51:23
Lượt xem: 135

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Vân Thư rửa mặt xong trong phòng thì tiểu nhị gõ cửa bước , mang theo một lư hương.

"Tiểu ca, mấy ngày nay huyện Sơn Hoài xảy chuyện gì ?" Kỷ Vân Thư đột nhiên hỏi.

Tiểu nhị run tay, vội đáp: "Không ạ! Sao hỏi ?"

"Nơi là đường tất yếu để kinh thành, cách huyện Sơn Hoài cũng một đoạn. Theo lý mà , khách trọ ở khách điếm đông mới đúng, nhưng tại hạ thấy khách điếm vẻ vắng vẻ quá."

"Dạo gần đây thời tiết lắm, xa cũng ít hơn. Mùa , đợi đến mùa thu, phòng ốc khách điếm đủ dùng ạ."

"Vậy ?"

Tiểu nhị gật đầu lia lịa!

Sau khi đặt lư hương xong, tiểu nhị dùng khăn vắt vai lau bàn một lượt, khi lui còn nhắc nhở: "Công tử, đêm khuya sương lạnh, việc gì thì đừng ngoài, nghỉ ngơi sớm ạ."

Theo kịch bản phim truyền hình Kỷ Vân Thư từng xem, lời của tiểu nhị tuyệt đối đơn giản. cô vẫn gật đầu đồng ý.

Cửa phòng đóng bao lâu tiếng gõ cửa. Cứ tưởng tiểu nhị , ai ngờ cửa mở , Cảnh Dung sừng sững ở đó.

Lưng thẳng tắp.

"Sao ngài qua đây?" Kỷ Vân Thư hỏi.

Cảnh Dung lách qua thẳng trong, xuống như chủ nhà.

Nói: "Đóng cửa !"

Kỷ Vân Thư lờ mờ đoán gì đó, bèn đóng cửa , đối diện Cảnh Dung, nghiêm túc hỏi: "Có ngài phát hiện điều gì ?"

Cảnh Dung ngạc nhiên khi cô đoán ý định của , gật đầu.

"Nơi kỳ lạ!"

"Ừ!"

"Ta cho canh gác ở lối tầng hai , nàng cũng cẩn thận."

"Ngài nghi ngờ liên quan đến đám sơn tặc hôm nay ?"

Cảnh Dung nhíu mày phân tích: "Không dám khẳng định, nhưng đám sơn tặc đó ngang ngược như , đêm đến cướp trả thù cũng thể. Hơn nữa tên sơn tặc cũng huyện lệnh huyện Sơn Hoài còn nể mặt đại đương gia của chúng vài phần, một cái khách điếm cỏn con e là sớm thành cá thớt của bọn chúng ."

Nói thì . ...

Kỷ Vân Thư thắc mắc: "Nếu đám sơn tặc đó trả thù, tại hạ độc trực tiếp cơm canh ban nãy?"

"Cho nên mới , vị đại đương gia thông minh. Nếu hạ độc thật, chúng chắc chắn sẽ phát hiện , tất nhiên sẽ đây nữa. Nói chừng sớm động thủ , phần thắng của đối phương lớn."

Kỷ Vân Thư gật đầu.

Cảnh Dung: "Được , bổn vương cho canh gác, nàng cũng nghỉ ngơi sớm ."

"Ừ!"

mà... ngài cũng nhấc m.ô.n.g chứ! Còn ì đó.

Kỷ Vân Thư dậy nhắc nhở: "Ngài nghỉ ?"

"Bổn vương đây ."

"Hả?"

"Nhỡ đêm nay thực sự xảy chuyện gì, còn bảo vệ nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-341-khach-diem-vang-ve.html.]

Vừa , Cảnh Dung tự rót chén uống.

Kỷ Vân Thư bất lực, tên sẽ , đành cởi áo ngoài chui chăn. cô cố ý sát tường, chừa chỗ trống bên ngoài.

Hành động vô tình lọt mắt Cảnh Dung, mỉm , uống cạn chén , dậy thổi tắt nến bàn, đó đến bên giường, hai lời leo lên giường. Đắp chăn, từ phía ôm lấy hình mềm mại của Kỷ Vân Thư, tựa đầu hõm cổ cô, nhắm mắt ngủ ngon lành.

Cùng lúc đó!

Kỷ Uyển Hân vẫn bên bàn, mắt chằm chằm ngọn nến lung linh mặt. Đôi mắt vốn dịu dàng giờ đây đỏ rực như ngọn lửa nhỏ, rỉ vài giọt nước mắt.

Tay trong tay áo nắm chặt thành quyền. Đôi mắt đỏ ngầu dần hiện lên vẻ tàn nhẫn và âm hiểm!

Một lát , cô đột nhiên dậy, khỏi phòng, xin tiểu nhị hai cái bánh bao, mang đến bên ngoài căn phòng cuối cùng bên trái tầng hai.

Bên ngoài một thị vệ canh gác.

"Kỷ cô nương đây là...?" Thị vệ hỏi.

Kỷ Uyển Hân dịu dàng, giơ hai cái bánh bao tay lên, nhỏ nhẹ : "Vị đại ca , thấy hai bên trong nhốt lâu như , một ngụm nước cũng uống, mang hai cái bánh bao đến cho họ ăn chút gì đó."

Thị vệ vội : "Kỷ cô nương, hai đó là sơn tặc, giải đến nhà lao huyện Sơn Hoài đấy ạ."

"Ta , nhưng cũng thể để họ c.h.ế.t đói chứ? Nhỡ xảy chuyện gì, c.h.ế.t đường thì . Yên tâm , sẽ ."

Thị vệ nghĩ ngợi, dù cũng là của Cảnh Dung, ít nhiều cũng nể mặt.

Bèn : "Vậy , cô đưa cho , mang ."

Kỷ Uyển Hân lập tức giấu bánh bao sang một bên, : "Thôi để mang , ngươi canh ở ngoài, nếu bên ngoài cũng lắm."

Nghĩ cũng ! Thị vệ bèn đồng ý mở cửa cho Kỷ Uyển Hân .

Trong phòng, hai tên sơn tặc trói gô đất, cả hai trói cột nhà, thể cử động. Dọc đường vì hai tên la hét om sòm nên miệng đều nhét giẻ.

Thấy đại mỹ nhân như Kỷ Uyển Hân bước , mắt hai tên sáng rực lên, vặn vẹo , miệng ư hử liên hồi.

Kỷ Uyển Hân đến xổm mặt hai tên, rút giẻ trong miệng họ .

"Hai vị chắc cũng đói nhỉ? Ăn cái bánh bao lót ."

cầm một cái bánh bao lên, một tên sơn tặc cợt nhả : "Mỹ nhân, là ở chơi với hai ca ca một lát?"

Tên cũng hùa theo: " đấy, cô xem bọn buồn chán bao. Mỹ nhân, cô xinh thế , nếu đại đương gia bọn trúng, còn áp trại phu nhân đấy."

Hai tên hô hố!

Kỷ Uyển Hân lạnh mặt, nhét hai cái bánh bao miệng bọn chúng. Khuôn mặt dịu dàng bỗng chốc lạnh như băng tháng giêng.

: "Các ngươi mau ăn cái bánh bao . Muốn trách thì trách các ngươi bắt cóc tên ngốc , hại vị Kỷ đó lo lắng, suýt nữa thì liều mạng với các ngươi. Mà công t.ử nhà quan tâm nhất là Kỷ , nếu Kỷ xảy chuyện gì, ngài ngay cả tính mạng cũng cần ."

Trời mới tại Kỷ Uyển Hân đột nhiên những lời !

Hai tên sơn tặc dám ho he, sợ mở miệng là rơi mất cái bánh bao, phí của.

Đành trơ mắt mỹ nhân xong những lời đó rời khỏi phòng!

ngờ, mặt đất để một vật.

Là một con d.a.o nhỏ!

Nhìn thì như vô tình đ.á.n.h rơi! giống như cố ý.

...

 

Loading...