NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 343: Đúng là một con chó săn

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:51:25
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đi lấy vò rượu đến đây."

Triệu Thanh dậy, một chân gác lên ghế. Hào sảng vô cùng!

"Được ."

Ba Hổ nhận lệnh, vội vàng ôm một vò rượu đến cho .

Triệu Thanh ôm vò rượu ngửa cổ tu ừng ực. Uống xong, ném mạnh vò rượu xuống đất.

Xoảng xoảng... tiếng vỡ vụn vang lên.

Đám đàn em khí thế dâng cao, thi ném vò rượu uống cạn xuống đất.

Cả khách điếm ồn ào như cái chợ vỡ!

Tầng hai!

Kỷ Vân Thư vốn ngủ sâu, thấy tiếng động bên , mới phát hiện Cảnh Dung còn bên cạnh. Nửa giường bên trống !

Cô tung chăn xuống giường, chân trần giẫm lên sàn nhà lạnh lẽo, từng bước ngoài. Mở cửa , tiếng ồn bên ngoài càng lớn hơn. Thậm chí đinh tai nhức óc!

Cô nhíu mày, chân kịp bước Lang Bạc chặn .

"Kỷ , Vương gia lệnh bảo ngài ở yên trong phòng, chuyện bên ngoài ngài sẽ xử lý."

Kỷ Vân Thư xuống , nhưng tầm che khuất nên đành thu .

Hỏi: "Bên cuối cùng xảy chuyện gì?"

"Vương gia sẽ giải quyết, Kỷ nghỉ ngơi sớm ạ."

Bên ngoài ồn ào thế nghỉ ngơi cái gì chứ!

cô cũng hỏi thêm, gật đầu. Lại lo lắng hỏi: "Vệ Dịch ? Hắn thế nào ?"

Lang Bạc đáp: "Yên tâm, ngủ say lắm."

"Nhị tỷ của thì ?"

"Đang nghỉ ngơi trong phòng!"

"Vậy thì ."

Tên nhóc Vệ Dịch đúng là ngủ say như c.h.ế.t, sét đ.á.n.h cũng dậy. Còn Kỷ Uyển Hân chắc sợ hãi trốn trong phòng dám .

phòng nhưng tài nào ngủ nữa, đành im.

Bên ngoài, Cảnh Dung ở một góc tầng hai, hai tay chắp lưng, ánh mắt dán chặt đám bên .

Một lát , căn phòng mở cửa phía , lúc chưởng quầy khách điếm đưa .

"Vị gia , ngài gì dặn dò?" Chưởng quầy hỏi.

Cảnh Dung lạnh mặt: "Bên là ai?"

"Là..."

"Nói!"

Chưởng quầy cũng là tinh mắt. Nhìn đàn ông mặt ăn mặc gấm vóc, theo cũng hạng tầm thường.

Run rẩy đáp: "Đại gia, các ngài cứ nghỉ ngơi ở đây , yên tâm, đám đó uống rượu xong sẽ , phiền các ngài ."

Lúc Lang Bạc bước , với Cảnh Dung: "Công tử, Kỷ tỉnh."

Sắc mặt Cảnh Dung trầm xuống, mày cau , chưởng quầy: "Đám đó ảnh hưởng đến giấc ngủ của chúng , ngươi là chủ sự ở đây, chắc chắn giải quyết ."

"Ta... đại gia, thực sự giải quyết , là thế , trả tiền cho các ngài, các ngài tìm chỗ khác ở nhé."

Ngươi đùa đấy ? Đã bảo bán kính trăm dặm chỉ mỗi cái khách điếm , hơn nữa muộn thế , ?

Cảnh Dung tức giận.

Lang Bạc kiên nhẫn như thế, túm lấy cổ áo chưởng quầy, lệnh: "Công t.ử nhà chịu ồn ào, bảo bọn chúng cút ngay."

Chưởng quầy sợ hãi tột độ, xuống thanh kiếm tay Lang Bạc, sợ thanh kiếm đó kề cổ . Hai chân run lẩy bẩy, lắp bắp: "Mấy vị gia bớt giận, thực sự hết cách ."

"Ngươi nữa xem?"

Lang Bạc hất mạnh lão .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-343-dung-la-mot-con-cho-san.html.]

Chưởng quầy hất sang một bên, vội vàng khom lưng, gần như dán sát đất, khó xử lóc: "Mấy vị gia, thực sự , mà đám bên dám đắc tội. Nếu cho chúng , chúng sẽ đốt khách điếm của mất. Cửa tiệm là do tổ tiên để , thể để cháy , cầu xin các ngài nhịn một chút, đợi chúng uống xong rượu tự khắc sẽ ."

Chỉ thiếu nước quỳ xuống thôi.

Cảnh Dung lạnh lùng liếc lão một cái, hỏi: "Bọn chúng rốt cuộc là ai?"

"Bọn chúng là thổ phỉ vùng , những năm qua g.i.ế.c cướp của việc gì dám , ngay cả huyện lệnh huyện Sơn Hoài cũng bó tay với chúng. Các vị phước, coi như vì cái quán nhỏ của tiểu nhân."

"Thổ phỉ? Là Trại Cao Sơn?" Cảnh Dung hỏi.

Mắt chưởng quầy sáng lên: "Hóa công t.ử ?"

"Tất nhiên ."

" Trại Cao Sơn đó giờ chia hai nơi, một nơi do đại đương gia cầm đầu, một nơi do nhị đương gia cầm đầu." Chưởng quầy giải thích.

Cảnh Dung nhíu mày: "Vậy bên là?"

"Là do nhị đương gia dẫn đầu."

Thảo nào, nếu tên đại đương gia của Cảnh Dung g.i.ế.c c.h.ế.t bao nhiêu của , giờ thể uống rượu, chắc chắn xông lên báo thù .

Cảnh Dung suy tính một chút, hiệu bằng mắt cho Lang Bạc.

Lang Bạc hiểu ý, khỏi phòng, thẳng xuống !

Bên , Ba Hổ đang lớn tiếng: "Nghe hôm nay bên phía đại đương gia cướp thành, ngược g.i.ế.c c.h.ế.t ba bốn mươi . Giờ chắc đang ở trong phòng sợ vãi quần ."

Nói xong, cả đám ồ lên. Rõ ràng là chế giễu.

Triệu Thanh vẫn uống rượu. Theo lý mà , kẻ thù đội trời chung c.h.ế.t nhiều như , nên nâng chén ăn mừng, nhưng hiện tại Triệu Thanh tỏ vẻ liên quan.

Khuôn mặt râu ria xồm xoàm thấp thoáng vài phần nam tính tuấn lãng.

"Kẻ nào?" Đột nhiên hô lên.

Mọi đều sang, thấy Lang Bạc dẫn theo hai tới, nhưng mấy tên sơn tặc chặn .

Lang Bạc nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng rút bất cứ lúc nào!

"Ta gặp nhị đương gia các ngươi."

"Ngươi là ai?"

"Tránh !"

"Tránh ?" Đám cợt, chọc chọc n.g.ự.c Lang Bạc, vênh váo: "Ngươi đang chuyện với ai ? Biết..."

Á...

Lời dứt, bàn tay chọc n.g.ự.c Lang Bạc bẻ ngược, cả tên đó vặn vẹo, đầu gối bất giác khuỵu xuống.

"Buông... buông tay!"

Đám thấy cảnh , thi rút d.a.o bên hông , chuẩn đại chiến một trận.

"Huynh , lên!"

Cả bọn định xông lên thì thấy tiếng quát từ một cái bàn cách đó xa: "Dừng tay!"

Triệu Thanh lên tiếng! Ngăn cản !

Mọi lùi , dạt sang hai bên.

Lang Bạc cũng buông tay, hất tên ngã bàn, lăn xuống đất, n.g.ự.c đập mạnh chảy máu.

Triệu Thanh giơ vò rượu trong tay lên ném mạnh xuống đất, lấy tay áo lau miệng, hất hàm, nheo mắt, lảo đảo bước tới.

Đứng mặt Lang Bạc, từ xuống , khinh bỉ.

"Ngươi là ai?"

Lang Bạc mặt lạnh tanh: "Đám các ngươi ồn đến chủ t.ử nhà nghỉ ngơi ."

"Chủ tử?"

Triệu Thanh hừ một tiếng: " là một con ch.ó săn!"

...

 

Loading...