NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 344: Đại Lâm cái gì, vương pháp cái gì

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:51:26
Lượt xem: 122

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" là một con ch.ó săn!"

Triệu Thanh châm chọc.

Lang Bạc xong đỏ cả mắt, hai lời rút kiếm , chĩa thẳng Triệu Thanh!

Triệu Thanh thủ , tránh mũi kiếm đ.â.m tới một cách chuẩn xác, hai tay nắm đ.ấ.m còn quên phản kích.

Hai lao đ.á.n.h !

Đám sơn tặc nhị đương gia của lợi hại nên chẳng hề lo lắng, còn hò reo cổ vũ ầm ĩ.

Đập bàn đập bàn! Uống rượu xem kịch! Cầm d.a.o chọc xuống đất! Đủ loại âm thanh hỗn tạp!

Nhân lúc bên đang hỗn loạn, Đại Chùy và Thiết Tam trốn tầng hai lén lút chuồn xuống.

Thiết Tam kéo Đại Chùy hỏi: "Đại Chùy, của nhị đương gia đ.á.n.h ."

"Ta , chúng mau chạy thôi, về tìm đại đương gia, bảo đại đương gia báo thù cho chúng ."

"Ừ, g.i.ế.c nhiều chúng như , thù nhất định báo. Hy vọng nhị đương gia g.i.ế.c hết bọn chúng, đỡ công chúng tay."

"Xàm, thù là thù của Trại Cao Sơn chúng , báo cũng do chúng báo."

"Phải !"

Hai khom lưng về phía , nhân lúc ai để ý bèn chuồn khỏi khách điếm!

Còn bên ... Triệu Thanh và Lang Bạc đ.á.n.h kịch liệt!

Triệu Thanh rõ ràng vạm vỡ hơn Lang Bạc nhiều, tay cũng tàn nhẫn hơn. Mấy chục chiêu trôi qua, Lang Bạc bắt đầu yếu thế. Khi kiếm đ.â.m , cổ tay một lực mạnh đ.á.n.h trúng, lập tức mất lực, kiếm Triệu Thanh đoạt mất.

Chưa kịp phản ứng thì lưỡi kiếm kề cổ.

Thị vệ phía thấy lập tức rút kiếm tiến lên.

Triệu Thanh dùng kiếm khều nhẹ cổ Lang Bạc, đôi mắt hung dữ nhưng vẻ lười biếng thấp thoáng mái tóc rối bù.

Trầm giọng : "Dám động thủ, g.i.ế.c !"

Mấy thị vệ đành yên tại chỗ, thu kiếm về.

Triệu Thanh với Lang Bạc: "Muốn sống thì mau dẫn của ngươi cút , ghét nhất loại ch.ó săn như ngươi!"

Lang Bạc cũng là kẻ cứng đầu, bướng bỉnh chịu thua.

"Ngươi g.i.ế.c thì g.i.ế.c ."

"Ngươi tưởng dám?"

"Sơn tặc các ngươi gì mà dám? triều đình sớm muộn gì cũng phái đến tiêu diệt các ngươi."

Lời của Lang Bạc khiến cả đám ồ lên. Rõ ràng bọn chúng chẳng sợ triều đình.

Triệu Thanh nhạt, khinh thường : "Triều đình quản chỗ , ở đây, ông đây là vua."

Đột nhiên...

"Vua?"

Giọng trầm ấm của một đàn ông vang lên từ cầu thang tầng hai.

Mọi đều sang!

Cảnh Dung xuống, đôi mắt lạnh lẽo như băng giá ba tấc, bộ cẩm bào thượng hạng như mang theo gió!

Mọi xung quanh , tên chui thế?

Triệu Thanh thẳng mắt , vô hình trung ngầm so tài cao thấp.

Ngay đó, Cảnh Dung vươn ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy thanh kiếm cổ Lang Bạc, mắt bao , gạt phăng thanh kiếm .

Trông vẻ dùng sức, nhưng lòng bàn tay Triệu Thanh rõ ràng cảm nhận một luồng sức mạnh từ đối phương truyền sang, tay buông lỏng, thanh kiếm Cảnh Dung hất tung lên cao một cách tất nhiên.

Kiếm xoay 180 độ trung, chuôi kiếm rơi xuống ngay mặt Lang Bạc, bắt lấy.

"Lui xuống." Cảnh Dung lệnh.

Lang Bạc cầm kiếm lùi sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-344-dai-lam-cai-gi-vuong-phap-cai-gi.html.]

Triệu Thanh và Cảnh Dung đối diện ! Xung quanh bỗng chốc im phăng phắc.

Cảnh Dung : "Người thể xưng vương trong thiên hạ là Kỳ Trinh Đế đang tại vị, ngươi."

"..." Triệu Thanh câm nín.

"Huyện Sơn Hoài cách kinh thành xa, triều đình phái binh đến tiễu phỉ quản, cũng sợ hãi, mà là nơi là cửa ngõ quan trọng, một khi xảy sai sót sẽ ảnh hưởng đến kinh thành và bách tính quanh huyện Sơn Hoài. nếu hôm nay ngươi thương của , đảm bảo ai trong các ngươi thể bước khỏi đây."

Lời nếu là khác chắc chắn sẽ coi thường, nhưng Cảnh Dung khác.

Triệu Thanh với ánh mắt dò xét, : "Lời văn vẻ ông đây hiểu. Đại Lâm cái gì, vương pháp cái gì, ở đây chẳng là cái thá gì cả."

"Ta cho các ngươi một khắc thời gian, rời khỏi đây, đừng phiền khác nghỉ ngơi."

"Thế nếu thì ?"

Hống hách thật!

Cảnh Dung nóng vội, quét mắt quanh một lượt hỏi: "Trại Cao Sơn đại đương gia và nhị đương gia, chia hai phe. Người của đại đương gia chắc chắn đông gấp mấy của nhị đương gia ngươi chứ?"

Hả?

"Ngươi gì?"

"Hôm nay đại đương gia của Trại Cao Sơn các ngươi phái cướp tiền của khách qua đường, ở gần quan đạo c.h.ế.t ba bốn mươi ?"

Hả? Cảnh Dung cố ý nhắc đến chuyện .

Triệu Thanh ngốc, tất nhiên hiểu ý .

"Hóa những đó là do các ngươi g.i.ế.c."

" , cho nên nếu là ngươi, sẽ lập tức dẫn rời , kẻo kết cục giống đám đó."

Mắt Triệu Thanh nheo . Suy nghĩ một lát bật : "Ngươi đang đe dọa ?"

"Vậy xem ngươi hiểu thế nào ."

Triệu Thanh ngửa mặt lớn, lùi vài bước, bưng bát rượu bàn uống một ngụm lớn.

Sau đó ném mạnh cái bát xuống đất.

Choang...

Cảm thán pha lẫn khinh bỉ: "Thật ngờ, mới một năm thôi mà đám Trại Cao Sơn do Triệu Hoài dẫn dắt đối phó nổi mấy con ch.ó săn các ngươi, ba bốn mươi các ngươi g.i.ế.c sạch, đúng là một lũ vô dụng."

Cảnh Dung chằm chằm .

Triệu Thanh hừ một tiếng kiêu ngạo, chỉ ngón tay , nghiêng đầu khiêu khích: " của là lũ vô dụng. Chỗ là của , thì cũng là các ngươi . mà bây giờ... e là các ngươi cũng nữa ."

Cảnh Dung lên tiếng: "Ta cho ngươi cơ hội ."

"Là cho ngươi cơ hội mới đúng."

Hai nhóm bắt đầu rục rịch!

Lúc tầng, Kỷ Vân Thư đẩy cửa phòng , thấy cảnh tượng bên . Nếu cứ tiếp tục thế , trong khách điếm khó tránh khỏi một trận gió tanh mưa máu.

lúc , chưởng quầy và tiểu nhị trốn lên tầng hai.

"Các ngươi đây." Kỷ Vân Thư gọi.

Nghe gọi, chưởng quầy vội vàng rón rén tới.

"Công t.ử gì dặn dò?"

"Đám đó là ai?"

"Công t.ử đừng hỏi nữa, mau trong ." Giọng nhỏ, sợ bên thấy.

Kỷ Vân Thư cố chấp: "Bọn họ rốt cuộc là ai?"

Chưởng quầy thở dài, mặt ngươi ủ rũ: "Bọn họ là sơn tặc, là bá vương nổi tiếng vùng . Những năm qua bao nhiêu thương nhân qua đường bọn chúng cướp bóc. Tuy nơi nối liền với quan đạo nhưng bọn chúng vẫn ngang ngược như . Khách điếm của cũng thành nơi cung cấp cái ăn cái uống cho bọn chúng, mấy ngày đến một . Lâu dần, việc buôn bán của khách điếm cũng ế ẩm nhiều. Cứ thế mãi, cả nhà già trẻ lớn bé sống nữa."

Bất lực!

...

 

Loading...