Xe ngựa chạy ánh nắng chói chang, ngày càng gần huyện Sơn Hoài. Bánh xe lăn đá sỏi phát những tiếng lạo xạo chói tai, hòa cùng tiếng vó ngựa, mang chút dư vị của chiến trường.
Hai canh giờ , xe ngựa từ đường núi nhỏ một khu rừng rậm rạp. Hai bên là những cây thường xanh cao vút mười mấy hai mươi mét, lá ngọn to bè, dường như chịu nổi sức nặng mà rủ xuống giữa, che khuất ánh nắng gay gắt đầu.
Muốn đến huyện Sơn Hoài mà xe ngựa thì đây là con đường duy nhất.
Cả khu rừng như một hầm băng lớn, lạnh lẽo đến rợn , chỉ chút ánh sáng yếu ớt len lỏi như cố sức chen chúc!
Cũng may con đường dài, hơn một ngàn mét.
Vừa rừng, Cảnh Dung lệnh đốt bốn ngọn đuốc, hai hai .
Quạ quạ...
Tiếng quạ kêu!
Vệ Dịch sợ hết hồn, rúc lòng Kỷ Vân Thư.
"Thư Nhi, đây là ? Sao tối đen thế?"
Kỷ Vân Thư ôm chặt lấy , an ủi: "Đừng sợ, chỉ là rừng núi cao thôi, qua khỏi là ."
"Rừng núi cao là gì?"
"Được , đừng hỏi nhiều nữa."
Nếu cứ tiếp tục, Vệ Dịch chắc chắn sẽ hỏi một đống câu hỏi kỳ quái.
Xe ngựa vẫn tiếp tục di chuyển, nhưng càng sâu rừng, lòng Kỷ Vân Thư càng hoảng loạn.
Đột nhiên! Gió bên ngoài thổi ... mang theo một mùi hương hoa thoang thoảng!
Kỷ Vân Thư chỉ thấy đầu nặng trịch, thái dương đau nhói, mắt díu .
"Thư Nhi, ... buồn ngủ quá..." Vệ Dịch .
Kỷ Vân Thư còn kịp Vệ Dịch một cái ngất lịm .
Trong xe ngựa phía !
"Lại cái nơi quỷ quái ." Mạc Nhược vén rèm ngoài: "Thảo nào sơn tặc vùng lộng hành thế."
Cảnh Dung ngay ngắn, nhắm mắt nghỉ ngơi, nhíu mày hỏi: "Sơn tặc lộng hành liên quan gì đến khu rừng ?"
"Ngươi xem, nếu đuốc thì tối đen như mực. Hơn nữa địa hình trong rừng phức tạp, như mê cung . Người thường nếu đường lớn mà chui rừng thì chắc chắn lạc đường, c.h.ế.t đói trong đó. sơn tặc vùng thì khác, bọn chúng chắc chắn quen thuộc nơi . Cho nên dù triều đình phái binh đến tiêu diệt, bọn chúng chỉ cần trốn rừng là thoát. Triều đình cũng thể đốt cả khu rừng chứ?"
Tất nhiên thể! Nếu đốt thì đốt hết, gặp gió Bắc thì khi còn cháy lan sang làng mạc lân cận! Cho nên Mạc Nhược lý.
Cảnh Dung nhắm mắt kiên nhẫn hết, nhưng ngay đó... Mắt bừng mở.
Kinh hãi: "Không xong !"
Hả?
Chưa đợi Mạc Nhược phản ứng, Cảnh Dung lao khỏi xe ngựa.
Nào ngờ...
Người ngoài, một mũi tên sắc nhọn từ sâu trong rừng b.ắ.n tới, găm thẳng xe ngựa của . Cách mắt chỉ vài centimet. Nếu lệch một chút thì mũi tên đó xuyên qua thái dương .
Ngay mũi tên đó, từ sâu trong rừng b.ắ.n hai ba mươi mũi tên nữa.
Lang Bạc phản ứng nhanh, rút kiếm lệnh: "Bảo vệ trong xe."
Các thị vệ rút kiếm, gạt tên trật tự vây quanh mấy chiếc xe ngựa.
Mạc Nhược cũng nhảy xuống xe, tay áo rộng vung lên, thu mấy mũi tên tay áo, phất tay b.ắ.n trả sâu trong rừng.
Quạ...
Tiếng quạ kêu thê t.h.ả.m vang lên.
Cảnh Dung lao nhanh về phía chiếc xe ngựa cuối cùng, mũi tên bay qua mặt nhưng đều tránh một cách hảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-348-mua-ten.html.]
Khi vén rèm xe ngựa của Kỷ Vân Thư lên... Bên trong trống .
"Vân Thư..."
Hắn gào lên điên cuồng. Tiếng thét x.é to.ạc bầu trời.
Mưa tên vẫn ngừng b.ắ.n tới, Cảnh Dung sốt ruột đến mức mất lý trí, chôn chân tại chỗ phản ứng.
Một mũi tên lao tới, trúng ngay n.g.ự.c , m.á.u tươi trào nhuộm đỏ cẩm bào đen.
May mà Mạc Nhược kịp thời đến bên cạnh, chắn mặt , gạt hết những mũi tên b.ắ.n tới đó.
Trận mưa tên kéo dài lâu thì dừng . Có lẽ sơn tặc hết tên!
Mạc Nhược xuống, hai lời ấn vai Cảnh Dung.
"Nhịn chút."
Không cho Cảnh Dung chuẩn , nắm lấy mũi tên rút mạnh . Nhìn m.á.u mũi tên, Mạc Nhược thở phào: "May quá tên độc."
"Vân Thư... Vân Thư biến mất ."
Mạc Nhược liếc xe ngựa: "Vệ Dịch cũng biến mất ."
Cả hai cùng biến mất!
Cảnh Dung đau đớn nhíu mày, định chống dậy nhưng Mạc Nhược ấn xuống.
Nghiêm khắc : "Tên tuy độc nhưng mũi tên tổn thương kinh mạch n.g.ự.c ngươi, cần cầm m.á.u ngay lập tức. Ngươi càng cử động mạnh, nếu kinh mạch giãn sẽ x.é to.ạc tim ngươi, ai cứu ."
"Tránh , tìm Vân Thư. Dù g.i.ế.c sạch Trại Cao Sơn cũng tiếc."
Cắn răng dậy đầy cố chấp! Đôi mắt ngoài sự tàn nhẫn còn sự lo lắng.
Hất Mạc Nhược , Cảnh Dung cố dậy, chân mềm nhũn lùi đập xe ngựa, suýt ngã.
Mạc Nhược : "Nếu bọn chúng g.i.ế.c thì g.i.ế.c ở đây , sẽ bắt hai họ . Bây giờ quan trọng nhất là vết thương của ngươi."
"Nếu Vân Thư xảy chuyện, cũng sống nổi."
"Cô còn c.h.ế.t mà ngươi c.h.ế.t ?"
Hai cứ thế gào lên với .
Cảnh Dung thở dốc, hồi lâu đáp!
Lúc , Lang Bạc mồ hôi nhễ nhại chạy tới, thấy Vương gia nhà thương.
Kinh hãi: "Vương gia, chứ?"
Cảnh Dung liếc Mạc Nhược, lòng cũng dần bình tĩnh .
Yếu ớt lệnh cho Lang Bạc: "Tạm thời đến huyện Sơn Hoài , ngươi phái đến Trại Cao Sơn một chuyến xem Kỷ và Vệ Dịch ở đó ."
"Kỷ và Vệ công t.ử biến mất ?"
Lang Bạc ngạc nhiên xe ngựa, dường như hiểu. Vội đáp: "Vâng, thuộc hạ hiểu ."
Cảnh Dung trụ nổi nữa, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, mặt trắng bệch. Mũi kiếm đ.â.m chỉ cách tim vài centimet, chỉ cần cử động mạnh một chút là đau thấu tim gan.
Mạc Nhược vội dìu trong xe.
Lại vén rèm hỏi Lang Bạc: "Tạ đại nương và Kỷ cô nương thế nào?"
Lang Bạc đáp: "Hơi hoảng sợ nhưng trấn an ."
"Ừ, mau khỏi rừng, đến huyện Sơn Hoài , ngươi cũng phái Trại Cao Sơn thám thính."
"Vâng!"
...