NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 349: Ta không phải kẻ ngốc

Cập nhật lúc: 2025-12-13 14:51:31
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe ngựa chuẩn lăn bánh thì Kỷ Uyển Hân lao tới. Không dọa sợ lo lắng Cảnh Dung thương mà mắt đỏ hoe.

Mạc Nhược đang bôi t.h.u.ố.c cho Cảnh Dung, cô bên cạnh hỏi: "Ta thể ?"

"Ngồi yên đó."

"..."

chỉ thút thít, lau nước mắt, lặng lẽ một bên...

Xe ngựa nhanh chóng rời khỏi khu rừng, tiến về huyện Sơn Hoài.

...

Trại Cao Sơn đỉnh núi!

Kỷ Vân Thư đau đ.á.n.h thức, đưa tay day thái dương, mở mắt, tầm dần rõ nét.

Hóa là một phòng chứa củi! rõ ràng là phòng chứa củi mà củi bên trong ẩm ướt, nền đất lồi lõm cũng đầy nước!

Cô mới phát hiện quần áo cũng ướt sũng, xung quanh bốc lên mùi ẩm mốc.

Cô nhăn mũi, dậy khỏi mặt đất, hai bước thì vang lên tiếng xích sắt! Cúi đầu mới thấy hai chân xích , thêm vài bước cũng khó.

"Đây là ?"

Không rõ. Vừa còn ở trong xe ngựa, ngửi thấy mùi lạ mê man ngất .

Là ai?

Đầu óc cô xoay chuyển nhanh chóng, chợt bừng tỉnh.

"Trại Cao Sơn!"

Vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng : "Người bên trong thế nào ?"

"Yên tâm , trông chừng mà."

"Vừa nãy ngươi còn ngủ gật đấy, để đại đương gia thì lột da ngươi. Hơn nữa, bên trong mà trốn thoát thì cả ngươi và đều c.h.ế.t."

"Biết , bên trong ba mặt là tường, canh ở cửa, thoát ."

"Tốt nhất là thế!"

Hai đàn ông chuyện ở cửa.

Thấy sắp , Kỷ Vân Thư xuống đất, cái lạnh từ lòng bàn chân truyền lên khiến cô run lên.

Lúc cửa cũng mở . Một gã đàn ông thô kệch bước , thấy Kỷ Vân Thư tỉnh bèn hừ một tiếng.

"Cũng cứng đầu phết, tỉnh nhanh đấy."

Kỷ Vân Thư lạnh lùng ngước mắt lên, nhận kẻ là một trong hai tên sơn tặc trốn thoát.

Cô hỏi: "Các ngươi trốn thoát bằng cách nào?"

Hả?

"Ngươi hỏi ư?"

Kỷ Vân Thư bình tĩnh, nhặt một cọng rơm bên cạnh xoay xoay tay, gõ nhè nhẹ xuống nền đất ướt.

Giọng điệu như bâng quơ: "Trên các ngươi dao, ngay cả một mảnh sành cũng . Hơn nữa nếu thực sự giấu vũ khí sắc bén thì cũng đợi đến lúc ở khách điếm mới bỏ trốn. Giải thích duy nhất là đưa d.a.o cho các ngươi, đúng ?"

Hả?

Đại Chùy nuốt nước bọt: "Đó là do ông đây thông minh, ngươi nhiều thế gì?"

"Con d.a.o đó do cô nương cùng đưa cho các ngươi ?"

"Không đưa, là cô đ.á.n.h rơi."

"Thật ?"

Tất nhiên ! Kỷ Uyển Hân từ nhỏ sợ những vật sắc nhọn, lúc nào cũng mang khăn tay chứ thể là dao. Huống hồ còn mang d.a.o đưa bánh bao cho sơn tặc, tình cờ đ.á.n.h rơi dao? Thiên hạ nhiều chuyện tình cờ thế!

Đại Chùy chợt nhận đến đây tán gẫu với cô, lập tức trưng bộ mặt hung dữ, vết sẹo trán giần giật.

Hắn đá Kỷ Vân Thư một cái.

Nói: "Ông đây đến chuyện phiếm với ngươi, chỉ là đến xem ngươi một cái, xác định ngươi c.h.ế.t. Nếu ngươi c.h.ế.t, đại đương gia sẽ g.i.ế.c chôn cùng ngươi và tên ngốc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-349-ta-khong-phai-ke-ngoc.html.]

Tên ngốc? Vệ Dịch?

Kỷ Vân Thư vội hỏi: "Hắn ?"

"Bây giờ vội ?"

"Các ngươi ?"

Vừa Kỷ Vân Thư dậy, hình nhỏ bé nhưng toát lên khí thế bức khác thường khiến Đại Chùy cũng e dè.

Hắn lùi một bước, : "Tên ngốc đó còn thoải mái hơn ngươi nhiều, giờ đang tiêu d.a.o khoái hoạt lắm."

Hả?

Trong đại sảnh của Trại Cao Sơn vang lên từng tràng hò reo, la hét...

Cả căn phòng chật ních sơn tặc, ai nấy đều uống rượu, kẻ say khướt, kẻ lên bàn hô hào, kẻ ôm vò rượu mời khắp nơi, ồn ào như cái chợ vỡ.

Ở chính giữa, chiếc ghế da hổ, một đàn ông thô kệch, đầy sát khí đang . Nếu ở hiện đại thì là một vận động viên đấu vật điển hình. Hắn mặc áo da hổ, hở một bên tay, một chân gác lên ghế đầy bá đạo, tay cầm bát rượu tu ừng ực.

Khuôn mặt giống Triệu Thanh, chắc hẳn là ca ca Triệu Thanh - Triệu Hoài, đại đương gia của Trại Cao Sơn.

Ánh mắt dán chặt Vệ Dịch đang vây giữa đám đông!

Ánh mắt Vệ Dịch mơ màng, lắc lư, hai má đỏ bừng, nồng nặc mùi rượu, n.g.ự.c áo cũng ướt đẫm rượu.

"Uống! Uống mạnh !"

"Tiếp tục uống!"

"Uống!"

...

Đám sơn tặc liên tục ép Vệ Dịch uống rượu, say tỉnh, tỉnh say mấy .

"Ta uống nữa." Vệ Dịch xua tay.

Cậu lùi nhưng phía đẩy mạnh một cái, loạng choạng đập cái bàn gỗ phía .

Rầm...

"Đồ ngốc, uống tiếp ."

Có kẻ cạy miệng đổ rượu . Cậu chịu nuốt, rượu chảy hai bên khóe miệng. Thế là tát một cái, ngã sõng soài xuống đất. Kèm theo đó là tiếng hô hố của cả đám.

Vệ Dịch ngã xuống đất, ôm mặt đánh, mắt đỏ hoe nhưng c.ắ.n chặt môi, quyết phát tiếng .

Triệu Hoài liếc , dậy khỏi ghế da hổ, giật lấy vò rượu từ tay đàn em, về phía Vệ Dịch.

Đám sơn tặc tự giác dạt hai bên, nhường đường.

Triệu Hoài đến mặt Vệ Dịch, ánh mắt tàn nhẫn xuống, giơ chân đạp lên n.g.ự.c Vệ Dịch như đạp một con kiến.

"Buông , đau." Vệ Dịch kêu lên.

"Đau?"

Triệu Hoài lớn, dốc ngược vò rượu xuống, rượu trong vò đổ ập lên Vệ Dịch.

Vệ Dịch co rúm , hai tay đẩy chân Triệu Hoài nhưng sức.

Nhếch nhác vô cùng!

Triệu Hoài cúi xuống, bóp chặt hai má Vệ Dịch, lắc qua lắc .

Nói: "Đồ ngốc đúng là đồ ngốc, đến khả năng phản kháng cũng ."

"Ta đồ ngốc!" Vì bóp miệng nên năng cũng rõ ràng.

"Vậy ngươi là cái gì?"

"Ta... đồ ngốc." Thiếu tự tin, giọng ngày càng nhỏ.

Lời đổi sự chế giễu che giấu của xung quanh.

"Ngươi là đồ ngốc."

"Đồ ngốc..."

 

Loading...