NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 35: Bổn vương không sao
Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:30:40
Lượt xem: 492
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư chỉ coi thường Cảnh Dung, mà còn ngờ võ công của vị Vương gia cao cường đến thế!
Cô gắng sức kéo Phúc bá sang một bên để... tiện bề quan sát!
Cảnh Dung tay tấc sắt đ.á.n.h kịch liệt với đám gã áo đen, hình đĩnh đạc rắn rỏi nhưng linh hoạt vô cùng.
Sau một hồi né tránh, đoạt một thanh kiếm từ tay gã áo đen.
điều khiến Kỷ Vân Thư ngờ nhất là thanh kiếm trong tay Cảnh Dung dùng để tự vệ, mà là dùng để g.i.ế.c !
Gương mặt toát lên vẻ quý tộc như lột bỏ, đó là một vẻ mặt hung ác, lạnh lùng đáng sợ.
Đường kiếm trong tay chiêu nào cũng đoạt mạng, hai ba gã áo đen ngã gục trong vũng máu.
Cảnh tượng đao kiếm loang loáng khiến hoa cả mắt.
Kỷ Vân Thư thót tim, hai tay túm chặt lấy áo Phúc bá, tâm trạng từ một xem kịch bình thản chuyển sang dậy sóng.
lúc , một gã áo đen chú ý đến cô đang co ro ở góc tường, bèn chuyển hướng mũi kiếm, lao thẳng về phía Kỷ Vân Thư.
Lưỡi kiếm sắc bén gần ngay mắt, mắt Kỷ Vân Thư mở to hết cỡ.
Đang ở độ tuổi xuân sắc thế mà c.h.ế.t thì tiếc quá ?
Trong khoảnh khắc đó, cô nghĩ ngợi quá nhiều điều.
Ví dụ như bạc cô giấu gầm giường vẫn cho Loan Nhi !
Bộ bút mực ở Mặc Bảo Trai cô vẫn mua!
Tiền lót giày nợ thím Lý ở phố Bắc Tà vẫn trả!
Cô cũng quên dặn nhà họ Kỷ là lúc chôn cất đừng dùng gỗ đàn hương vì mùi hắc lắm, cô dùng gỗ thông, cho thoải mái!
...
Suy nghĩ lung tung thoáng qua, ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách cô vài tấc thì bất ngờ hất văng.
A Di Đà Phật, ông trời phù hộ!
Và vị Phật cứu mạng cô là bức tượng "bùn" - Cảnh Dung.
Sau khi hất văng thanh kiếm, Cảnh Dung tay cực nhanh, kiếm trong tay đ.â.m thẳng cổ gã áo đen.
Máu tươi b.ắ.n , vương lên y phục sạch sẽ của Cảnh Dung, cũng b.ắ.n cả lên khuôn mặt trắng nõn của Kỷ Vân Thư!
Ba gã áo đen còn sống là bại trận . Tên cầm đầu hô lớn: "Rút!"
Ba kẻ đó tránh đường kiếm của Cảnh Dung, nhảy lên mái nhà tẩu thoát...
Giặc cùng chớ đuổi.
Ánh mắt Cảnh Dung lạnh lẽo như băng về hướng chúng biến mất.
Quay đầu , thấy vết m.á.u mặt Kỷ Vân Thư, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ, bước nhanh đến mặt cô, nắm chặt lấy cánh tay mảnh khảnh của cô hỏi: "Thế nào? Có thương ?"
Cô lắc đầu, ánh mắt đờ đẫn!
Đưa tay áo lên lau vết m.á.u mặt, Cảnh Dung hờ hững : "Vương gia g.i.ế.c thể tránh xa một chút ? Máu mà độc thì giờ chắc c.h.ế.t ."
"Lúc mà ngươi còn mấy lời đó ?" Cảnh Dung nghiêm mặt.
"Tiểu nhân nghiêm túc đấy." Mắt cô lấp lánh, cố gắng chứng minh nghiêm túc!
Cảnh Dung bất lực, sang Phúc bá bên cạnh cô, đưa tay lên mũi ông thăm dò.
Nào ngờ Kỷ Vân Thư gạt phắt : "Phúc bá c.h.ế.t ."
"Bổn vương chỉ kiểm tra chút thôi, ngươi kích động cái gì."
, cô kích động quá, chắc là do nãy dọa sợ nên mới chuyện bé xé to.
"Phúc bá chắc là sợ quá ngất , phiền Vương gia giúp một tay đưa ông nhà."
Cảnh Dung "ừ" một tiếng, nhưng tự đỡ Phúc bá dậy. Kỷ Vân Thư giúp nhưng đẩy , nhẹ tênh: "Ngươi rửa sạch mặt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-35-bon-vuong-khong-sao.html.]
Nghe như lệnh, nhưng mang theo cảm giác ngượng ngùng khó tả.
Kỷ Vân Thư gật đầu, còn kịp t.h.u.ố.c để ở thì Cảnh Dung vác Phúc bá trong .
Nhìn bốn năm cái xác gã áo đen đất, Kỷ Vân Thư nên vui buồn.
Lát nữa chắc khiêng xác thiêu, tối nay đúng là nên đường.
Đợi cô rửa mặt sạch sẽ, định phòng xem Phúc bá thì Cảnh Dung từ trong , vẻ mặt nghiêm túc: "Phúc bá nghỉ ngơi , ngươi đừng phiền ông ."
"Vết thương..."
"Đã băng bó ."
Kỷ Vân Thư gật đầu, , một tiếng: "Vương gia, đa tạ."
"Không cần, cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp. Huống hồ ngươi còn tra rõ vụ án cho bổn vương, bây giờ mà c.h.ế.t thì bổn vương tìm ai thế trong thời gian ngắn chứ?" Cảnh Dung nhướng đôi mắt kiêu ngạo lên.
Kỷ Vân Thư quen , nhưng trong lòng vẫn kìm lườm vài cái.
Nào ngờ đúng lúc , một gã áo đen đất đột nhiên bật dậy, dùng chút sức lực cuối cùng vung kiếm c.h.é.m tới.
Kỷ Vân Thư gần nhất, đang lưng nên hề .
"Cẩn thận!"
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Cảnh Dung kéo phắt Kỷ Vân Thư lòng , xoay . Trong khoảnh khắc kịp suy nghĩ, giơ tay lên đỡ nhát kiếm đó cho cô. Cánh tay rạch một đường dài ngoằng.
Không màng đến vết thương , Cảnh Dung dùng chân hất một thanh kiếm đất lên, đá mạnh một cái, thanh kiếm đ.â.m thẳng n.g.ự.c gã áo đen.
Ngã xuống đất c.h.ế.t tươi!
Lúc Kỷ Vân Thư Cảnh Dung bảo vệ chặt chẽ trong lòng, ảnh cao lớn áp sát ngay mặt. Chóp mũi cô vương vấn mùi hương nam tính đặc trưng , khiến lòng ấm áp.
Cô ngước mắt len lén Cảnh Dung, ánh mắt di chuyển từ cằm lên đến hàng mi dài và dày, khẽ rung rinh trong gió nhẹ, vô cùng!
Đôi bàn tay lớn ôm eo cô rõ ràng đang dùng một lực ngầm.
Khoảnh khắc đó, tim cô cũng hoảng loạn!
Đợi đến khi hồn, Kỷ Vân Thư lùi vài bước, cụp mắt xuống, cố gắng trấn tĩnh tâm trạng. Vừa ngước mắt lên thấy Cảnh Dung loạng choạng, ánh mắt vô lực, môi trắng bệch.
"Vương gia, ngài thế?"
Cô tiến lên đỡ , mới phát hiện cánh tay thương của , kinh hãi thốt lên: "Ngài thương ?"
"Bổn vương ." Cảnh Dung cố chấp, miệng vẫn lầm bầm: "Chút thương tích sá gì, lúc bổn vương trận g.i.ế.c địch, ngươi còn đời ."
Này, logic của ngài sai ! Lúc đó mua nước mắm đấy.
Kỷ Vân Thư cãi , vết thương tay . Bị kiếm đâm, m.á.u chảy màu đỏ tươi ?
Sao là màu đen?
"Vương gia, thanh kiếm độc." Kỷ Vân Thư thảng thốt.
Vậy thì Phúc bá ngất xỉu, mà chắc chắn cũng trúng một kiếm, trúng độc .
Lời dứt, cơ thể Cảnh Dung đổ ập lên cô. Bờ vai gầy nhỏ run lên, đỡ nổi hình nặng nề chứ.
Cơ thể hai lập tức dính chặt .
Đầu Cảnh Dung gục vai Kỷ Vân Thư, thở nóng ấm phả cổ cô, tê tê dại dại.
Khiến Kỷ Vân Thư rùng mấy cái.
Cả đời , đây là đầu tiên cô cùng một đàn ông ôm mấy liền.
Cảnh Dung hé miệng thì thầm mơ hồ bên tai cô một câu:
"Bổn vương... bổn vương ."
...