"Ý ngươi là gì?"
Kỷ Vân Thư túm lấy vạt áo bẩn thỉu dậy. Vì thấp hơn Triệu Hoài gần một cái đầu nên cô ngửa mặt lên .
"Ngươi bắt tới đây chẳng qua chỉ vì một mục đích: ngươi vốn dĩ khả năng g.i.ế.c công t.ử nhà , nên mới dùng con tin."
"Cũng thông minh đấy.” Triệu Hoài : “Không sai, chỉ cần bắt ngươi, nắm cái mạng của ngươi, tin tên nhóc đó tới cứu."
"Nếu ngươi nghĩ bắt là đạt mục đích thì e là ngươi thất vọng ."
"Cái gì?"
"Ta chẳng qua chỉ là một tên thư sinh nhỏ nhoi theo công tử, sống c.h.ế.t chẳng ai quan tâm. Hơn nữa, tại hạ cũng Đại đương gia tin từ mà cho rằng uy h.i.ế.p thì thể đổi lấy mạng của công t.ử nhà ? Biết lúc , công t.ử rời khỏi huyện Sơn Hoài cũng nên."
Kỷ Vân Thư chắc nịch như đinh đóng cột.
Triệu Hoài bắt đầu nghi ngờ, liếc Đại Chùy kéo một góc, chất vấn: "Chẳng ngươi tên Kỷ quan trọng với gã đàn ông ?"
Đại Chùy hoảng hốt: "Đại đương gia, quả thực tiểu nhân như mà."
"Có thật ?"
"Thật mà." Đại Chùy gật đầu lia lịa, rõ ràng tin sái cổ những lời Kỷ Uyển Hân từng .
Triệu Hoài suy tư một lát, Kỷ Vân Thư liếc sang Vệ Dịch đang đất, : "Đã bắt các ngươi vô dụng, thì ông đây tiễn các ngươi một đoạn đường, để các ngươi xuống suối vàng bồi táng cho của ."
Dứt lời, Triệu Hoài chỉ Vệ Dịch, lệnh: "Người , đ.á.n.h c.h.ế.t thằng ngốc cho , đó ném rừng cho sói ăn."
"Rõ, Đại đương gia."
Có kẻ ngứa tay từ lâu, cầm một cây gậy sắt xoa xoa trong lòng bàn tay, bước đến bên Vệ Dịch, giơ gậy định phang xuống.
Kỷ Vân Thư hét lên: "Dừng tay!"
Cô định lao lên ngăn cản thì giữ chặt vai.
"Nếu các ngươi g.i.ế.c , thề sẽ lấy mạng tất cả các ngươi." Đôi mắt cô đỏ ngầu.
"Ngươi bản lĩnh đó ?" Triệu Hoài nhạo, vỗ vỗ má cô: “Đừng vội, đợi nó c.h.ế.t sẽ đến lượt ngươi."
"Thả , cầu xin ngươi."
Mũi Kỷ Vân Thư đỏ lên, nước mắt trào , thể ngừng giãy giụa.
"Cầu xin ? Vô dụng thôi!" Triệu Hoài quát: "Đánh! Đánh c.h.ế.t thằng ngốc cho !"
Tên tay sai vung gậy sắt lên, chuẩn giáng xuống một cú thật mạnh. Kỷ Vân Thư trừng lớn mắt, trong tích tắc, cô tung chân đá ngược , trúng ngay huyệt mềm chân kẻ đang giữ . Tên đó đau điếng buông tay.
Kỷ Vân Thư lập tức lao về phía Vệ Dịch, che chắn cho . lúc cây gậy sắt giáng xuống.
Bốp! Một tiếng trầm đục vang lên, gậy sắt đập mạnh lưng cô.
"A..." Kỷ Vân Thư ôm chặt lấy Vệ Dịch, cơn đau từ lưng khiến cô tê dại, kìm tiếng kêu t.h.ả.m thiết nhưng ngay lập tức c.ắ.n chặt môi, để bật thêm tiếng rên rỉ nào. Mồ hôi lạnh túa đầy đầu.
Mọi chứng kiến cảnh đều sững sờ, ngay cả tên cầm gậy cũng khựng , đưa mắt Triệu Hoài xin chỉ thị.
Triệu Hoài cũng bất ngờ hai đang ôm đất. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, cứ nhảy nhót trong lồng ngực.
Vệ Dịch cũng tỉnh , cảm nhận sức nặng của Kỷ Vân Thư đè lên , động đậy, chạm tay cô, gọi khẽ: "Thư nhi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-351-nhi-duong-gia-toi.html.]
Kỷ Vân Thư mặt ngươi tái mét, khó khăn ngóc đầu dậy từ vai Vệ Dịch, bắt gặp ánh mắt , cô cố nặn một nụ yếu ớt: "Vệ Dịch, đừng sợ."
"Thư Nhi ?"
Kỷ Vân Thư thở dốc: "Ta..."
Lời dứt, cô ngất lịm , cả đổ ập lên Vệ Dịch.
Vệ Dịch đưa tay đỡ lưng cô, cảm thấy lòng bàn tay ướt đẫm, đưa lên thì thấy...
"Máu! Là máu! Thư Nhi chảy m.á.u , chảy nhiều m.á.u quá! Thư nhi..."
Vệ Dịch hoảng loạn, sợ hãi òa lên. Hai tay run rẩy buông thõng, dám chạm Kỷ Vân Thư, cả đờ đẫn vì sợ.
Tất cả đều vây quanh. Triệu Hoài im lặng quan sát, thấy lưng áo gấm màu nhạt của Kỷ Vân Thư nhuộm đỏ máu.
"Chỉ ăn một gậy, chảy m.á.u nhiều thế ?" Có thắc mắc.
Triệu Hoài : "Xem đó nó thương ."
, vết thương do sáu trượng đó còn lành hẳn, giờ lãnh thêm một gậy sắt, vết thương cũ rách toạc , tất nhiên m.á.u chảy đầm đìa. Thật xót xa cho tấm lưng , dù lành lặn cũng e là để sẹo.
"Đại đương gia, giờ tính ? Còn đ.á.n.h nữa ?" Tên cầm gậy hỏi.
Triệu Hoài nheo mắt, đang định mở miệng thì một tên đàn em hớt hải chạy báo: "Đại đương gia, Nhị đương gia dẫn tới, đang ở ngay cổng trại."
"Triệu Thanh?"
Tên đó bỏ một năm , hai từng gặp , giờ tới đây?
"Đại đương gia, cho Nhị đương gia ?"
"Nó mang theo bao nhiêu ?"
"Chỉ hai ."
"Hai ?" Triệu Hoài suy tính, liếc Vệ Dịch và Kỷ Vân Thư phất tay: "Lôi hai đứa xuống."
Vài tên tay sai lập tức kéo Kỷ Vân Thư đang hôn mê và Vệ Dịch đang hoảng loạn .
Triệu Hoài cửa, gật đầu: "Cho . Đi lấy vò rượu ngâm năm năm đây, tiếp đãi quý khách cho t.ử tế."
Rất nhanh đó, Triệu Thanh dẫn theo Ba Hổ và một đàn em nữa bước . Triệu Hoài chễm chệ chiếc ghế da hổ, dáng chủ nhân.
Hai một năm gặp, ai nấy đều mang tâm tư riêng. Đám sơn tặc xung quanh vây kín lấy Triệu Thanh ngay khi bước .
"Lâu lắm gặp." Triệu Hoài nhạt.
Triệu Thanh đáp: " là lâu gặp. Cứ tưởng nơi sẽ gì đổi, hóa vẫn y hệt lúc ."
Khác với Triệu Hoài đầy vẻ hung hãn, Triệu Thanh vẻ lười biếng, đôi mắt như mở lên, dáng vẻ hờ hững với danh lợi.
Triệu Hoài dậy, xuống từ cao: "Vô sự bất đăng tam bảo điện ( việc lên điện Tam Bảo), , hôm nay ngươi đến đây gì?"
Triệu Thanh khách sáo, xuống chiếc ghế bên cạnh, cầm một cái bát lên gõ gõ xuống bàn, hỏi: "Huynh cho b.ắ.n tên trong khu rừng ?"
"Thì ?"
"Thì ?" Sắc mặt Triệu Thanh lạnh tanh, ném cái bát , : "Một năm , và giao kèo, dù xảy chuyện gì, bên nào phép b.ắ.n tên lén trong khu rừng đó."