Túy Trung Bình!
Nghe đồn trong Túy Trung Bình chứa chút men rượu cuối cùng mà lão trại chủ để , là loại rượu ngon nhất thế gian.
Trên giang hồ từng trả giá cao ngất ngưởng nhưng lão trại chủ nhất quyết bán. Chỉ cần bán chút men rượu đó , Triệu gia mấy đời ăn sung mặc sướng hết.
khi lão trại chủ mất, ông để d.a.o găm cho Triệu Hoài, còn Túy Trung Bình giao cho Triệu Thanh. Chính vì sự bất công , Triệu Hoài ấm ức, trong lúc nóng giận biến thế gia nấu rượu thành ổ sơn tặc.
Triệu Thanh từ nhỏ theo , nên cũng ngăn cản, cam tâm tình nguyện Nhị đương gia, mang tiếng "đốt nhà cướp của".
Nghe Triệu Thanh sẽ giao Túy Trung Bình, Triệu Hoài thực sự choáng váng! Đồng t.ử co giãn liên hồi.
Triệu Thanh tiếp: "Nếu hài cốt trong vò thực sự do thì vì vò rượu là hai cùng ủ tế cha, quyền kẻ nào . Huynh cũng đúng ? Chỉ cần tha cho họ, sẵn sàng đưa Túy Trung Bình cho ."
Đây là điều kiện trao đổi! Triệu Thanh nắm thóp điểm yếu của Triệu Hoài. Hắn ca ca mơ cũng Túy Trung Bình.
Triệu Hoài vẫn còn e ngại. Hắn đám đàn em xung quanh, cau mày : "Ba bốn mươi của g.i.ế.c, nếu thả chúng nó thì mặt mũi Trại Cao Sơn để ? Ta ăn với các c.h.ế.t?"
Hắn do dự, một bên là tình nghĩa , một bên là báu vật hằng ao ước.
Triệu Thanh : "Huynh nghĩ tới thế của những đó ? Thủ hạ của họ cao thủ, nhỡ là triều đình thì ? Huynh g.i.ế.c họ, e là Trại Cao Sơn tiêu tùng thật đấy."
Lời nhắc nhở khuyên can.
Đại Chùy bên cạnh sợ hãi, vội : "Đại đương gia, ngài đừng d.a.o động, bọn chúng triều đình , xe ngựa hành lý chẳng ký hiệu gì cả. Chúng chỉ là thường thôi. Ba bốn mươi sinh t.ử với chúng thể c.h.ế.t oan uổng thế , thù nhất định báo."
"Đại đương gia, ngài suy nghĩ kỹ!" Đại Chùy khẩn khoản.
Hai luồng ý kiến trái chiều cứ ong ong bên tai Triệu Hoài. Đôi mắt hẹp dài của nheo , bất ngờ...
Hắn nhanh như chớp bóp chặt lấy cổ Kỷ Vân Thư.
"Thư nhi!" Vệ Dịch hét lên, Đại Chùy đẩy sang một bên giữ chặt.
Kỷ Vân Thư giật nhưng sợ hãi, vì ánh mắt Triệu Hoài tuy hung dữ nhưng sát khí.
"Nói, các ngươi rốt cuộc là ai?" Triệu Hoài chất vấn.
Kỷ Vân Thư bóp cổ, khó khăn : "Ngươi thể... thử g.i.ế.c , xem đám của ngươi... còn sống ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-356-thu-nhi-dung-so.html.]
Mặt cô đỏ bừng, ánh mắt lạnh lùng kiên định. Thấy cô sắp ngạt thở, Triệu Hoài nới lỏng tay, hất mạnh cô . Kỷ Vân Thư ngã xuống đất, lòng bàn tay chà xát rớm máu.
Ngay đó, Triệu Hoài sang bóp cổ Vệ Dịch nhưng dùng sức. "Nếu nó , thằng ngốc nhà ngươi hãy khai thật cho , nếu g.i.ế.c nó." Hắn chỉ Kỷ Vân Thư.
Vệ Dịch trợn mắt Kỷ Vân Thư đau đớn đất, hoảng sợ khai tuốt tuồn tuột: "Cha họ Vệ, họ Liễu, nhà ở Cẩm Giang. Thư nhi họ Kỷ, cha cô tên gì , cô cũng , nhưng Thư nhi mất sớm, Thư nhi đáng thương lắm. Bọn lớn lên ở Cẩm Giang, là Cảnh Dung ca ca đưa bọn tới đây. Ngươi bắt thì bắt , đừng g.i.ế.c Thư nhi của . Mẹ dặn chăm sóc Thư nhi, để cô thương. Nam t.ử hán đại trượng phu giữ lời, hơn nữa Thư nhi là vị hôn..."
Ba chữ "vị hôn thê" kịp thốt Triệu Hoài quát: "Câm mồm!"
Phiền c.h.ế.t ! Nói nhiều đau cả đầu!
Triệu Hoài hất Vệ Dịch , trừng mắt Kỷ Vân Thư: "Ta quan tâm các ngươi là ai, phận gì, ở chỗ ông đây thì đều là phàm trần tất."
Kỷ Vân Thư thở dốc, nhạt: "Điều kiện đưa là con đường nhất cho ngươi và của ngươi. Sao đồng ý để tránh rắc rối về ? Hôm nay ngươi g.i.ế.c bọn , ngày sẽ đến g.i.ế.c các ngươi. Oan oan tương báo, hả giận nhất thời nhưng trả giá bằng mạng sống, đáng ?"
Khuôn mặt tái nhợt của cô toát lên vẻ thanh cao kỳ lạ.
Triệu Hoài lời cô d.a.o động, lát phất tay lệnh: "Đưa chúng xuống, canh giữ cẩn thận, để xảy sơ suất gì."
Bốn tên sơn tặc lập tức lôi Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch .
Triệu Hoài sang trút giận lên Triệu Thanh: "Ngươi đến thì ở đây mà 'ôn chuyện', sẽ suy nghĩ kỹ lời đề nghị của ngươi và thằng nhãi ."
Triệu Thanh im lặng. Hắn hôm nay nữa, mang theo bên ngoài chắc cũng bắt . Sau đó, Triệu Thanh và hai thuộc hạ giám sát chặt chẽ.
Trời tối dần.
Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch nhốt chỗ cũ. Đêm xuống, ẩm và lạnh lẽo trong nhà củi càng thêm gay gắt. Không đèn đóm gì, chỉ chút ánh trăng lọt qua khe cửa sổ rách nát, bên trong tối om như mực.
Vệ Dịch gom ít cỏ khô lót xuống đất, đỡ Kỷ Vân Thư xuống. "Thư Nhi yên nhé, đừng để ốm."
Kỷ Vân Thư dựa vai hồi lâu mới thấy đỡ hơn chút.
Bất chợt, Vệ Dịch nắm lấy tay cô, đưa lên miệng thổi nhẹ.
Hắn : "Thư nhi đừng sợ, đau thì cứ . Mẹ bảo chỉ cần thổi thổi là sẽ hết đau. Thư nhi còn đau ? Ta thổi tiếp cho cô nhé."
Lòng bàn tay cô trầy xước rớm máu. Thấy Vệ Dịch quan tâm tỉ mỉ như , khóe môi Kỷ Vân Thư nở nụ .
"Vệ Dịch, ."