"Sao chứ? Thư nhi chắc chắn đau. Cô lúc nào cũng bảo , chuyện gì cũng bảo . Ta thích Thư nhi như , đau là đau, buồn là buồn, tại ? Thư nhi chịu ấm ức cũng , cứ giấu trong lòng. Mẹ bảo giữ chuyện trong lòng dễ sinh bệnh, sinh bệnh sẽ vui, vui sẽ buồn. Chẳng lẽ Thư nhi buồn ?"
Hắn nghiêng đầu, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh trăng, ánh lên vẻ thắc mắc ngây ngô.
Nghe những lời , Kỷ Vân Thư cay mắt, trong lòng dâng lên vị chua xót khó tả. May mà bóng tối che giấu đôi mắt đỏ hoe của cô.
Thấy cô im lặng, Vệ Dịch tiếp: "Thư nhi, thực cô . Ta cô gửi cho Mạc Nhược ca ca là để chữa bệnh cho , khỏe . Ta hết mà. Cô đối với , đối với Cảnh Dung ca ca, chỉ là cô bao giờ . Thư nhi, trong lòng cô chắc chắn nhiều tâm sự lắm. Mẹ bảo con gái ít thường nghĩ nhiều. Cô kể cho ?"
Bình thường Vệ Dịch lải nhải thế Kỷ Vân Thư sẽ đau đầu lắm, nhưng lúc , cô thấy ấm áp lạ thường.
Cô lắc đầu: "Vệ Dịch hiểu ."
"Tại ?"
"Chỉ cần ngươi sống vui vẻ, đó là tất cả những gì thể cho ngươi. Những chuyện khác, càng nhiều càng cho ngươi."
"Tại ?"
Kỷ Vân Thư đưa tay vuốt mái tóc mềm của , sâu đôi mắt trong veo : "Vệ Dịch, giờ thấy hối hận . Ta ước gì ngươi cứ mãi như thế , ngươi trở thành bình thường, ngươi hiểu chuyện đời. Sống vô tư lự, vui vẻ mới là cuộc sống của ngươi."
Cô thực sự hối hận. Vệ Dịch như thế gì ? Làm một phiền não mới là hạnh phúc nhất!
Vệ Dịch ngơ ngác cô, dường như hiểu mà cũng dường như . Hắn ưỡn ngực, vỗ vỗ đó: "Thư nhi đừng lo, thể tự chăm sóc , thật đấy."
Nói xong, lấy mảnh vải chữ bằng m.á.u và chiếc lắc chân , xòe trong tay: "Thư Nhi bảo gửi hai thứ ? Ta hứa với cô, nhất định sẽ ."
Kỷ Vân Thư ngoài, nắm tay dặn dò: "Nói nhỏ thôi, đừng để bên ngoài thấy."
"Đã rõ."
"Vệ Dịch, kỹ đây, coi như chúng chơi trò giấu đồ. Bây giờ ngươi giả vờ đau bụng, bảo ngoài vệ sinh hoặc đói bụng xuống bếp. Bọn họ gây rắc rối nên sẽ khó . Giờ qua giờ cơm , nhà bếp ít nhưng chắc chắn . Ngươi xem ai mang đồ ngoài, hoặc xe chở đồ thừa thì lén giấu hai thứ ."
"Giấu xe cơm thừa canh cặn hả?"
"Ừ."
"Được, ."
"Nếu thì mau , tuyệt đối để bản gặp nguy hiểm."
"Ừ." Vệ Dịch gật đầu chắc nịch, dậy: “Thư nhi, cách mà. Hồi ở nhà Sơn ca ca chơi trốn tìm đồ vật với , nào cũng thắng."
"Cẩn thận nhé."
"Ừ."
Vệ Dịch đập cửa rầm rầm.
Hai tên sơn tặc canh cửa đen mặt, ngó qua cửa sổ: "Gõ cái gì mà gõ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-357-tam-the-bai.html.]
Vệ Dịch : "Ca ca, bụng khó chịu quá."
"Thì ?"
"Đệ xí."
"Đi xí cái gì? Trong đó rộng thế, tự giải quyết ." Tên quát.
"Không chịu !" Vệ Dịch phản đối: “Đệ ở đây, xí, đưa xí..." Hắn la toáng lên.
Hai tên bên ngoài bàn bạc:
"Thôi đưa nó cho xong."
"Không , Đại đương gia dặn trông chừng cẩn thận."
" Đại đương gia cũng bảo để nó xảy chuyện. Giờ lão đại đang bực bội, nếu chuyện bé xé to đến tai lão thì ăn đủ. Với thằng ngốc thì giở trò gì ? Đây là trong trại mà."
Tên ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, bèn đồng ý: "Ngươi đưa nó , cùng thằng ngốc."
"Được!"
Cửa mở . Tên sơn tặc lôi Vệ Dịch , quên càm ràm: "Thằng nhãi lắm chuyện thật, chuốc bao nhiêu rượu mà vẫn tỉnh táo thế. Thứ t.h.u.ố.c tên thư sinh cho ngươi uống linh nghiệm thật, hôm nào cũng thử xem ."
Rầm! Cửa đóng .
Kỷ Vân Thư vẫn thấy tiếng Vệ Dịch vọng : "Đừng kéo, thích ngươi. Ban nãy ngươi chuốc rượu hăng nhất, ghét ngươi."
"Ta cũng cách thích ngươi, thằng ngốc."
"Ngươi mới là đồ ngốc, cả nhà ngươi là đồ ngốc."
Tiếng cãi vã xa dần...
Kỷ Vân Thư lo lắng thắt ruột gan. Chợt cô thấy eo cộm đau, cau mày lấy vật đó . Đó là một tấm thẻ gỗ vuông vức chừng năm phân, mài nhẵn bóng, bốn góc bo tròn. Không bằng gỗ gì nhưng màu sắc đậm nhạt đan xen như tranh thủy mặc .
Giữa tấm thẻ khắc một hình thù tinh xảo. Trông như chữ cổ đại, giống giáp cốt văn, một đóa hoa.
Ngón tay cô mân mê hình khắc, ký ức của nguyên chủ ùa về.
"Vân Thư, đây là di vật con để . Con nhớ kỹ, nhất định mang theo bên , cho bất kỳ ai, cũng để lộ . Giữ cho kỹ, đừng mất." Đó là giọng của ma ma chăm sóc cô năm xưa.
"Tại ạ?" Giọng bé gái non nớt.
"Đừng hỏi nhiều, cứ nhớ lời dặn. Đây là vật quan trọng nhất đời, con dùng mạng để giữ."
Năm năm qua, Kỷ Vân Thư tra cứu nhiều tài liệu nhưng tìm thông tin gì về tấm thẻ bài . Cho đến khi cô thấy con búp bê vải cũ nát trong tay nải của Tạ đại nương, con búp bê thêu hình y hệt tấm thẻ bài .
Đó là lý do cô kiên quyết điều tra vụ án , dù đ.á.n.h đổi bằng tính mạng!