Tên sơn tặc đang định lấy cơm cho Vệ Dịch tiếng gọi bèn chạy , cau với ông lão:
"Giờ là giờ nào ? Đến muộn nửa canh giờ."
"Thật xin đại gia, hôm nay đường khó , mắt kém nên chậm, sẽ thế nữa."
"Thôi , mau mang đồ ."
"Vâng."
Ông lão vội vàng dỡ từng sọt rau xe xuống.
Thực giờ đưa rau cũng lạ, quy định của Trại Cao Sơn là đưa củi đưa rau đều buổi tối.
Tên nhà bếp và Tiểu Ngư một bên khoanh tay ông lão tự khuân vác.
Vệ Dịch đảo mắt, xắn tay áo lên, hớn hở chạy giúp khuân đồ: "Lão gia gia, để cháu giúp ông."
Ông lão vẻ hoảng sợ, giữ tay Vệ Dịch: "Vị đại gia , để lão tự ."
"Không , cháu khỏe lắm, ông cứ nghỉ ngơi ." Vệ Dịch vẻ tranh việc để lấy lòng.
Tiểu Ngư hừ một tiếng, với tên nhà bếp: "Ngốc đúng là ngốc, việc mà cũng tranh ."
Hai tên cứ thế Vệ Dịch hì hục khuân vác mồ hôi nhễ nhại.
Phù! Cuối cùng cũng xong!
"Đa tạ đại gia, đa tạ đại gia..." Ông lão cúi rạp cảm ơn rối rít.
Vệ Dịch đỡ ông dậy: "Cháu đại gia, cháu tên là Vệ Dịch. Vệ trong bảo vệ, Dịch trong rực rỡ.”
Hả? Ông lão chữ, .
Tiểu Ngư và tên bĩu môi khinh bỉ thì thầm: "Văn nhân cứ thích khoe chữ, năng dài dòng."
Nhân lúc xếp mấy cái sọt rỗng lên xe, Vệ Dịch nhanh tay nhét món đồ giấu trong tay áo đáy một cái sọt. Thần quỷ ! Ngay cả ông lão cũng phát hiện , cứ thế đẩy xe .
Vệ Dịch gãi đầu hỏi Tiểu Ngư: "Tiểu Ngư ca ca, các trả tiền? Ông lão đưa rau vất vả lắm mà."
"Trả tiền?" Từ ngữ mới mẻ gớm! Tiểu Ngư vô : "Được đưa rau cho Trại Cao Sơn là phúc phận của lão già đó, còn tiền á? Mơ !"
" mà..."
"Đừng nhưng nhị gì nữa, cầm lấy cơm cút về phòng."
Hắn nhét mấy cái màn thầu n.g.ự.c Vệ Dịch đẩy Vệ Dịch về phía nhà củi.
Trong nhà củi!
Kỷ Vân Thư dựa đống rơm, càng lúc càng lạnh, n.g.ự.c nặng trĩu. Cô liên tục ngoài.
Chợt tiếng bên ngoài gọi "Nhị đương gia".
Triệu Thanh dù cũng là Nhị đương gia, tuy giám sát nhưng nghĩa là cấm túc.
"Mở cửa." Hắn lạnh lùng lệnh.
"Chuyện ..."
"Mở cửa!" Hắn quát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-359-hung-thu-la-nguoi-khac.html.]
Tên canh cửa nuốt nước bọt, sợ sệt mở cửa.
Ánh trăng hòa cùng ánh đèn lồng chiếu Kỷ Vân Thư chói mắt. Cô nheo mắt , thấy bóng dáng cao lớn của Triệu Thanh bước như đám mây đen áp đỉnh. Cửa đóng lưng .
Triệu Thanh cúi xuống cô, dù trong bóng tối vẫn thấy khuôn mặt cô trắng bệch như tờ giấy.
"Ngươi cũng gan lì thật, sợ c.h.ế.t ư." Triệu Thanh lên tiếng.
Kỷ Vân Thư gượng: "Nhị đương gia chẳng cũng ? Dám đơn thương độc mã đến đây cứu ."
"Ngươi tưởng đến cứu ngươi?"
"Tất nhiên . Nhị đương gia và Đại đương gia trở mặt một năm gặp, thể vì cứu mà đến đây?"
"Ngươi thông minh đấy." Triệu Thanh xổm xuống ngang tầm mắt cô. Đôi mắt sâu thẳm của cô trong veo như suối khiến thoáng chốc ngẩn ngơ. Hắn vội hồn, ánh mắt trở nên lạnh lùng, nghiêm nghị : "Đã thông minh thì ngươi xem, tại xông đây?"
"Tại hạ ."
"Ồ? Kỷ lừng danh kinh thành mà cũng chuyện đoán ?"
Hả?
Tay Kỷ Vân Thư run lên, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên: "Sao ngài ?"
"Chỉ cần tra xét một chút là ngay. Thực đó cũng chỉ đ.á.n.h cược, nhưng thấy phản ứng của ngươi thì tin cược đúng ."
Kỷ Vân Thư nhíu mày: "Ngài tốn công tra phận của , hẳn cũng phận vị công t.ử cùng chứ?"
Triệu Thanh - gã đàn ông thô kệch bình tĩnh lạ thường, : "Gần đây kinh thành chuyện lớn, Dung Vương phụng mệnh rời kinh huyện Ngự Phủ điều tra vụ án bạc cứu trợ. Hoàng t.ử rời kinh là chuyện động trời. Hơn nữa Dung Vương cùng vị Kỷ nổi tiếng. Kẻ bản lĩnh g.i.ế.c ba bốn mươi thủ hạ của Triệu Hoài Dung Vương thì là ai?"
Không câu hỏi, mà là khẳng định!
Kỷ Vân Thư chằm chằm. Người đàn ông thật đáng sợ. Hắn trông thô lỗ nhưng tâm tư vô cùng tinh tế.
Kỷ Vân Thư : "Nếu ngài đoán hết , chi bằng để đoán thử xem."
"..."
"Ngài giúp điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của Cửu Nhi."
"Hả!"
Triệu Thanh bất ngờ! Hắn sững sờ, run lên bần bật, hồi lâu mới chống tay lên đầu gối dậy. Ánh mắt lộ vẻ bi thương.
Hắn cúi đầu Kỷ Vân Thư, : "Lúc Cửu Nhi c.h.ế.t, ở bên cạnh cô. Cô vũng máu, bên cạnh là Triệu Hoài cầm thanh kiếm đẫm máu. Chính thanh kiếm đó đ.â.m c.h.ế.t Cửu Nhi."
"Nếu ngài Cửu Nhi c.h.ế.t thế nào, còn điều tra?"
"Ta chỉ nghi ngờ."
"Nghi ngờ điều gì?"
"Nghi ngờ... hung thủ là khác."
Kỷ Vân Thư ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén: "Tại nghi ngờ như ?"
Triệu Thanh ngập ngừng: "Triệu Hoài là ca ca , hiểu tính . Nếu là do g.i.ế.c, sẽ chối. nhất quyết chịu nhận g.i.ế.c Cửu Nhi. Ta nên tin tin mắt nữa."
Hắn do dự, dằn vặt! Cái gai trong lòng chôn chặt một năm nay.
Kỷ Vân Thư hỏi: "Ngài thể cho , tên Cửu Nhi đó rốt cuộc là ai ?"