NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 36: Bản năng nô bộc
Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:30:41
Lượt xem: 466
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên tai vang vọng giọng yếu ớt của Cảnh Dung.
Rõ ràng cả mềm nhũn mà miệng vẫn còn cứng.
Hai tay Kỷ Vân Thư giơ lên lơ lửng hai bên như điểm huyệt, mười ngón tay căng cứng luống cuống.
Sức nặng đè lên khiến đầu gối cô chầm chậm khuỵu xuống. Cuối cùng, cô c.ắ.n răng, hai tay đỡ lấy eo Cảnh Dung, giữ lấy cơ thể đang trượt xuống của .
Khoảng cách giữa hai chỉ mỏng manh như tờ giấy. Tai Kỷ Vân Thư áp sát lồng n.g.ự.c săn chắc của Cảnh Dung, tiếng tim đập thình thịch của lúc như phóng đại lên gấp vạn , nện từng nhịp màng nhĩ cô.
bây giờ lúc để đỏ mặt.
"Ngài... ráng chịu đựng, bế nổi ngài ."
Cô chật vật đỡ , nhưng chân nhích nổi nửa bước.
Hay là buông tay quách , mặc kệ ngã "dập mặt".
Ý nghĩ lóe lên trong đầu Kỷ Vân Thư, tà ác quá.
Không !
"Vương gia!"
Giọng vang lên như tiếng trời, từ xa vọng gần.
Lang Bạc đầu tiên đống xác c.h.ế.t đất dọa cho giật , đó chạy , thấy Vương gia nhà đang dựa hẳn Kỷ Vân Thư thì ngẩn .
"Còn ngẩn đấy gì, kéo Vương gia nhà ngươi ." Kỷ Vân Thư gắt lên.
Lang Bạc là đàn ông thô kệch, tất nhiên nhẹ nhàng như con gái. Khi kéo Cảnh Dung khỏi cô, trực tiếp vác lên vai, định bụng vác Vương gia về nhà!
Kỷ Vân Thư xoa xoa bả vai đau nhức, vội túm lấy Lang Bạc.
"Đi ? Đặt xuống." Giọng cô gấp gáp, sắc mặt nghiêm trọng.
Lang Bạc vội vàng ngoan ngoãn đặt Cảnh Dung hôn mê xuống nền đất lạnh lẽo.
Giây tiếp theo, Kỷ Vân Thư xổm xuống, nắm lấy vạt áo dài của , dùng sức x.é to.ạc một dải vải dài.
Ngay đó, cô nắm lấy chỗ tay áo rách của Cảnh Dung, xé mạnh , để lộ vết thương do kiếm đâm.
Cả cánh tay đều nhuộm đen bởi m.á.u độc!
"Vương gia thương ?" Lang Bạc kinh hô.
Đại ca , mắt vấn đề ? Vương gia nhà ngất xỉu , thương chẳng lẽ là ngủ gật?
Lúc Kỷ Vân Thư cũng chẳng mà "dạy dỗ" .
Cô buộc chặt dải vải xé lên vị trí cách vết thương ba tấc để ngăn chất độc lan .
Làm xong, Kỷ Vân Thư ngẩng đầu với Lang Bạc:
"Cạnh bài vị trong nhà một hũ rượu trắng, mau lấy đây."
"Rõ." là bản năng nô lệ trỗi dậy!
Lang Bạc ba chân bốn cẳng chạy nhà, tìm chính xác hũ rượu trắng, xổm xuống đưa cho Kỷ Vân Thư.
Nhận lấy hũ rượu, Kỷ Vân Thư ngậm một ngụm phun lên vết thương của Cảnh Dung. Chỗ vết thương lập tức sủi bọt trắng xóa.
Giống như Sprite pha với Red Bull !
Kêu xèo xèo.
Lang Bạc hiểu gì, chỉ trân mắt . Còn kịp phản ứng thì thấy Kỷ Vân Thư hai tay giữ chặt cánh tay Vương gia nhà , cúi xuống, ghé miệng vết thương.
Hút m.á.u đen , nhổ , hút, nhổ.
Lặp mười mấy mới thôi!
Kỷ Vân Thư lúc miệng đầy m.á.u đen. Rõ ràng là mùa đông lạnh giá mà cô mồ hôi đầm đìa.
"Tiên sinh, Vương gia nhà ?" Lang Bạc lo lắng hỏi.
"Hắn trúng độc Thạch Ban, d.ư.ợ.c tính mạnh, nhưng may mà ngấm xương, c.h.ế.t ." Kỷ Vân Thư trả lời một câu, ôm hũ rượu dậy, vội vàng bồi thêm: "Mau đưa Vương gia nhà ngươi trong."
"Rõ." Lại là bản năng nô bộc.
Theo hướng tay Kỷ Vân Thư chỉ, Lang Bạc vác Vương gia một gian phòng nghỉ nhỏ, đặt lên giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-36-ban-nang-no-boc.html.]
Trong lúc đó, Kỷ Vân Thư ôm hũ rượu chạy phòng của Phúc bá, dùng phương pháp tương tự xử lý vết thương cho ông.
Tiếp đó, cô quen cửa quen nẻo tìm mấy loại thảo d.ư.ợ.c trong Nghĩa trang, vội vàng giã nát, đắp lên vết thương cho Cảnh Dung và Phúc bá, băng bó kỹ càng.
Vết thương mà xử lý chậm chút nữa thì e là c.h.ế.t chắc.
Bận rộn một hồi, chân cô mềm nhũn, vặn vẹo cái cổ mỏi nhừ, hít sâu mấy .
Cuối cùng cũng xong việc!
Lang Bạc thắc mắc: "Tiên sinh, ngài bôi t.h.u.ố.c gì cho Vương gia ?"
Liệu chữa c.h.ế.t đấy?
Cái tên Lang Bạc đúng là cùng một giuộc với chủ , chỉ sợ cô đầu độc bọn họ.
Kỷ Vân Thư cau mày: "Đó chỉ là d.ư.ợ.c liệu bình thường thôi: gừng sống, Bảo Hương Tiết và T.ử Hoa Địa Đinh, trộn giã nát đắp lên vết thương thể cầm m.á.u giải độc, c.h.ế.t ."
"Sao Vương gia trúng độc chứ?"
Thực Kỷ Vân Thư cũng chẳng hiểu nổi cấu tạo não bộ của cổ đại, cứ thích dùng độc thế nhỉ!
Không hạ độc thì dùng ám khí cũng mà!
Ngốc thật!
"Ngươi thì ngoài mà xem mấy gã áo đen , kiếm nào cũng lấy mạng Vương gia nhà ngươi đấy."
Kỷ Vân Thư xong, Lang Bạc bèn lao ngoài. Chắc định băm vằm mấy cái xác đó để báo thù cho Vương gia đấy chứ?
Quay đầu , Kỷ Vân Thư Cảnh Dung sắc mặt trắng bệch giường.
Lúc gương mặt bớt vài phần sắc sảo, thêm vài phần nhu hòa. Đôi mắt sâu, sống mũi cao, và đôi môi mỏng lúc mím chặt uy nghiêm giờ cũng thu sự bén nhọn.
Quả thực là một vẻ ngoài hảo.
Có lẽ nhận đang đến "ngẩn ngơ", ánh mắt Kỷ Vân Thư chợt hoảng loạn, mang theo sự căng thẳng khó hiểu.
Trong đầu hiện lên cảnh tượng Cảnh Dung che chở cô trong lòng. Giờ nghĩ , tuy cảm kích, nhưng mơ hồ thấy mặt đỏ tim run.
Dù rằng kẻ gây chuyện tối nay là .
suy cho cùng, đỡ nhát kiếm đó cho cô, cô vẫn nên cảm kích vị Phật .
Càng nghĩ càng nhiều, lòng Kỷ Vân Thư rối bời, khiến cô yên.
Thế là cô ngoài.
Bên ngoài, Lang Bạc đang lượt kiểm tra những gã áo đen, ánh mắt nặng nề, mày chau .
Kỷ Vân Thư buột miệng : "Những sát thủ những chiêu nào cũng lấy mạng , mà còn bôi độc lên kiếm, còn nhắm Dung Vương. Có thể thấy mục đích của chúng chỉ một: Vương gia nhà ngươi c.h.ế.t."
Này , thật , Vương gia nhà ngươi nợ tiền trả, ép thuê sát thủ g.i.ế.c ?
Lang Bạc đáp.
Kỷ Vân Thư khịt mũi. Cả cái sân ngoài mùi xác c.h.ế.t vốn , giờ còn thêm mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Trong lòng cô bỗng dấy lên sự tò mò.
Đi đến bên cạnh một gã áo đen định xuống, Lang Bạc gọi giật : "Tiên sinh, ngài định gì?"
"Tò mò." Cô nhả hai chữ, chặn họng Lang Bạc.
Ngay đó, cô giật khăn che mặt của một gã áo đen xuống. Da ngăm đen, ngũ quan thô kệch, râu ria lởm chởm.
Chỉ là một kẻ bình thường. Chưa thấy quan tài đổ lệ, Kỷ Vân Thư giật tiếp khăn che mặt của mấy tên còn .
Đều là những khuôn mặt bình thường, chẳng gì kỳ lạ.
Cô dậy, chân vô tình đá vật gì đó, vang lên tiếng "cạch".
Cúi đầu xuống, một miếng ngọc bội màu xanh lam ngay chân cô. Cô cúi xuống nhặt lên, cầm trong tay quan sát kỹ.
Miếng ngọc bội hình tròn khắc vài đóa hoa lê chụm . Không tính là tinh xảo, nhưng khá mắt.
Chỉ là... trông vài phần quen mắt!