NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 365: Thật Sự Hồ Đồ Hay Giả Vờ Hồ Đồ?
Cập nhật lúc: 2025-12-13 15:41:58
Lượt xem: 159
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe , mặt Triệu Hoài tái mét!
Hắn trừng mắt giận dữ Triệu Thanh, vươn tay chọc mạnh n.g.ự.c y mấy cái, gằn giọng: "Ngươi đừng tưởng là sẽ đồng ý. Được, sẽ cho tra án. đợi khi rõ chân tướng bộ hài cốt trong vò, cũng sẽ g.i.ế.c . Còn những kẻ g.i.ế.c của , cũng sẽ tha cho một mống nào."
"Nếu ngươi g.i.ế.c , đảm bảo, cả cái trại Cao Sơn ai sống sót nổi ." Triệu Thanh đanh thép đáp trả.
"Ồ?" Triệu Hoài nheo mắt: "Nói là ngươi những đó là ai?"
Đương nhiên là y !
Kỷ là cao thủ phá án lừng danh kinh thành, còn vị công t.ử cùng chính là con trai của Hoàng đế, đương kim Dung Vương điện hạ!
Triệu Thanh nghiêm mặt: "Người hạ lệnh g.i.ế.c chóc đó là một Vương gia."
Vương gia?
Triệu Hoài ngỡ ngàng, tưởng nhầm: "Vương gia? Con trai của Hoàng đế ?"
"Chính là Dung Vương. Người cùng là Kỷ , nổi tiếng khắp kinh thành, phá giải vô vụ án hóc búa. Nghe đồn rằng ngay cả Hoàng thượng cũng kiêng dè vài phần, là một nhân vật tầm thường . Và đó, chính là đang ngươi nhốt trong sài phòng đấy."
Hả!
Triệu Hoài kinh ngạc!
hề tỏ sợ hãi.
Hắn phẩy tay: "Không thể nào!"
"Ta việc gì lừa ngươi, chuyện điều tra rõ ràng ."
"Không thể nào." Triệu Hoài vẫn một mực tin, tiếp tục : "Cái tên thư sinh yếu nhớt đó thể là mà ngươi . Còn cái gì mà Dung Vương, là nhảm. Ai mà chẳng Hoàng đế ban bố chiếu chỉ, các hoàng t.ử tuyệt đối rời khỏi kinh thành."
Đại ca , mấy tin tức ở thế?
Triệu Thanh cố nén sự mất kiên nhẫn, giải thích: "Chẳng lẽ ngươi gần đây ở kinh thành xảy một vụ án chấn động ?"
"Đương nhiên là . Bạc cứu trợ thiên tai ở huyện Ngự Phủ cánh mà bay, triều đình tra mãi , Hoàng thượng liền phái một điều tra." Nói xong, còn bồi thêm một câu: "Theo thấy, chắc chắn là triều đình tự biển thủ, ăn cướp la làng, đổ hết tội lên đầu đám thảo khấu chúng ."
Hắn với vẻ đầy phẫn nộ!
hình như lạc đề mất .
Triệu Thanh : "Vậy chắc ngươi , phụng mệnh rời kinh điều tra vụ bạc cứu trợ chính là Dung Vương chứ? Và theo lịch trình, đoàn xe ngựa của Dung Vương vặn ngang qua huyện Sơn Hoài."
Ách!
Tính toán như , quả đúng là trùng khớp!
Trong lòng Triệu Hoài khẽ run lên, từ kinh ngạc chuyển sang sợ hãi.
Hắn vài vòng, sắc mặt trầm xuống hẳn.
Hồi lâu !
Đợi tiêu hóa hết thông tin , bước gần Triệu Thanh, nhướng đôi mày rậm rạp, ánh mắt sắc lạnh lóe lên tia khinh miệt.
"Cho dù lời ngươi là thật thì , trại Cao Sơn của cũng hạng xoàng. Ngươi thừa bên ngoài đều là cơ quan do cha để , bất kể kẻ nào dám xông đều c.h.ế.t. Đó cũng là lý do tại bao năm qua triều đình dám phái binh đến tiễu trừ."
"Triệu Hoài, cho cùng, ngươi vẫn là ruột của . Nếu đời ai hận ngươi nhất, thì đó chắc chắn là . thể trơ mắt ngươi vì lợi ích bản mà tiếp tục gây họa."
"Ta? Vì bản ? Ta tất cả là vì !"
"Vậy thì ngươi càng nên dừng tay , đừng để thêm c.h.ế.t nữa." Triệu Thanh cũng nổi giận.
Hai tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Triệu Hoài hừ lạnh một tiếng đầy cay nghiệt: "Thế nên ngươi sợ ? Sợ Vương gia truy cứu, sợ triều đình xuất binh, cho nên mới cứu đó để lập công chứ gì?"
"Không !"
"Vậy thì là vì cái gì? Lý do gì khiến ngươi mạo hiểm đến tận đây để cứu ?"
Bởi vì...
Y Cửu Nhi rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào!
Thế nhưng y thể . Nếu hung thủ thực sự là Triệu Hoài, chừng sẽ g.i.ế.c Kỷ Vân Thư để ngăn cản cô điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của Cửu Nhi.
Triệu Thanh chỉ : "Ta lý do riêng của , cần cho ngươi . Tóm những lời cần hết . Nếu ngươi thật sự g.i.ế.c Kỷ , hoặc hại đến tính mạng Dung Vương, Hoàng thượng nổi giận lôi đình, triều đình chắc chắn sẽ truy cứu đến cùng. Ngươi thực sự cho rằng mấy cái cơ quan bên ngoài trại thể ngăn cản nổi vó ngựa của triều đình ?"
Đương nhiên là cản !
Cho dù dùng mạng lấp đầy bẫy rập cũng đủ để san bằng nơi .
Triệu Thanh bồi thêm: "Bởi vì huyện Sơn Hoài là cửa ngõ quan trọng kinh, một khi xảy biến cố sẽ ảnh hưởng đến dân chúng vô tội, nên triều đình mới mắt nhắm mắt mở cho qua, chứ vì sợ mấy cái cơ quan đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-365-that-su-ho-do-hay-gia-vo-ho-do.html.]
Những lời là Cảnh Dung với y lúc ở khách điếm.
Triệu Hoài tuy là kẻ lỗ mãng, nhưng Triệu Thanh rõ phận của Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung đến mức , phân tích thiệt hơn cặn kẽ, nếu còn do dự thì quả là ngu ngốc.
Suy tính một lát!
Hắn lệnh: "Người , giải hai kẻ đó lên đây."
Đại Chùy , tay vẫn ôm cái bụng đau điếng, lôi Kỷ Vân Thư tới.
Sau một đêm nghỉ ngơi, cộng thêm t.h.u.ố.c do Triệu Thanh đưa tới, vết thương lưng Kỷ Vân Thư đỡ hơn nhiều, sắc mặt cũng hồng hào trở .
Tuy nhiên, cô vẫn cần Vệ Dịch dìu mới bước .
Thấy Triệu Hoài và Triệu Thanh cùng , cô cũng lờ mờ đoán sự tình.
Nào ngờ, cô bước tới gần, Triệu Hoài dùng giọng điệu đầy khinh bỉ hỏi: "Ngươi chính là Kỷ đó hả? Nổi danh kinh thành? Đến cả Hoàng thượng cũng kiêng dè?"
Xì!
Ai đồn bậy bạ thế!
Ông đây nổi tiếng kinh thành hồi nào? Khi nào mà Hoàng thượng kiêng dè ?
Toàn là tin vịt, tin vịt cả thôi!
Cái mà đăng lên Weibo, chia sẻ quá 500 lượt là phạt tù như chơi đấy nhé.
Kỷ Vân Thư khẽ mở miệng, liếc mắt Triệu Thanh một cái mới đáp: "Tại hạ chỉ là một thư sinh vô danh tiểu mà thôi."
Triệu Hoài đời nào chịu tin.
Hắn hừ lạnh, lệnh: "Ngươi đừng giả vờ giả vịt nữa. Ngươi giữ cái mạng nhỏ ? Được, chỉ cần ngươi tra kẻ nào phá hỏng rượu trong vò của , sẽ bỏ qua chuyện cũ."
Hào phóng gớm!
Hắn còn quên bồi thêm một câu: "Ta sợ triều đình các ngươi nhé, chẳng qua chỉ tìm kẻ phá rượu, và lấy thứ đồ trong tay Triệu Thanh mà thôi."
Biết !
Biết !
Biết là đại ca ngầu !
Không cần cố tình nhấn mạnh lý do gì.
Triệu Hoài dường như tự ái, phất tay quát đám đàn em: "Tất cả cho rõ đây, vớt bộ hài cốt trong vò , để tên thư sinh tra cho rõ. Hắn cần cái gì thì cấp cho cái đó, nhưng nhớ trông chừng cẩn thận, để xảy sơ suất gì thì lột da các ngươi."
Đám đàn em dám hó hé, chỉ gật đầu lia lịa.
Những cặp mắt tò mò đổ dồn về phía Kỷ Vân Thư.
Còn Triệu Hoài thì hậm hực bỏ .
Lúc ...
"Tại ngươi thẳng phận của ?"
Triệu Thanh thắc mắc.
Kỷ Vân Thư nhạt: "Nhị đương gia thật sự hồ đồ, là giả vờ hồ đồ ?"
"Hả?" Triệu Thanh khó hiểu, hỏi dồn: "Ngươi rõ hơn xem nào."
Kỷ Vân Thư cũng định vòng vo tam quốc với y nữa.
"Hoàng t.ử rời kinh tra án là chuyện đại sự, phép xảy sai sót. Dù sai sót thì cũng xảy ở huyện Sơn Hoài, nơi sát vách kinh thành thế . Xe ngựa của Vương gia sơn tặc cướp, trong cơn nóng giận ngài g.i.ế.c c.h.ế.t ba bốn mươi tên sơn tặc. Sau đó, sơn tặc bắt cóc của Vương gia để uy hiếp. Nếu ngài là Hoàng thượng, ngài sẽ nghĩ thế nào?"
G.i.ế.c là do bốc đồng!
Để bắt cóc là do bất tài vô dụng!
Mới một đoạn đường ngắn mà gây chuyện tày đình như , nếu Kỳ Trinh Đế thì còn thể thống gì.
Dẫu Cảnh Dung và Diệc Vương đang là hai đối thủ cạnh tranh ngôi vị Thái t.ử gay gắt nhất. Diệc Vương đang lên như diều gặp gió, khéo Cảnh Dung trở thành một Thái t.ử "bù " tiếp theo. Thế nên Hoàng thượng mới nghĩ cách phái Cảnh Dung Ngự Phủ huyện, thực chất là để bảo tính mạng cho .
khi phá án xong, Cảnh Dung tìm cách về, chẳng tiếp tục cuốn vòng xoáy tranh quyền đoạt vị .
Cho nên , nếu thực sự để Kỳ Trinh Đế chuyện, khi trong cơn thịnh nộ, ông sẽ hạ chỉ đày Cảnh Dung đến huyện Ngự Phủ luôn, danh chính ngôn thuận phong cho một Tiêu Dao Vương.
Đừng về nữa, đừng mất mặt hoàng thất nữa.
Như thế chẳng khác nào "lưu đày" công khai.
Và trán Kỳ Trinh Đế lúc đó sẽ khắc dòng chữ: "Cha thế là cho con thôi".