NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 369: An Tâm Tán

Cập nhật lúc: 2025-12-15 14:45:13
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cá muối? Kỷ Vân Thư hỏi sâu thêm.

"Cảnh Dung ? Hắn hiện giờ thế nào?"

"Cô lo cho cái . Ta Vệ Dịch thương? Có ?"

"Ta ." Cô dối, tiếp lời: "Các cần lo lắng quá. Bên ngoài Trại Cao Sơn chắc chắn bố trí cơ quan gì đó, nếu T.ử Khâm chẳng bó tay , cũng chẳng cần cải trang khổ sở thế ."

Mạc Nhược gật đầu: "Cô đoán đúng đấy, bên ngoài quả thực như một cái nhà lao kín cổng cao tường, nội bất xuất ngoại bất nhập. bên trong thì lỏng lẻo vô cùng."

Tất nhiên ! Bên ngoài nghiêm ngặt như thế, bên trong cần gì đề phòng nữa!

Kỷ Vân Thư lo lắng: "Huynh mau rời khỏi đây , nếu phát hiện thì nữa ."

Mạc Nhược cô, tay vẫn thoăn thoắt việc, nhưng tai thì dựng lên, cau mày hỏi: "Cuối cùng tình hình ở đây là thế nào?"

Kỷ Vân Thư đành tóm tắt ngắn gọn sự việc. Nghe xong, Mạc Nhược kinh ngạc! Nhìn bộ hài cốt đầu bàn, rùng , vô thức lùi tay sang bên cạnh.

Sống lưng lạnh toát.

" là cô ở thì án mạng ở đó." Hắn nuốt nước bọt: " cô tin bọn họ sẽ thả cô thật ?"

"Ta còn lựa chọn nào khác ư?"

"Cảnh Dung định mượn binh từ Kinh Châu, chỉ chờ lệnh là công sơn cứu cô."

Nghe , Kỷ Vân Thư lập tức phản đối: "Không ! Mạc Nhược, hứa với , tuyệt đối để . Một khi công sơn, hậu quả sẽ khôn lường, thể để thêm nào hy sinh nữa."

" mà..."

"Ta tin tưởng Triệu Hoài. Chỉ cần tra chân tướng, sẽ thả ."

Thực Mạc Nhược cũng hiểu rõ lợi hại trong chuyện ! Cho dù binh mã của Khang Hầu gia ở Kinh Châu tinh nhuệ đến , nếu công sơn để cứu thì thương vong chắc chắn vô .

, theo lời Kỷ Vân Thư, cách khả thi duy nhất hiện giờ là phá vụ án và đ.á.n.h cược một ván với Triệu Hoài.

Mạc Nhược cũng là lý trí, bèn gật đầu: "Được, sẽ nghĩ cách ngăn cản Cảnh Dung. nếu cô thực sự xảy chuyện gì, e là sẽ g.i.ế.c mất."

Kỷ Vân Thư kiên định: "Ta sẽ an rời khỏi đây."

Nói , cô cửa, lấy chiếc khăn tay trong thắt lưng đưa cho Mạc Nhược.

"Phiền xem giúp , thứ là gì?"

Mạc Nhược mở xem, dùng tay di di vài cái đưa lên mũi ngửi. Mùi gỗ long não thoang thoảng.

"Đây lẽ là một vị thuốc."

"Thuốc gì?"

"Nếu đoán lầm, đây là một loại t.h.u.ố.c bột do cha từng điều chế, gọi là An Tâm Tán. Nó từ cây long não, cỏ Bách Ninh, Thất Tử, Trùng Mễ Quý và một d.ư.ợ.c liệu khác. Cụ thể tác dụng là gì thì cha nhắc tới, nhưng cái tên 'An Tâm Tán' qua thì chắc là dùng để an thần."

An thần?

Kỷ Vân Thư nghi hoặc: "Chỉ cha điều chế loại t.h.u.ố.c thôi ?"

" , những loại t.h.u.ố.c do chính tay cha điều chế ông đều ghi chép . Ta từng lật xem cuốn sổ ghi chép của ông và thấy qua loại . lão già chỉ công thức mà chẳng bao giờ ghi công dụng, coi như là bài toán khó để cho ."

Tức c.h.ế.t ! Lão già c.h.ế.t mà vẫn còn giữ một chiêu!

Trong lòng Kỷ Vân Thư như phủ một lớp sương mù.

Mạc Nhược tò mò hỏi: "Thứ t.h.u.ố.c cô lấy ở ?"

Kỷ Vân Thư thời gian giải thích nhiều, thu chiếc khăn: "Sau sẽ giải thích với . Bây giờ mau , hai tên chắc cũng sắp ."

"Vậy cô tự bảo trọng. T.ử Khâm đang đợi ở ngoài Trại Cao Sơn, nếu chuyện gì, cứ dùng ám hiệu cũ để truyền tin ngoài, cô sẽ báo cho chúng ngay. Phía Cảnh Dung, sẽ tìm cách để bình tĩnh ."

"Đa tạ."

Mạc Nhược đầu Vệ Dịch đang ngấu nghiến ăn bánh bao. Thằng nhóc , đúng là tâm hồn ăn uống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-369-an-tam-tan.html.]

Lợi dụng lúc hai tên sơn tặc về, nhanh chóng rời . Vệ Dịch dậy định đuổi theo vài bước nhưng Kỷ Vân Thư giữ .

"Không với ai, hiểu ?"

"Đệ , Thư nhi và Mạc Nhược ca ca đang chơi trò trốn tìm."

" , là trò trốn tìm."

Thôi , Kỷ Vân Thư thực sự tự vả miệng , lừa Vệ Dịch nữa. Không lôi mấy chuyện cô lừa để " xếp bằng, tâm sự đêm khuya" ...

Mạc Nhược rời khỏi đó, đổi quần áo cũ thoát khỏi Trại Cao Sơn.

Tiểu Ngư tỉnh dậy, mặt ngươi ngơ ngác!

Hắn lập tức chạy tìm Vệ Dịch, thấy Vệ Dịch đang bình an vô sự chơi sỏi ở bậc thềm nhà. Hắn đá một cái chân Vệ Dịch: "Này nhóc, cuối cùng xảy chuyện gì? Sao ngất xỉu thế?"

"Làm ?"

"Sao ngươi ?"

"Tự dưng ngươi lăn đùng ngủ, gọi mãi thấy thưa nên về."

Tiểu Ngư bán tín bán nghi, xoay xoay cái cổ, cảm thấy gì đó sai sai nhưng rõ ràng chẳng thấy xảy chuyện gì cả. Nghĩ một hồi , đành tặc lưỡi bỏ qua...

Đợi Tiểu Ngư khuất, Kỷ Vân Thư mới từ trong nhà bước , xuống cạnh Vệ Dịch.

Vệ Dịch nghiêng đầu cô, nở một nụ thật tươi, lấy tay áo lau mồ hôi trán Kỷ Vân Thư.

"Thư nhi chắc mệt lắm, mồ hôi đầy đầu ."

Cô lắc đầu: "Ta mệt."

"Thư nhi, thích mấy cái thẻ tre đó thế? Nhìn chẳng vui chút nào."

Cái gọi là "thẻ tre", là mấy khúc xương khô. Kỷ Vân Thư dở dở , cô thực sự nên lừa Vệ Dịch như thế.

"Vệ Dịch, thực những thẻ tre đó cũng giống như bạn của ngươi . Nếu ngươi coi họ là bạn thực sự thì họ cũng sẽ coi ngươi là bạn, và ngươi sẽ thể những điều ngươi từ họ."

"Ta gì cơ?"

"Sự thật."

"Sự thật gì?"

"Cái ..." Kỷ Vân Thư bật sự ngây ngô của .

Lúc , trời chạng vạng tối. Ánh hoàng hôn cam đỏ hắt xuống từ nửa bầu trời, chiếu rọi lên hai bóng đang sóng vai bậc thềm đá. Khung cảnh bình yên hệt như "mặt trời mọc thì , mặt trời lặn thì nghỉ".

Vệ Dịch lẽ mệt, bèn dựa vai Kỷ Vân Thư, lim dim ngủ. Miệng vẫn lầm bầm gì đó rõ. Kỷ Vân Thư rõ, đưa tay xoa đầu , khóe môi nở một nụ nhẹ.

ngay đó, gương mặt cô trở nên nghiêm trọng! Trong lòng dấy lên nỗi lo âu về vụ án mạng ...

Cùng lúc đó, Triệu Hoài giam trong phòng, thẫn thờ suốt cả ngày. Ánh mắt vô hồn chằm chằm phía ! Thân bất động, chỉ đôi mắt là u tối, trầm mặc.

Trong đầu , hình ảnh căn phòng tân hôn một năm về hiện về bao nhiêu .

Hắn đẩy cánh cửa gỗ đỏ mặt .

Tân nương ở bên trong, một hỉ phục đỏ rực, khăn voan che mặt, lẽ đang e thẹn chiếc giường lớn , chờ tân lang của đến vén khăn trùm đầu.

... hình nhỏ bé đang nhẹ bẫng sàn nhà lạnh lẽo...

Máu tươi từ n.g.ự.c cô từng chút, từng chút trào , nhuộm cho bộ hỉ phục càng thêm đỏ thẫm, thê lương.

mặt tân nương, là tân lang của cô, mà là một kẻ vóc dáng cao lớn đáng sợ.

Kẻ đó cầm trong tay một thanh kiếm, lưng về phía Triệu Hoài. Hắn rõ khuôn mặt của hung thủ lúc đó, rốt cuộc là đang dữ tợn, là đang hối hận...

 

 

Loading...