NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 37: Không còn dính dáng gì nữa

Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:30:42
Lượt xem: 480

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngẫm nghĩ kỹ lưỡng, Kỷ Vân Thư nheo mắt, chợt giật kinh hãi!

Không do trực giác phụ nữ , cô bắt đầu lục soát mấy gã áo đen còn .

Quả nhiên ngoài dự đoán, bọn chúng đều cùng một miếng ngọc bội như .

"Đây là cái gì?" Lang Bạc hỏi.

"Ta nghĩ, vụ án manh mối ."

"Cái gì?"

Lang Bạc còn kịp hỏi kỹ, thấy Kỷ Vân Thư cầm miếng ngọc bội trong, cũng vội vàng chạy theo.

Quay bên cạnh cái xác cháy đen, Kỷ Vân Thư ướm miếng ngọc bội lên vị trí vết hằn hình tròn phía m.ô.n.g cái xác.

Quả nhiên, khớp !

Ngay cả những đường vân nhỏ trong hình tròn cũng trùng khít sai một ly!

Ngay đó, cô lấy chiếc khăn tay dính nước giấm đen trong n.g.ự.c . Vết hằn đen nhạt lưng t.h.i t.h.ể nếu đậm màu hơn chút nữa, sẽ giống hệt màu m.á.u vết thương của Cảnh Dung và Phúc bá.

Đáng lẽ cô nghĩ sớm hơn mới .

Năm trúng độc Thạch Ban!

Nói cách khác, hung thủ đầu độc năm là đám gã áo đen tối nay?

Vậy đám gã áo đen đó là ai?

Kiếm nào cũng lấy mạng Cảnh Dung, thật sự là kẻ thù ?

Cũng chẳng lạ, với cái tính ngông cuồng bá đạo của Cảnh Dung, là Vương gia, giang hồ thêm vài kẻ thù cũng là chuyện bình thường.

ngờ tới, tên đại hán thô kệch Lang Bạc bên cạnh ngây như phỗng.

"Tiên sinh, ngài... rốt cuộc ngài đang ? Mấy miếng ngọc bội ?"

Cô nhấc miếng ngọc bội khỏi cái xác, cầm tay hỏi Lang Bạc: "Ngươi nhận miếng ngọc bội ?"

Lắc đầu.

"Đám gã áo đen , tên nào cũng một miếng ngọc bội. Nếu đoán lầm, chỉ cần tìm nguồn gốc miếng ngọc bội thì kẻ thực sự g.i.ế.c Vương gia nhà ngươi cũng sẽ lộ diện."

"Sự việc e là đơn giản như ." Lang Bạc .

"Tại thế?" Kỷ Vân Thư hỏi.

"Tiên sinh thể hiểu chuyện giang hồ. Nếu bọn chúng thực sự ám sát Vương gia, đeo ngọc bội ? Để bằng chứng rõ ràng như chẳng quá ngu ngốc ?"

Nói cũng lý!

Phải thừa nhận, điểm Kỷ Vân Thư đúng là bỏ qua.

" manh mối duy nhất hiện giờ chỉ mấy miếng ngọc bội . Dù là cố ý để đ.á.n.h lạc hướng sơ suất thì vẫn tra rõ nguồn gốc của nó."

Nói xong, cô nhét mấy miếng ngọc bội tay Lang Bạc, tiếp tục dặn dò:

"Ngươi nhớ với Vương gia nhà ngươi, độc tính của Thạch Ban mạnh, điều chế từ hoa và lá của cây Bắc Câu Tử. Cây Bắc Câu T.ử sinh trưởng ở vùng cực hàn, thực tuyệt chủng từ lâu, ngờ vẫn còn trồng loại cây . Vì , nếu tra ai còn trồng Bắc Câu T.ử thì sẽ tìm nguồn gốc của độc dược. Kết hợp với việc điều tra ngọc bội, chắc chắn sẽ tìm hung thủ."

Nghe xong một tràng, Lang Bạc há hốc mồm kinh ngạc.

Trước ở nha môn, huyện thái gia tâng bốc Kỷ Vân Thư lên tận mây xanh, trong lòng ít nhiều vẫn còn nghi ngờ. qua vụ án ở Chu gia và màn suy luận ...

Quả thực như thần!

Không đợi Lang Bạc hồn, Kỷ Vân Thư : "Ta thấy Dung Vương chắc đến mai mới tỉnh . Tối nay đành chịu khó ngủ ở Nghĩa trang một đêm . Còn mấy cái xác bên ngoài..."

Mấy cái xác xử lý thế nào đây?

Nói cho cùng đây cũng là án mạng xảy trong địa phận Cẩm Giang, huyện thái gia tất nhiên quản.

lo Cảnh Dung rùm beng chuyện !

Lang Bạc tiếp lời cô: "Tiên sinh, việc liên quan trọng đại, mong giữ bí mật chuyện đêm nay. Mấy cái xác bên ngoài, sẽ thiêu hủy từng cái một."

Cô gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-37-khong-con-dinh-dang-gi-nua.html.]

"Vậy đây. Những lời với ngươi, nhất định chuyển lời đầy đủ cho Vương gia nhà ngươi."

"Vâng."

Tra cũng tra xong , coi như từ nay còn dính dáng gì đến vị Vương gia nữa!

Bất tri bất giác đến giờ Hợi. Cô rửa sạch vết m.á.u tay, phủi vết m.á.u khô áo.

Phí mất một bộ quần áo .

Cô xách chiếc đèn lồng treo ở góc tường lên, rời .

Về đến Kỷ gia, cô bộ đồ dính m.á.u , ném chậu than thiêu hủy!

Chuyện đêm nay vẫn khiến cô sợ hết hồn, nếu gặp thêm một hai nữa chắc tim cô chịu nổi mất.

Bản cũng mệt lả , cô ngã xuống giường, cố nén nỗi bất an trong lòng, dần dần chìm giấc ngủ.

Sáng sớm hôm , bên ngoài tuyết rơi dày đặc, trắng xóa một màu.

Kỷ Vân Thư dậy từ sớm.

Lúc , Loan Nhi ngáp phòng, đặt ấm mới pha lên bàn, rụt rè hỏi tiểu thư nhà : "Tiểu thư, tối qua về lúc nào thế ạ?"

"Rất muộn." Kỷ Vân Thư đáp.

Loan Nhi hỏi: "Việc ở nha môn xong ạ? Dạo tiểu thư chẳng lúc nào ngơi tay, nô tỳ lo cho sức khỏe của ..."

Nha thời xưa, kiểu hung dữ thì cũng là kiểu sầu khổ như Loan Nhi.

Kỷ Vân Thư rót một chén nóng, nhấp một ngụm, nghiêng đầu hỏi Loan Nhi: " , hôm qua bảo em ngâm Thiên quỳ t.ử nước một đêm, em ngâm ?"

Loan Nhi gật đầu, chạy lon ton ngoài, lát bưng chiếc hộp gấm đựng Thiên quỳ t.ử , đặt mặt Kỷ Vân Thư.

"Tiểu thư thực sự định mang tặng quản gia nhà họ Chu ?"

Lúc Loan Nhi vẫn còn tiếc đứt ruột, d.ư.ợ.c liệu quý hiếm thế mà đem tặng , tất nhiên cô thấy xót.

Kỷ Vân Thư ôm lấy chiếc hộp, dậy: "Ta đến Chu gia một chuyến."

"Bên ngoài tuyết đang rơi, tiểu thư, để nô tỳ nhé."

"Ta tự , còn đồ để quên ở Chu phủ nữa."

Vừa cầm chiếc ô dựa bên khung cửa, bung mất.

Loan Nhi cau mày, ánh mắt ngân ngấn nước đầy vẻ thương xót và thở dài.

Nói cho cùng, Kỷ Vân Thư Kỷ gia. Cứ mỗi nhớ đến nguyên chủ của xác vứt bỏ trong cái viện hoang tàn đó, c.h.ế.t đói dần mòn, cô thấy uất ức chịu nổi.

Mười ba tuổi, chẳng là độ tuổi nhất của đời ?

Vậy mà chịu đói chịu rét, đáng thương nhường nào!

Nếu lúc đó cô xuyên xác , e rằng Loan Nhi khi mới mười tuổi cũng sẽ c.h.ế.t đói theo.

...

Từ Kỷ gia đến Chu gia, cô rũ tuyết ô thu .

Chu gia tiểu thư hôm qua hạ táng, dải lụa trắng cửa cũng tháo xuống. Phủ vốn khí thế ngày nào giờ đây âm u trầm mặc.

Gia đinh canh cửa thấy cô bèn chạy đón.

"Kỷ , giờ ngài tới? Để bẩm báo lão gia."

"Không cần , đến tìm quản gia nhà các ."

Gia đinh thắc mắc, gãi đầu: "Vậy mời trong, gọi chú Tỉnh."

Gia đinh dẫn Kỷ Vân Thư thiên sảnh đợi, ba chân bốn cẳng tìm lão quản gia.

Chẳng bao lâu , lão quản gia lưng còng bước tới, hai tay nắm chặt đặt bụng.

Nói câu khó thì đúng là bộ dạng nô tài điển hình!

...

 

Loading...