NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 373: Tuyên chiến
Cập nhật lúc: 2025-12-15 14:45:17
Lượt xem: 123
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư nghĩ, phản ứng của Triệu Hoài thực sự quá kỳ lạ! cô hiểu nổi, rốt cuộc là tại ?
Sau khi Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch đưa , Triệu Thanh bèn chất vấn Triệu Hoài.
"Hài cốt phá hủy, xảy ngay trong trại, chứng tỏ hung thủ đang ở đây, tại ngươi tiếp tục điều tra?"
Triệu Hoài: "Quyết định của cần ngươi xen . Dù là ai ném hài cốt hũ, đều truy cứu nữa."
"Ngươi thật sự cho rằng là cô rắc bột tiêu xương ?"
"Dù là ai, , tra nữa."
"Đã tra nữa, ngươi định g.i.ế.c họ ?" Triệu Thanh tức giận hỏi.
"Ta c.h.ế.t bao nhiêu , bọn họ theo sinh t.ử bao năm nay, báo thù cho bọn họ. Hài cốt gì? Bột tiêu xương gì? Cút xéo hết . Còn ngươi, nhất đừng ép , đừng quên bây giờ ngươi là tù binh của ."
Triệu Hoài nhắc nhở pha lẫn cảnh cáo.
Triệu Thanh rõ đang ở trong hang cọp, giống như con châu chấu dây của Triệu Hoài, thoát cũng khó. thể để Kỷ Vân Thư xảy chuyện, chân tướng cái c.h.ế.t của Cửu Nhi còn đợi cô điều tra.
Hai bốn mắt ! Ý kiến bất đồng! Mắt thấy sắp sửa đ.á.n.h to!
May mà Triệu Hoài kiềm chế , hậm hực bỏ ...
Triệu Thanh trong lòng cũng vô cùng khó chịu, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm đống xương vụn bàn, càng lúc càng sâu.
Ngay đó, đến phòng chứa củi một chuyến!
Lúc , trời dần sáng.
Ánh ban mai len lỏi qua khe cửa đang dần mở rộng, cố sức chui căn phòng chứa củi chật hẹp.
Kỷ Vân Thư chớp mắt vài cái mới thích ứng .
Vệ Dịch cũng nhấc đầu khỏi vai cô, trở , dựa đống rơm phía . Thấy rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn túm lấy nắm cỏ khô đất, bắt đầu tết tết bện bện vẻ lắm. Đầu cũng ngẩng lên!
Bóng dáng cao lớn của Triệu Thanh dần bao trùm xuống, mặt Kỷ Vân Thư.
Hắn cũng vòng vo nữa, hỏi thẳng: "Bộ hài cốt đó là Cửu Nhi ?"
Giọng trầm xuống.
Kỷ Vân Thư ngước mắt một cái. Thốt mấy chữ: "Khả năng lớn."
"Vậy thì khai quan ."
"Ngươi ?"
"Ừ." Vô cùng kiên định!
Kỷ Vân Thư ấp úng: "Ta ép ngươi." Lại vội : "Ngươi và Triệu Hoài dù cũng là ruột, dù thế nào Triệu Hoài cũng sẽ lấy mạng ngươi. thì khác, cho nên ngươi cần thiết vì giúp mà đắc tội với ."
"Ta chỉ rõ chuyện của Cửu Nhi thôi."
Triệu Hoài che giấu.
Kỷ Vân Thư chỉ nhạt. Im lặng.
Lúc ... bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, chạy về phía cổng trại.
"Nhanh nhanh nhanh, bên ngoài đến tấn công trại ."
"Nhanh nhanh nhanh..."
Tấn công trại?
Thần kinh nhạy bén của Kỷ Vân Thư căng lên trong tích tắc, bên ngoài.
Triệu Thanh thấy tiếng động, . Cửa phòng chứa củi đóng sầm .
Vệ Dịch vứt nắm cỏ tết xiêu vẹo trong tay xuống, ghé sát tai Kỷ Vân Thư, vui vẻ : "Thư Nhi, là Cảnh Dung ca ca đến ?"
Cô lắc đầu.
Theo lý mà thì thể nào! Mạc Nhược hẳn chuyển lời của cô về , phàm là lý trí một chút đều sẽ chọn cách tấn công lên núi.
Nghĩ đến đây, cô thấy bất an, đến bên cửa sổ cũ nát, vươn cổ ngoài. Trong lòng thót tim!
Lúc , tại phủ huyện nha huyện Sơn Hoài.
Mạc Nhược sắc một bát thuốc, đẩy cửa phòng Cảnh Dung.
Vừa đặt t.h.u.ố.c xuống: "Uống t.h.u.ố.c ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-373-tuyen-chien.html.]
Không tiếng trả lời!
"Cảnh Dung?"
Trong phòng ai.
Rèm giường phòng trong buông xuống, Mạc Nhược bèn rón rén tới.
Đứng bên giường, vén rèm lên... Bên trong trống .
Mạc Nhược cũng ngạc nhiên, chỉ thở dài lắc đầu.
" là đầu đá."
Cảnh Dung lặng lẽ rời khỏi phủ huyện nha, lúc đang mặt bên ngoài Trại Cao Sơn!
Hắn lưng ngựa, hình uy phong, cẩm bào sang trọng, một tay cầm cương, một tay cầm kiếm. Dù đang thương cũng khó che giấu khí chất và khí thế bức toát từ trong xương tủy.
Cổng lớn Trại Cao Sơn đóng chặt, lô cốt đầy sơn tặc, kẻ cầm đại đao, kẻ cầm cung tên, chỉ đợi một tiếng lệnh là b.ắ.n Cảnh Dung thành nhím!
Triệu Hoài đôi giày da hổ bước lên, từ cao xuống Cảnh Dung đang đơn thương độc mã bên ngoài.
Cười khẩy một tiếng, một chân gác lên tường thành, khuỷu tay chống lên đầu gối. Giống hệt tên lưu manh côn đồ trong cục giáo dục!
"Lão t.ử còn gửi tin cho ngươi, ngươi tự dâng đến cửa ? Sao? Có một thôi ? Đường đường là Dung Vương triều Đại Lâm mà bên cạnh lấy một ."
Gây nên một tràng hô hố! Rõ ràng hề sợ hãi phận Vương gia của chút nào.
Cảnh Dung lạnh lùng .
Cố nén vết thương ngực, đôi môi mỏng mở: "Ta đến đòi ."
"Đòi ?" Triệu Hoài khí thế ngông cuồng, xắn tay áo chỉ Cảnh Dung: "Ngươi g.i.ế.c ba bốn mươi của , thù còn báo, ngươi dám đến đòi với ? Ngươi cũng xem xem bây giờ ngươi đang ở ? Đây là Trại Cao Sơn của , cái giường êm nệm ấm trong vương phủ của ngươi ."
"Hú..."
Lại một tràng hô hố.
Triệu Hoài : "Tuy nhiên, oan đầu nợ chủ, nếu ngươi mang vạn lượng vàng đến, thể thả hai bên trong . Nếu , sẽ cho các ngươi đoàn tụ âm tào địa phủ."
"Vàng bạc châu báu đều thể cho ngươi, cái là sự an của hai bên trong."
"Điều kiện đến lượt ngươi ."
"Nếu ngươi tổn thương họ dù chỉ một chút, sẽ san phẳng Trại Cao Sơn."
Đuôi mắt Cảnh Dung nhếch lên, tay nắm chuôi kiếm siết chặt thêm vài phần. Lời tuyệt đối suông!
Triệu Hoài quát lớn: "Ngươi bản lĩnh đó ? Bây giờ chỉ cần lệnh một tiếng, đừng ngươi đòi , ngay cả ngươi cũng c.h.ế.t ở đây."
Cảnh Dung: "Ngươi thể thử xem."
Như một lời tuyên chiến trần trụi!
"Mang cung tên của đây." Triệu Hoài vẫy tay.
Người bên cạnh lập tức mang cung tên của Triệu Hoài tới. Cây cung tuy chế tác tinh xảo nhưng là cây cung đầy sức mạnh, cánh cung bằng gỗ bá du, dây cung bằng da trâu sống, dẻo dai.
Giữa cung bọc một miếng da đen, vì sử dụng lâu ngày nên mòn một lớp.
Triệu Hoài lắp tên, kéo căng cung. Nhắm thẳng Cảnh Dung.
"Nếu ngươi tránh mũi tên của , sẽ mở cổng Trại Cao Sơn mời ngươi uống vài ly."
Cánh tay thô kệch cuồn cuộn cơ bắp của Triệu Hoài căng lên, mũi tên tay như con thú dữ, rực lửa. Cùng với đôi mắt âm hiểm nheo từng chút một, cánh cung ngày càng căng, dây cung kéo đến cực hạn.
Một phát b.ắ.n ngay...
Mũi tên lao vút khỏi dây cung, b.ắ.n về phía Cảnh Dung.
Đối mặt với mũi tên sắp b.ắ.n trúng , Cảnh Dung hề sợ hãi. Đôi mắt chứa hàn quang tỏa từng đợt khí lạnh, quyết tâm gãy mũi tên đó mới thôi.
Triệu Hoài đang đắc ý, mắt thấy sắp g.i.ế.c Cảnh Dung. Nào ngờ...
Thân mũi tên dường như một lực cản trở, ngay khoảnh khắc b.ắ.n về phía Cảnh Dung đột ngột đổi hướng, b.ắ.n cái cây to phía . Lực mạnh, xuyên thẳng qua cây.
Mọi kinh ngạc!
Triệu Hoài thấy nhoài ngoài, trố mắt , tưởng nhầm.
Không thể nào!
...