NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 382: Chặt Tay Tạ Tội
Cập nhật lúc: 2025-12-16 02:23:08
Lượt xem: 134
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngón tay chỉ về phía !
Đám sơn tặc xung quanh kéo căng dây cung, từng mũi tên lóe lên ánh bạc lạnh lẽo, nhắm thẳng con mồi.
Kỷ Vân Thư bỗng bước lên một bước, vội vàng : "Triệu Hoài, cần gì lấy cả Trại Cao Sơn đ.á.n.h cược?"
"Là các ngươi ép ."
"Dừng tay , nếu sẽ thực sự kịp nữa ! Chẳng lẽ ngươi trơ mắt bên ngoài c.h.ế.t oan uổng ?"
Triệu Hoài thoáng do dự.
Lúc , Mạc Nhược tiến gần Cảnh Dung, nhắc: "Ngươi đang thương, lát nữa lập tức chạy trong nhà. Bình rượu ở bên trong, ngươi gì chứ?"
Vừa , nhét tay Cảnh Dung một cái ống lửa.
Cảnh Dung gật đầu, hỏi: "Ngươi đỡ ?"
"Cầm cự một lúc."
"Được."
Hai trao đổi ám hiệu.
Triệu Hoài dường như cũng hạ quyết tâm, vẻ mặt đầy tàn nhẫn, tay ép xuống, lệnh:
"G.i.ế.c cho !"
Tức thì, mưa tên b.ắ.n tới tấp.
Cảnh Dung lập tức nắm lấy tay Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch, sự bảo vệ của Mạc Nhược và Thời T.ử Nhiên, nhanh chóng lao trong nhà, đóng sầm cửa .
Bên ngoài tên b.ắ.n như mưa rào, mũi nào mũi nấy đều đoạt mạng. May mà võ công của Mạc Nhược và họ Thời cũng dạng , tạm thời thể chống đỡ .
Trong nhà!
Những mũi tên sắc nhọn xuyên qua cửa, găm cánh cửa gỗ, khung cửa sổ, hoặc xuyên qua giấy dán cửa sổ bay , cắm phập cột nhà.
Vì phòng ốc ở Trại Cao Sơn đều xây theo kiểu ba mặt là tường, một mặt là cửa, nên căn phòng tuy tránh mưa tên nhưng cũng là ngõ cụt.
Vệ Dịch sợ c.h.ế.t khiếp, thở mạnh cũng dám. Kỷ Vân Thư ôm lấy hình đang run rẩy của , thụp xuống góc tường, cúi đầu thật thấp.
Cảnh Dung tìm thấy vò rượu pha bột lưu huỳnh, mở nắp . Hắn nhổ một mũi tên cắm cột nhà xuống, rắc bột lưu huỳnh lên, bật ống lửa châm .
Ngọn lửa bùng lên.
Cánh tay vung mạnh, mũi tên rực lửa bay vút ngoài, cắm phập lên mái nhà đối diện, lửa bắt đầu cháy lan.
Cảnh Dung tiếp tục, cứ một mũi tên b.ắ.n , biến nó thành tên lửa b.ắ.n trả ngoài. Rất nhanh, bên ngoài lửa cháy ngùn ngụt.
Trong sân nhỏ, khói đen mù mịt, mưa tên cũng ngừng .
Mạc Nhược đạp tung cửa, cùng Cảnh Dung đưa Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch lao ngoài, thừa cơ hỗn loạn rời khỏi tiểu viện.
Kỷ Vân Thư vì sặc khói nên mềm nhũn, dựa Cảnh Dung dìu .
Triệu Hoài dẫn đuổi theo sát nút.
Họ chạy một mạch đến cổng sơn trại. Cổng lớn đóng chặt. Bên ngoài vang lên tiếng đ.á.n.h ầm ĩ, thể đoán ba ngàn binh mã đ.á.n.h lên đến nơi.
Nhóm Cảnh Dung đến nơi thì cánh cổng lớn đẩy tung từ ngoài . Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c càng thêm chói tai.
Chỉ thấy binh mã Kinh Châu ép của Trại Cao Sơn lùi dần, cuối cùng chiếm lĩnh khu vực bên ngoài. Tuy nhiên, binh lính Kinh Châu xông lên đỉnh núi chỉ còn hơn một ngàn, đa bỏ mạng bởi cạm bẫy chân núi.
Có thể tưởng tượng cảnh tượng chân núi Trại Cao Sơn lúc m.á.u chảy thành sông đến mức nào.
Lang Bạc dẫn quân xông , hội họp với nhóm Cảnh Dung.
"Vương gia!"
Hắn mồ hôi đầm đìa, giọng vẫn vang rền mạnh mẽ.
Cảnh Dung kinh ngạc, chất vấn Lang Bạc: "Ai cho ngươi dẫn công núi?"
"Là Huyện lệnh huyện Sơn Hoài."
"Hoang đường!"
Cảnh Dung quát lên. Trương Hoán Bình a Trương Hoán Bình! Cái mũ ô sa đầu ngươi, Bổn vương quyết định tháo xuống .
Ba ngàn binh mã, giờ còn đầy một ngàn. Sáu trăm của Trại Cao Sơn cũng chỉ còn vài chục theo Triệu Hoài truy đuổi bọn họ. Thắng thua của ván cờ quá rõ ràng.
Triệu Hoài dám tin, mới đó mà của bên ngoài sơn trại c.h.ế.t sạch. Hắn đau đớn tột cùng, càng thêm căm hận phẫn nộ, định liều c.h.ế.t một phen.
Đôi mắt vằn đỏ trừng trừng Cảnh Dung: "Cho dù Trại Cao Sơn c.h.ế.t đến cuối cùng, cũng quyết nhận thua."
"Đã lưỡng bại câu thương , đừng để bỏ mạng thêm nữa." Cảnh Dung khuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-382-chat-tay-ta-toi.html.]
"Trại Cao Sơn là tâm huyết cả đời của cha , các ngươi hủy nó, là lấy mạng của ."
Hắn gào lên trong nước mắt.
Mấy chục tên sơn tặc còn sót bên cạnh cũng đau đớn thôi, nhưng vẫn cố giữ chút sức tàn, định cùng Triệu Hoài liều mạng đến cùng. Đối với họ, Trại Cao Sơn là nhà, nhà mất thì mạng cũng chẳng cần.
"Đại đương gia, chúng nguyện theo ngài, liều đến thở cuối cùng."
"G.i.ế.c!"
"G.i.ế.c!"
Khí thế dâng cao.
Nhìn cảnh tượng , Kỷ Vân Thư đỏ hoe mắt. Vì sặc khói, cổ họng cô đau rát nên lời, chỉ nắm chặt cánh tay Cảnh Dung, lắc đầu nguầy nguậy.
Cô khó khăn thốt lên: "Đừng g.i.ế.c nữa."
Cảnh Dung gật đầu, lớn: "Triệu Hoài, ngươi bây giờ chỉ là giãy c.h.ế.t vô ích. Bổn vương sẽ hạ lệnh lui binh, Trại Cao Sơn thể giữ ."
"Mấy trăm của đều các ngươi g.i.ế.c sạch, Triệu Hoài nếu đồng ý thì là đồ hèn nhát." Hắn lệnh: "G.i.ế.c cho !"
Ngay đó, Lang Bạc lập tức dẫn binh lính Kinh Châu từ hai phía xông lên, che chắn cho nhóm Cảnh Dung ở phía . Một trận chiến đẫm m.á.u sắp sửa nổ .
lúc ...
"Dừng tay!"
Triệu Thanh chạy tới, lao thẳng giữa hai phe. Hắn đỏ mắt, hình cao lớn sừng sững ở giữa, vô cùng nổi bật.
Triệu Hoài quát: "Triệu Thanh, tránh !"
"Ca, hết . Những chuyện xảy bao năm qua đều cả . Vì bảo vệ mà đều giấu giếm . giờ cha mất , chỉ còn là ca ca thôi. Dừng tay , đừng để thêm ai c.h.ế.t nữa."
"Triệu Thanh..."
"Ca! Đệ cầu xin đấy."
Triệu Hoài, đàn ông sắt đá , đầu tiên nấc lên, cả run rẩy. Cuối cùng, tay buông thõng bất lực.
Hắn quỳ sụp xuống đất, ngửa mặt lên trời: "Triệu Hoài vô năng, thể báo thù cho các , xin dùng một cánh tay để trả nợ."
Hả?
Mọi kinh hãi!
Không ai kịp ngăn cản, Triệu Hoài vung thanh đại đao trong tay, giơ tay trái lên, c.h.é.m mạnh xuống.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe!
Cánh tay đứt lìa rơi xuống nền đất bụi bặm, trông thật đáng sợ.
"Ca!" Triệu Thanh quỳ xuống mặt .
Hai ôm rống.
Lúc , Kỷ Vân Thư cũng gượng dậy nổi nữa, ngất lịm ...
Khi cô tỉnh , đang trong huyện nha huyện Sơn Hoài.
Cảnh Dung bên mép giường, thấy cô tỉnh bèn lo lắng hỏi: "Thế nào ? Có chỗ nào khó chịu ?"
Cô lắc cái đầu nặng trịch.
"Triệu Hoài ?"
"Có Mạc Nhược ở đó ."
Cô gật đầu, quanh thấy Vệ Dịch: "Vệ Dịch ?"
"Hắn dọa sợ hãi quá, cho đưa nghỉ ngơi ."
"Vậy thì ."
Cảnh Dung sai bưng t.h.u.ố.c lên. Kỷ Vân Thư uống xong, định nghỉ ngơi thêm chút nữa thì Kỷ Uyển Hân bước . Cô mắt đỏ hoe, nhào tới bên giường, nức nở.
Kỷ Vân Thư xoa đầu cô , Cảnh Dung : "Vương gia thể ngoài ? Ta chuyện riêng với nhị tỷ."
Cảnh Dung gật đầu, dậy ngoài.
Kỷ Vân Thư cũng bước xuống giường, tới bên bàn xuống.
"Vân Thư, sức khỏe , là cứ giường ."
Cô nhấc ấm rót một chén, đẩy về phía Kỷ Uyển Hân. Sắc mặt cô trầm xuống, nhạt giọng : "Nhị tỷ, uống xong chén , sẽ nhờ Vương gia sai tiễn tỷ , về Cẩm Giang sớm một chút."
"Hả?"