NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 383: Xé Bỏ Mặt Nạ
Cập nhật lúc: 2025-12-16 02:23:09
Lượt xem: 165
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu bất ngờ của Kỷ Vân Thư khiến Kỷ Uyển Hân sững sờ.
"Vân Thư, đột nhiên chuyện ? Tỷ vội, đợi khỏe chúng cùng . Hơn nữa, theo đều là nam nhân, đám nam nhân thô lỗ chăm sóc chu đáo, tỷ ở bên cạnh cũng tiện hơn. Muội bây giờ..."
Lời còn dứt...
"Nhị tỷ."
Kỷ Vân Thư ngắt lời.
Nhìn khuôn mặt đang cau vì lo lắng xen lẫn vẻ yếu đuối , ánh mắt Kỷ Vân Thư sâu thẳm, cô trầm giọng: "Từ nhỏ ở Kỷ phủ, ngoài Trương ma ma và Loan nhi, nhị tỷ là đối xử với nhất. Tình nghĩa , Vân Thư sẽ ghi nhớ cả đời, nếu trả, e là cũng đếm xuể."
"Chúng là tỷ , đối xử với là lẽ tự nhiên mà."
"Tính tình nhị tỷ vốn ôn hòa, ở trong phủ cũng từng tranh cãi với ai. Cộng thêm sức khỏe yếu, quanh năm chỉ ở trong viện của . Theo lý mà , tranh đoạt, tu dưỡng tính mới là điều nhị tỷ hướng tới. Sau gả một gia đình t.ử tế, giúp chồng dạy con, sống một đời an , chẳng vui vẻ hơn là suốt ngày âm mưu tính kế, tranh giành đoạt lợi ?"
Kỷ Uyển Hân lộ vẻ ngơ ngác, nhưng dường như cũng lờ mờ nhận điều gì đó. Tuy nhiên, cô vạch trần, giả vờ như hiểu gì.
Kỷ Vân Thư rót một chén khác, đẩy đến mặt cô , cầm chén ban nãy về, một câu: "Đừng đợi nguội mới uống, nguội bụng sẽ khó chịu."
Nói , cô thuận tay đổ toẹt chén nguội xuống đất!
Kỷ Uyển Hân lẳng lặng hết những lời đầy ẩn ý của cô, cô đổ chén , chỉ mím môi, cuối cùng gì. Cô gật đầu nhẹ, uống một ngụm nóng.
Sau đó cô dậy: "Tỷ lấy cho cái áo khoác nhé."
Cô tới bình phong, lấy chiếc áo choàng màu xanh nhạt xuống, nhưng vội vàng mang tới khoác cho Kỷ Vân Thư mà đó một lúc, như đang chỉnh nếp áo, mi mắt rũ xuống đầy tâm sự.
Cuối cùng nhịn , cô dịu dàng lên tiếng:
"Vân Thư, chuyện gì cứ thẳng ."
Cô vẫn đầu ! Có lẽ là dám.
Kỷ Vân Thư cũng ngoái , ánh mắt dừng ở chén rỗng tay. Hồi lâu , cô mới chống tay dậy, đến bên cạnh Kỷ Uyển Hân, giật lấy chiếc áo choàng tay cô , khoác lên .
Vừa , cô : "Có những chuyện, cần toạc ."
"Muội , tỷ hiểu ?"
Kỷ Vân Thư nhạt, nắm lấy tay cô : "Tỷ còn nhớ đêm Kỷ phủ cháy ? Muội từng hỏi tỷ, năm xưa đem những lời và Kỷ Bùi gốc cây mai mách với cha, là tỷ ? Thực lúc đó tỷ trả lời thế nào đối với quan trọng, bởi vì chuyện qua , truy cứu nữa."
Kỷ Uyển Hân rút tay về: "Sao tư nhiên nhắc chuyện ?"
Kỷ Vân Thư đáp lời, tiếp tục: "Hôm tỷ và đại tỷ thành, ở cửa hàng son phấn, cứ tưởng thật sự là đại tỷ đẩy Lương gia tiểu thư. khi thấy áo cô vết máu, mà trùng hợp tay tỷ trầy xước..."
Khoảnh khắc , Kỷ Uyển Hân hiểu ý cô, kinh ngạc thôi.
"Vân Thư, nghi ngờ tỷ?"
"Phải, thực sự nghi ngờ tỷ. cái suy đoán táo bạo , dám nghĩ tiếp. ngờ rằng, chính vì năm bảy lượt tin tưởng tỷ, cho rằng tỷ chỉ là vô tâm, kết quả đổi là hậu quả thương vong vô Trại Cao Sơn . Từng mạng ngã xuống, đều là do tỷ mà ."
"Vân Thư, tỷ..."
"Kỷ Uyển Hân, lương tâm của tỷ ch.ó ăn ?"
Kỷ Vân Thư nắm chặt tay, lớn tiếng chất vấn.
Kỷ Uyển Hân kinh hãi loạng choạng lùi phía vài bước, trừng to mắt Kỷ Vân Thư đang với ánh mắt sắc lẹm mặt.
Cô c.ắ.n đôi môi đỏ nhạt, mắt ngấn lệ, lắc đầu : "Vân Thư, tỷ hiểu đang gì? Tỷ thực sự ai chuyện của và Kỷ Bùi cho cha, càng tại nghĩ là tỷ đẩy đại tỷ khiến Lương tiểu thư ngã c.h.ế.t. Còn những chuyện xảy ở Trại Cao Sơn thì liên quan gì đến tỷ chứ? Vân Thư, hiểu lầm tỷ ."
Nước mắt rơi lã chã, trông thật đáng thương!
Kỷ Vân Thư nhạt, từng bước ép sát. Cuối cùng dồn Kỷ Uyển Hân cột nhà phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-383-xe-bo-mat-na.html.]
Kỷ Vân Thư dùng đôi mắt lạnh lẽo đôi mắt đẫm lệ , quyết tâm hỏi cho nhẽ: "Hai tên sơn tặc bắt lúc đó thể trốn thoát, là do tỷ thả đúng ?"
Kỷ Uyển Hân lắc đầu nguầy nguậy!
"Dây thừng d.a.o cứa đứt, là tỷ cố ý để d.a.o cho bọn chúng khi đó. Ngày thường tỷ ngoài ngọc bội và khăn tay thì gì dao? Hơn nữa, bọn chúng bắt là thể uy h.i.ế.p Dung Vương, ngoài tỷ thì còn thể là ai?"
Từng việc từng việc, Kỷ Vân Thư đều liệt kê hết.
Tất cả những chuyện xảy , vì cô ngốc, vì cô , mà là cô tin tưởng nhị tỷ yếu đuối đáng thương . thực tế chứng minh, sự tin tưởng của cô đổi là kết quả tồi tệ đến nhường .
Kỷ Uyển Hân nấc lên: "Tỷ ... Tỷ..."
"Lần công núi , Lang Bạc là mệnh lệnh của Huyện lệnh Sơn Hoài. Muội nghĩ, trong chuyện tỷ cũng nhúng tay ít nhỉ? Mục đích là chọc giận bọn sơn tặc để mượn tay chúng g.i.ế.c ."
"Tỷ ! Vân Thư, thực sự hiểu lầm . Vương gia Trại Cao Sơn cứu , trong lúc sinh tử, tỷ chỉ với Trương đại nhân vài câu, vả Trương đại nhân cũng lo Vương gia xảy chuyện nên mới..."
Chát...
Kỷ Vân Thư giáng một cái tát thật mạnh lên mặt cô .
"Bệnh mỹ nhân" sức khỏe yếu ớt, cái tát đ.á.n.h ngã sóng soài xuống đất. Cô rạp , đến tắc thở, cả run rẩy, ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ, kinh ngạc xa lạ mặt, nước mắt tuôn rơi như suối.
Kỷ Vân Thư mặt cô , cúi xuống , nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Cái tát , đ.á.n.h vì những tỷ hại c.h.ế.t, mà là đ.á.n.h vì chính bản tỷ. Hy vọng thể đ.á.n.h cho tỷ tỉnh ngộ, đừng u mê bất ngộ nữa, con đường lối về. Thiện ác đến cùng đều báo ứng, tỷ là hiểu."
Không bằng chứng xác thực, chỉ dựa lời buộc tội miệng của Kỷ Vân Thư thì thể định tội cô . Nếu , cô ném thẳng bằng chứng mặt ả .
Đối mặt với sự cáo buộc của Kỷ Vân Thư, Kỷ Uyển Hân vẫn một mực chịu thừa nhận, vẻ mặt oan ức tột cùng.
Cô nức nở: "Vân Thư, tỷ thể những chuyện đó chứ? Chúng cùng lớn lên, tỷ là thế nào ?"
"Chính vì chúng lớn lên cùng , mới tin rằng tất cả những chuyện đều là do tỷ ."
"..."
"Năm năm , vì quần áo mèo cào rách, tỷ bèn sai nha trong phòng đ.á.n.h c.h.ế.t con mèo đó. Ba năm , vì ý Lục gia tiểu thư đeo trang sức giống , tỷ nhẫn tâm sai cắt tóc cô ngay giữa đường. Hai năm , tỷ kiệu chùa dâng hương, chỉ vì chắn đường kiệu khiến tỷ dâng nén hương đầu, tỷ sai tát đó mười cái. Từng chuyện từng chuyện một, còn cần liệt kê thêm ?"
Hả?
Kỷ Uyển Hân càng dữ dội hơn: "Tỷ ..."
Kỷ Vân Thư hít sâu một , nén cảm xúc trong lòng xuống, : "Nếu tỷ chịu thừa nhận, cũng chẳng gì . hôm nay, tình nghĩa tỷ giữa chúng ..."
Vừa , cô dùng sức x.é to.ạc một mảnh vạt áo, giơ lên mặt.
"... sẽ như mảnh áo ."
Tay cô buông lỏng, mảnh vải rơi xuống đất!
Kỷ Uyển Hân nghẹn lời, quên cả , lòng nguội lạnh như tro tàn! Khuôn mặt tràn đầy tuyệt vọng.
lúc , hai nha của phủ huyện nha bước , thấy cảnh tượng mắt bèn sững sờ. Vào là đây? Bọn họ chôn chân ở cửa.
Kỷ Vân Thư cũng hoảng loạn, vẻ mặt bình tĩnh xuống bàn, từ tốn rót một chén , nhấp một ngụm liếc hai nha ở cửa.
"Kỷ cô nương cẩn thận ngã, e là thương . Hai ngươi dìu cô về phòng nghỉ ngơi, báo cho phu xe của Kỷ gia, bảo chuẩn xe ngựa. Kỷ cô nương sức khỏe , cần về Cẩm Giang gấp."
Hai nha .
"Vâng."
Bọn họ vội vàng bước , dìu Kỷ Uyển Hân đang thất thần đất dậy. Vô tình thấy vết đỏ mặt cô . Thế mà là ngã á? Rõ ràng là đánh! Năm dấu ngón tay in rõ mồn một.
Kỷ quả nhiên nóng tính thật, đến phụ nữ cũng đánh. Nghĩ đến đây, hai nha dám ở lâu, sợ Kỷ Vân Thư trút giận lên đầu , vội vàng dìu Kỷ Uyển Hân về phòng.