NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 385: Dung Vương Có Lòng Mưu Phản

Cập nhật lúc: 2025-12-16 02:23:11
Lượt xem: 132

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kinh thành!

Tin tức về sự kiện ở huyện Sơn Hoài nhanh chóng truyền về kinh đô.

Sức khỏe của Kỳ Trinh Đế dần hồi phục. Tuy mấy ngày nay thượng triều, nhưng tấu chương của các quan vẫn hoạn quan lượt đưa nội điện.

Khi tin , Hoàng đế tức giận ném mạnh tấu chương!

Tay ngài gạt phăng một cái, bút mực giấy nghiên bàn rơi loảng xoảng xuống đất.

Các đại thần trong nội điện khom lui sang hai bên, dám ho he tiếng nào. Ngay cả Cảnh Diệc cũng ngoan ngoãn một bên! Suy cho cùng, chẳng ai dám vuốt râu hùm lúc .

"Hoang đường! Một Vương gia mới khỏi kinh thành gây chuyện tày đình thế !"

Nói cho cùng, đây là vấn đề thể diện! Đường đường là Vương gia mà sơn tặc bắt cóc, còn gì là mặt mũi hoàng gia nữa!

Mọi vẫn im lặng như tờ.

Cơn giận trong lồng n.g.ự.c Kỳ Trinh Đế vẫn nguôi, ánh mắt sắc lẹm chứa đầy sự lạnh lẽo.

Thượng thư bộ Lại Lưu đại nhân thấp thỏm một hồi, cuối cùng bước lên, cúi đầu hỏi: "Bẩm Hoàng thượng, Dung Vương hạ lệnh cách chức Huyện lệnh Sơn Hoài, giao cho vi thần xử lý, xin Hoàng thượng chỉ thị."

Giọng tuy bình nhưng khó giấu sự run rẩy trong lòng.

Kỳ Trinh Đế nuốt một cục tức, vui : "Chỉ thị? Chỉ thị thế nào? Huyện Sơn Hoài xảy chuyện như , tên Huyện lệnh đó tất nhiên chịu tội, nên thế nào thì thế . Nếu ngươi xử phạt thì về lật luật pháp Đại Lâm mà xem."

Ngài vung tay! Một cuốn tấu chương bàn hất văng xuống đất.

Cơ mặt Lưu Thượng thư giật giật.

"Vâng, ..."

Lão vội vàng cúi đầu, lủi thủi lui xuống. Thế là chẳng còn ai dám bước lên nữa.

Lúc , Cảnh Diệc nhíu mày, thần sắc trấn định, nhưng trong lòng thầm khẩy.

Ánh mắt lướt qua , đó bước lên tâu: "Phụ hoàng bớt giận. Việc Cảnh Dung sơn tặc bắt cóc là chuyện ngoài ý . Tuy báo cáo triều đình khi công núi là của , nhưng may mà hữu kinh vô hiểm."

Hữu kinh vô hiểm?

Kỳ Trinh Đế sầm mặt: "Theo ý con , Trẫm những nên phạt nó mà còn nên thưởng cho nó?"

"Nhi thần chỉ cảm thấy, Cảnh Dung xin lệnh huyện Ngự Phủ điều tra vụ bạc cứu trợ, giữa đường gặp sự cố, xuất binh vây quét cũng là chuyện tất nhiên."

Hiếm thấy thật! Cảnh Diệc đỡ cho Cảnh Dung.

Kỳ Trinh Đế ánh mắt âm trầm, đáp lời , lạnh lùng chằm chằm cuốn tấu chương ném đất, trong lòng đang toan tính điều gì đó.

Trong mắt , Kỳ Trinh Đế đang giận tím mặt. đám hiểu ngài cuối cùng giận cái gì? Không tốn một binh một của triều đình, Trại Cao Sơn cũng diệt , giận cái nỗi gì chứ! là lòng đế vương, mò kim đáy bể.

lúc , một hoạn quan từ bên ngoài khom bước .

"Bẩm Hoàng thượng, Tần đại nhân cầu kiến."

Tần Sĩ Dư?

Lão già đó cả trăm năm tham gia chính sự, chân cẳng thuận tiện, lúc chạy tới đây tất nhiên để uống . Chắc chắn là phong thanh gì đó, đến vì chuyện của Cảnh Dung .

Kỳ Trinh Đế hừ một tiếng, cũng thể đuổi .

"Cho ."

Hoạn quan lĩnh mệnh.

Tần Sĩ Dư chân đau, khập khiễng, bước chậm chạp. Chỉ mấy bước chân mà mất một lúc lâu mới đến giữa nội điện.

Lão chắp tay cúi : "Thần tham kiến Hoàng thượng."

"Tần đại nhân cần đa lễ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-385-dung-vuong-co-long-muu-phan.html.]

"Tạ Hoàng thượng."

Kỳ Trinh Đế liếc các đại thần, phẩy tay: "Các ngươi lui cả ."

Mọi cúi đầu: "Thần cáo lui."

Tất cả lượt lui ngoài, chuồn lẹ như chạch.

Cảnh Diệc quan sát Tần Sĩ Dư một cái, trong lòng suy đoán, cuối cùng gì, cúi đầu chào Kỳ Trinh Đế: "Nhi thần cáo lui." Hắn cũng lui .

Ngay cả mấy hoạn quan trong điện cũng Kỳ Trinh Đế cho lui hết. Chỉ còn một Tần Sĩ Dư.

"Trẫm chứng đau chân của Tần đại nhân gần đây tái phát, ở phủ nghỉ ngơi?"

Tần Sĩ Dư cúi đầu cung kính: "Chân của thần đều là bệnh cũ, gì đáng ngại."

"Vậy hôm nay khanh cung là để thăm Trẫm? Hay là mục đích khác?"

Mục đích khác? Từ ngữ thật nghiêm trọng!

Tần Sĩ Dư lập tức cúi thấp hơn, hai tay chắp lên cao: "Thần dám. Hôm nay cung, chỉ là Dung Vương tiễu phỉ ở huyện Sơn Hoài, diệt gọn mấy trăm Trại Cao Sơn, nên cung để tìm hiểu sự tình."

"Vậy khanh tìm hiểu rõ ?"

"Thần , sự kiện tổn hại đến an nguy của bách tính quanh vùng. Hơn nữa Trại Cao Sơn luôn là một mối họa lớn của triều đình, Dung Vương ngược giải quyết khó khăn cho triều đình, cho Đại Lâm."

Khéo ăn khéo ! Cái mũ cao cứ thế đội thẳng lên đầu Cảnh Dung chút kiêng dè.

Hết cách , Tần Sĩ Dư chuyện xưa nay vẫn luôn thẳng thắn rõ ràng như .

Hừ!

Kỳ Trinh Đế lườm ông một cái.

"Theo lời Tần đại nhân , Cảnh Dung quả thực nên ghi công mới ." Giọng điệu lạnh tanh!

Tần Sĩ Dư gật đầu, gì.

Kỳ Trinh Đế nhạt: "Tần đại nhân cung chắc chỉ để những lời chứ? Trẫm cho lui ngoài , khanh gì cứ thẳng, đừng ngại."

Tần Sĩ Dư thẳng lên một chút, hai tay vẫn cung kính buông xuôi hai bên hông.

"Thần nỗi lo của Hoàng thượng. Hôm nay cung là để giải nỗi lo cho Người."

"Nói."

"Hoàng thượng đang lo lắng... Dung Vương lòng mưu phản."

Hả? Tần Sĩ Dư a Tần Sĩ Dư! Ông to gan thật đấy!

Phải là ông toạc nỗi kiêng kỵ trong lòng Kỳ Trinh Đế.

Kỳ Trinh Đế giận cũng kinh ngạc, ngược nheo mắt, định tiếp xem ông gì.

"Lần tiễu phỉ , Dung Vương phái báo về kinh, mà mượn ba ngàn binh mã của Khang Hầu gia ở Kinh Châu. năm xưa khi Khang Hầu gia còn tại triều, ngài và Dung Vương hề giao tình riêng, cho Dung Vương mượn binh? Cho nên Hoàng thượng nghi ngờ cũng là lẽ thường tình. Thế nhưng, Khang Hầu gia tuy hỏi chuyện triều chính, nhưng theo thần , ngài luôn chuyện sơn tặc hoành hành ở huyện Sơn Hoài. Khi còn tại triều, ngài thậm chí vài đề xuất ý kiến tiễu trừ. Vì Dung Vương mượn binh, Khang Hầu gia đồng ý chẳng cũng hợp lý ?"

Nói như thì đúng là hợp lý thật!

Năm xưa Khang Hầu gia tại triều quả thực đề xuất tiễu phỉ, nhưng Kỳ Trinh Đế bác bỏ vì huyện Sơn Hoài ở vị trí quan trọng, thể tùy tiện xuất binh. Vì thế Khang Hầu gia bất mãn, cộng thêm nhiều chuyện khác tích tụ, cuối cùng cáo lão về quê!

Tần Sĩ Dư tiếp tục: "Tâm tính Dung Vương thế nào, Hoàng thượng hẳn là hiểu rõ. Nếu ngài lòng mưu phản, lén lút lôi kéo cấu kết với Khang Hầu gia thì thật hợp lý. Suy cho cùng, cây to đón gió, Dung Vương ngốc đến cũng sẽ mượn binh của Khang Hầu gia để rước lấy sự nghi ngờ của Hoàng thượng."

Nghe đến đây, nỗi nghi hoặc trong lòng Kỳ Trinh Đế giảm vài phần.

Ngài trầm giọng: "Theo lời Tần đại nhân, là do Trẫm đa nghi ."

"Hoàng thượng thử nghĩ xem, Kinh Châu gần huyện Sơn Hoài nhất. Theo tình hình lúc đó, nếu Dung Vương dâng sớ về kinh, đợi Bộ Binh điều động quân đội, tất nhiên sẽ tốn nhiều thời gian. Tình thế cấp bách, Dung Vương đành phái mượn binh của Khang Hầu gia. Hơn nữa, Trại Cao Sơn đ.á.n.h hạ, hai ngàn binh mã thiệt hại đều là của Khang Hầu gia. Bao năm nay, chẳng Hoàng thượng vẫn luôn phiền lòng vì binh quyền trong tay Khang Hầu gia ? Lần Dung Vương một là diệt Trại Cao Sơn, trừ họa cho triều đình; hai là suy yếu binh lực của Khang Hầu gia. Đối với triều đình, đối với Hoàng thượng mà , đều là vẹn cả đôi đường. Cho nên, Dung Vương những đáng phạt, mà còn đáng thưởng."

Tần Sĩ Dư lời lẽ sắc bén, câu nào câu nấy đều thấu tình đạt lý, giọng điệu vô cùng bình thản.

 

Loading...