NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 389: Thanh Mai, Mưa Bụi, Thuyền Con, Quân Tử
Cập nhật lúc: 2025-12-16 02:23:15
Lượt xem: 154
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy ngươi huyện Ngự Phủ gì?"
Triệu Hoài cúi đầu, hồi lâu đáp. Mãi đến khi tên đàn em đưa bầu rượu mặt, cầm lấy, lúc mới ngẩng lên Mạc Nhược một cái.
Hắn : "Đi thăm một cố nhân."
"Ồ? Không ngờ Đại đương gia Trại Cao Sơn cũng cố nhân cơ đấy?"
"Lời của ngươi là ý gì?" Triệu Hoài chất vấn.
"Chẳng ý gì cả, thuận miệng thôi, ngươi kích động thế gì?" Mạc Nhược hất cằm về phía cánh tay cụt của , thẳng kiêng dè: "Ta bảo cho ngươi , tay ngươi tuy nhưng vẫn cẩn thận. Ta thấy dạo thời tiết , mưa chẳng bao giờ mới tạnh, vết thương mà nhiễm khí ẩm thì sẽ để di chứng đau nhức đấy."
Triệu Hoài hừ một tiếng: "Không c.h.ế.t là ."
Thấy , Mạc Nhược khẩy, lảo đảo dậy về bên cạnh Cảnh Dung.
Vừa xuống, bèn hạ thấp giọng báo cáo: "Triệu Hoài chỉ là kẻ cứng đầu mà miệng còn kín, nhất quyết chịu ."
Hóa tên sang đó là để thăm dò tin tức.
Ánh mắt Cảnh Dung liếc về phía Triệu Hoài, tay bắt đầu cầm cành cây chọc chọc đống lửa.
Hắn : "Kẻ đến ý , ngươi cũng để mắt một chút."
"Yên tâm , sẽ để tâm can bảo bối của ngươi bắt nữa ." Mạc Nhược trêu chọc.
Cảnh Dung trừng mắt: "Uống rượu của ngươi ."
"Được , uống rượu của , ngươi chọc lửa của ngươi. Cái đêm mưa dầm dề thế , thích hợp nhất là ở một ."
Nói xong, Mạc Nhược dậy ngoài.
Kỷ Vân Thư theo bóng lưng Mạc Nhược, đẩy Vệ Dịch sang phía Lang Bạc.
"Ngươi ở cùng Lang đại ca một lát nhé."
Vệ Dịch dụi dụi mắt: "Dạ." Rồi ôm lấy cánh tay Lang Bạc ngủ tiếp.
Làm mặt ngươi Lang Bạc lập tức xanh mét! Đám thị vệ bên cạnh thì tủm tỉm gì.
Kỷ Vân Thư định dậy ngoài thì Cảnh Dung kéo tay : "Ngồi yên đấy, đừng chạy lung tung."
"Ta ngoài hóng gió một chút, ngay thôi."
Cảnh Dung ngoài, trong lòng hiểu rõ, dặn: "Đừng ở cùng tên nhóc Mạc Nhược quá lâu, kẻ say rượu việc thường dùng não ."
"Biết ."
Cô đáp lời.
Kỷ Vân Thư bước khỏi miếu hoang. Mưa bên ngoài rơi nặng hạt và xối xả hơn , như những viên bi lớn nện xuống mặt đất lồi lõm, âm thanh vang dội như tiếng chuông đồng. Gió lạnh luồn thấu xương, châm chích như kiến cắn.
Mạc Nhược ở hành lang bên ngoài, một chân gác lên, dựa lưng cột ngửa cổ uống rượu.
Ánh sáng đen kịt từ chân trời xuyên qua những giọt mưa rỉ xuống từ mái ngói, mờ mờ ảo ảo hắt lên vai . Trông vài phần thê lương.
Kỷ Vân Thư lẳng lặng bước tới, xuống đối diện , ngẩng đầu màn mưa dứt.
Cô ngâm: "Thanh mai thời thời, vũ thủy điều điều, biên chu nhất hề, quân t.ử tửu hề."*
* Thanh mai đương lúc mùa,
Mưa tuôn nước chảy, gió đưa dặm ngàn.
Thuyền con một chiếc lang thang,
Rượu nồng quân tử, mơ màng say sưa.
Khóe miệng cô vương nụ , trong đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ dịu dàng như nước.
Mạc Nhược bật , đổ một ngụm rượu miệng: "Hóa Kỷ chỉ phá án giỏi mà thơ cũng tệ."
"Vài câu thơ nhỏ, ai cũng thôi."
"Thanh mai, mưa bụi, thuyền con, quân tử... thú vị, thú vị."
Hắn uống thêm một ngụm rượu!
Kỷ Vân Thư , hít một khí lạnh, hỏi: "Mạc công tử, thể hỏi một câu ?"
"Cứ tất nhiên."
"Rượu , thêm một ly thể giải sầu, thiếu một ly thì ?"
Hửm? Câu hỏi thú vị đấy!
Mạc Nhược nheo mắt suy nghĩ, ngón tay gõ gõ thái dương, đáp: "Thêm một ly giải sầu, thiếu một ly... thì tỉnh ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-389-thanh-mai-mua-bui-thuyen-con-quan-tu.html.]
Hắn bắt đầu uống rượu, từng ngụm từng ngụm một.
Kỷ Vân Thư : "Trong lòng Mạc công t.ử vẫn buông bỏ một . Rượu thể khiến quên tất cả, nhưng cũng thể khiến nhớ tất cả. Ý rượu trong rượu, sầu dễ giải; ý tỉnh trong tỉnh, tình khó tan."
Giọng cô trong trẻo như ngọc rơi.
Mạc Nhược đáp, chỉ nhếch mép . Mùi rượu nồng nàn cũng theo màn mưa bụi lất phất dần tan biến...
Hai bên ngoài lâu.
Kỷ Vân Thư thấy Mạc Nhược say, dựa cột trụ nhắm nghiền mắt, ngay cả bầu rượu tay cũng lăn lóc xuống đất, vang lên một tiếng "keng".
Cô nhẹ nhàng dậy, chuẩn . Mới vài bước, lưng vang lên tiếng Mạc Nhược:
"Kỷ cô nương, đa tạ."
Cô trả lời, môi mỉm , bước trong.
Mọi bên trong đều dựa đống lửa ngủ say. Cô nhẹ nhàng xuống, nào ngờ Cảnh Dung mở mắt, nắm chặt lấy tay cô, xoa xoa.
Tay cô lạnh toát!
"Tay con gái nhà dùng để cầm kỳ thi họa, thêu thùa may vá, ai như nàng, sờ xác c.h.ế.t thì cũng lạnh như băng thế ."
Kỷ Vân Thư khẽ, trở tay nắm lấy bàn tay to lớn của Cảnh Dung, tỉ mỉ sờ những vết chai dày cộm trong lòng bàn tay .
"Trong thiên hạ , gì Vương gia nào lòng bàn tay nhiều chai sạn thế ?"
"Nói như , Bổn vương và nàng đúng là trời sinh một cặp."
"Ai là trời sinh một cặp với ngài chứ?"
"Sao? Lại câu 'ngài là Vương gia, là thường dân' hả?" Cảnh Dung nghiêng đầu hỏi. Câu vẫn luôn là cái gai trong lòng !
Kỷ Vân Thư mím môi, ánh mắt cụp xuống, lập tức ngước lên : "Câu đó, thu hồi."
"Thu hồi? Lời gì chuyện thu hồi ."
"Ta thu hồi là thu hồi, câu đó coi như ."
"Nếu cho phép thì ?"
"Hả?" Kỷ Vân Thư thắc mắc.
Cảnh Dung nắm chặt bàn tay gầy guộc thon dài của cô, thâm tình cô chăm chú: "'Ngài là Vương gia, là thường dân', hai câu , Bổn vương sẽ luôn ghi nhớ. Chính vì phận chúng khác biệt mới trải qua nhiều trắc trở như để đến ngày hôm nay, thực sự dễ dàng. Vì thế, Bổn vương mới càng trân trọng nàng, yêu thương nàng, cả đời , đời đời kiếp kiếp cũng đổi."
Mở miệng là lời tình tứ! Cũng may xung quanh đều ngủ, nếu chắc nổi hết da gà.
Đột nhiên...
Bên ngoài vang lên một tràng tiếng động. Tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn từ ngoài miếu truyền , kèm theo giọng ồm ồm của mấy gã đàn ông.
"Nhanh nhanh nhanh, cái mưa thật phiền c.h.ế.t ."
"Đều tại ngươi, đêm cái gì."
"Sao trách ?"
...
Ba bốn lục tục kéo !
Kẻ nào kẻ nấy ướt như chuột lột. Vừa đến nơi, họ bèn giũ nước mưa áo, đưa tay vỗ bồm bộp. Động tĩnh lớn!
Người trong miếu đều đ.á.n.h thức, ai nấy đều chằm chằm mấy kẻ đó. Nửa đêm nửa hôm, phá hỏng giấc mộng của .
Mấy gã đàn ông tầm ba bốn mươi tuổi cũng chú ý đến hai nhóm của Cảnh Dung và Triệu Hoài. Thấy họ đeo kiếm thì cũng cầm đao, theo bản năng bọn họ cũng rén.
Một gã đàn ông to gan trong đó chắp tay, nở nụ hòa nhã: "Các vị, phiền , phiền . Bên ngoài mưa to quá, chúng từ thành Du Châu , thực sự hết cách đành đây trú mưa."
Nói gã kéo ba tìm một trống xuống, cũng nhóm một đống lửa.
Mọi đ.á.n.h thức thì khó mà ngủ .
Trong nhóm mới đến một lão hán, lôi từ tay nải một cái bánh bao nướng lửa, quan sát nhóm Cảnh Dung và Triệu Hoài, hỏi: "Các vị định thành ?"
Không ai trả lời!
"Nếu định thành, khuyên các vị đừng nữa, trong thành đang loạn lắm."
Hửm?
Mọi khó hiểu.
Lang Bạc bèn hỏi một câu: "Thành Du Châu xảy tai họa gì ?"
"Còn nghiêm trọng hơn tai họa, là c.h.ế.t ."