NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 390: Hồng Môn Yến
Cập nhật lúc: 2025-12-16 08:45:11
Lượt xem: 144
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
C.h.ế.t ?
Lời thốt , tất cả trong ngôi miếu đổ nát đều chấn động, đồng loạt sang ông lão.
Người thì tò mò, thì ngơ ngác...
Kỷ Vân Thư xong, dây thần kinh như điện giật, tỉnh táo hơn hẳn.
Cô bèn lên tiếng hỏi: "Lão nhân gia, thành Du Châu xảy chuyện gì mà c.h.ế.t ?"
Ông lão thở dài, xua tay, giọng run run: "Không chuyện gì ."
"Ồ? Vậy rốt cuộc là thế nào?"
Ông lão hẳn về phía Kỷ Vân Thư, giơ ba ngón tay lên: "Một tháng nay, thành Du Châu c.h.ế.t ba . Cả thành Du Châu lòng hoang mang, huyện lệnh tra mãi nguyên nhân, hung thủ giờ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, cũng chẳng còn ai c.h.ế.t nữa . Cho nên bây giờ, ai xa thì hết , còn ai dám ở trong thành nữa."
Nói đến đây, ông lão cũng thấy rùng .
Kỷ Vân Thư trầm ngâm giây lát hỏi tiếp: "Lão thể kể chi tiết hơn ?"
"Nghe , ba đó khi c.h.ế.t đều thấy ma, bảo là một con ác quỷ mặt mũi nát bét. Đêm đó bọn họ phát điên, đến hôm thì c.h.ế.t, mặt mũi dữ tợn, tay chân cứng đờ, c.h.ế.t t.h.ả.m vô cùng. Kỳ lạ hơn nữa là cả ba đều treo cổ c.h.ế.t cây đại thụ, đồn là oan hồn đòi mạng, tìm c.h.ế.t . Cũng chẳng thực hư thế nào, tóm buổi tối chẳng ai dám đường cả."
Nói xong, ông lão thở dài!
Lúc , Cảnh Dung liếc Kỷ Vân Thư, nhắc khéo: "Chúng chậm trễ ở huyện Sơn Hoài , nếu nàng còn lo chuyện bao đồng nữa thì đến mùa quýt mới tới Ngự Phủ."
"Ta..."
"nàng nghĩ đến Tạ đại nương xem, bà lặn lội lên kinh chẳng vì kêu oan cho con gái ? Chuyện gì nàng cũng quản, nhưng cũng chứ. Hơn nữa thành Du Châu lớn như , chẳng lẽ tìm tài giỏi nào phá án? Vụ án cứ để huyện lệnh Du Châu tự lo , nàng đừng xen ."
Nói nhiều như , chung quy cũng chỉ vì Kỷ Vân Thư "lo chuyện bao đồng".
Kỷ Vân Thư liếc Tạ đại nương đang co ro ở góc tường, thấy bà vẫn ôm khư khư cái bọc vải rách nát ố vàng, ánh mắt vô hồn.
Mấy ngày nay, Tạ đại nương hầu như gì, ngay cả lúc ở huyện Sơn Hoài cũng chẳng mấy khi khỏi phòng, càng giục Kỷ Vân Thư và lên đường.
Kỷ Vân Thư suy nghĩ một chút gật đầu đồng ý với Cảnh Dung: "Biết ."
Thấy cô ngoan ngoãn như , Cảnh Dung hài lòng.
Nào ngờ bên , của Triệu Hoài đột nhiên lên tiếng: "Làm gì chuyện ma quỷ gì, là mê tín dị đoan."
Ông lão lập tức phản bác: "Chàng trai trẻ, đừng tin, chuyện quỷ thần tin , lỡ ma thế mạng tìm đến thì khổ đấy."
Hả?
Người lập tức rợn tóc gáy, im bặt!
Ông lão nhắc nhở: "Các nếu định thành thì đừng nữa, nếu chỉ ngang qua thì nhất đường vòng."
Mọi im lặng!
Ông lão cũng nữa, cầm cái bánh nướng nóng lên ăn.
Thành Du Châu đang yên đang lành, tự nhiên xảy chuyện ?
Lang Bạc nghiêng đầu hỏi Cảnh Dung: "Vương gia, ngày mai chúng thành Du Châu ? Nếu đường vòng thì mất thêm hai ngày đường nữa."
"Không cần , hơn nữa đến Du Châu cũng mua thêm ít đồ dùng và lương thực."
" mà..."
Cảnh Dung trừng mắt : "Sao? Sợ oan hồn đòi mạng ?"
Lang Bạc vội : "Không , Vương gia thuộc hạ chẳng sợ mấy thứ đó mà."
"Thế còn nhiều gì? Thôi, mau nghỉ ngơi , ngày mai thành mua đồ xong lập tức lên đường."
"Vâng."
Mọi ôm kiếm, tiếp tục ngủ!
Kỷ Vân Thư cũng trút bỏ gánh nặng trong lòng, ngọn lửa bập bùng mặt, thất thần.
Cô cũng để ý đến ánh mắt của Triệu Hoài từ xa đang dán chặt lên cô.
...
Hôm !
Mọi thu dọn hành lý, lên xe ngựa, tiến về thành Du Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-390-hong-mon-yen.html.]
Người của Cảnh Dung , của Triệu Hoài giữ cách theo .
Vừa đến cổng thành Du Châu, huyện lệnh dẫn đón.
Vị huyện lệnh giống Lưu Thanh Bình khúm núm, cũng giống Kinh Triệu Doãn xu nịnh, trông vẻ thanh liêm chính trực, giống một tú tài nghèo, nếp nhăn giữa hai lông mày khá sâu, trông vẻ khắc khổ.
Bên cạnh ông là một bổ đầu râu ria xồm xoàm, vẻ mặt nghiêm túc uy vũ.
Đây chẳng là Trương bổ đầu ?
Là Trương bổ đầu lỗ mãng hấp tấp mà Kỷ Vân Thư gặp ở khách điếm xảy án mạng đường kinh .
Huyện lệnh Du Châu Phòng Minh Tam thấy đến bèn chắp tay nghênh đón: "Hạ quan Phòng Minh Tam, cung nghênh Dung Vương."
Cảnh Dung tiếng, vén rèm xe, thò đầu .
Ngoài cổng thành Du Châu rộng lớn, của nha môn chật ních, dân hai bên chặn .
Trận thế rõ ràng là một cái bẫy.
Cảnh Dung nhếch mép , xuống xe ngựa, đoan chính đến mặt Phòng Minh Tam.
"Phòng đại nhân đây là đang bày Hồng Môn Yến cho bổn vương ?"
"Hạ quan nào dám."
"Không dám? Ta thấy ông những dám, mà còn bày công khai nữa là đằng khác. Phòng đại nhân, năm xưa ông thể nhậm chức ở Du Châu, văn thư bổ nhiệm là do bổn vương trình lên. Trong lòng ông toan tính điều gì, khác chứ bổn vương rõ mồn một. Mấy cái ruột gan lắt léo của ông sắp xoắn cả , còn mau gỡ ."
Phòng Minh Tam ôn hòa, phủi tay áo rộng, tâm tư đều lộ rõ mặt. Ông liếc xe ngựa phía , nghiêm túc với Cảnh Dung:
"Hạ quan mặt Dung Vương quả thực giấu gì. Hạ quan Vương gia Huyện Ngự Phủ, trong đoàn tùy tùng một vị Kỷ ?"
Mắt Cảnh Dung tối sầm : "Không cần vòng vo, thẳng ."
"Vương gia là cứ thành chuyện kỹ hơn."
Rõ ràng là về vụ án mạng ở thành Du Châu.
Cảnh Dung quanh, ánh mắt sắc bén càng thêm thâm sâu: "Phòng đại nhân bày binh bố trận lớn thế ở cổng thành, bổn vương nếu một chút thì thành thất lễ . Thủ đoạn của Phòng đại nhân đúng là ngày càng cao tay."
"Tạ Vương gia quá khen."
"Thôi , cũng đường cả ngày , cũng cần mua thêm đồ, một chút, uống chén cũng ."
Phòng Minh Tam khom .
Cảnh Dung cũng lên xe ngựa nữa, trực tiếp theo Phòng Minh Tam lên ngựa.
Vừa lên ngựa, chú ý đến Trương bổ đầu, : "Mới mấy tháng gặp, Trương bổ đầu trông vẻ tinh thần hơn nhiều."
Trương bổ đầu cúi đầu: "Vương gia chê , ngờ còn gặp Vương gia."
Cảnh Dung : "Trương bổ đầu đừng xúc động lỗ mãng như nữa đấy."
"Vâng."
Thế là cùng thành Du Châu, nghỉ chân tại phủ huyện nha.
Khi Kỷ Vân Thư và xuống xe ngựa, Phòng Minh Tam bèn lịch sự đón tiếp: "Chắc vị là Kỷ lừng danh ?"
Lừng danh!
Danh tiếng của cô từ bao giờ lớn đến mức ?
Kỷ Vân Thư lập tức chắp tay: "Đại nhân quá lời , tại hạ chỉ là một bình thường thôi."
"Kỷ cần khiêm tốn, tài tất nhiên danh tiếng vang xa."
Kỷ Vân Thư: "..."
Trương bổ đầu bên cạnh bỗng thấy lạ, từ lúc Kỷ Vân Thư xuống xe cứ chằm chằm cô.
Hắn cảm thấy cực kỳ quen mắt, dù là dáng dáng , nhưng trong lòng thấy là lạ.
Lần gặp ở khách điếm là một cô nương đeo khăn che mặt.
Sao vị Kỷ là nam nhân?
...