Thường Nhất Ngôn gật đầu.
Lê thể nặng nề dậy khỏi mặt đất, lau nước mắt, bước khỏi linh đường, đột ngột dừng , với Kỷ Vân Thư:
"Kỷ ca ca, cha lúc sống sợ bẩn nhất, cha hạ táng sạch sẽ gọn gàng, đừng bẩn quần áo của cha ?"
Ý là, ngươi đừng giải phẫu cha đấy nhé!
Nếu cha ma cũng tha cho ngươi !
Kỷ Vân Thư gật đầu chắc chắn.
Sau khi Thường Nhất Ngôn khỏi, Kỷ Vân Thư cũng bắt đầu việc chính.
Đi đến bên quan tài, trong.
Bên trong, sắc mặt Thường lão gia trắng bệch pha xanh, hốc mắt trũng sâu, gò má nhô cao, hai bên khóe miệng trễ xuống, rõ ràng c.h.ế.t nhiều ngày. Cũng may mấy ngày nay trời mưa, xung quanh t.h.i t.h.ể cũng rắc bột bồ kết và thương truật nên mùi t.ử khí quá nặng.
"Có găng tay ?"
Thường quản gia vội sai lấy một đôi găng tay cho cô, đó chuyển một cái ghế đến đặt bên cạnh.
Cung kính với Cảnh Dung: "Vương gia là một lát, sai pha ấm đến."
Pha ?
Trong linh đường?
Khóe miệng Cảnh Dung giật giật, xuống ghế, : "Trà thì khỏi cần."
Bổn vương thích uống trong linh đường.
Xui xẻo!
Thường quản gia khóe miệng co giật, lui sang một bên, nữa.
Còn ánh mắt Cảnh Dung thì dán chặt Kỷ Vân Thư chớp.
Xem tên tiểu thư sinh phá án luôn là điều cảm thấy sảng khoái nhất.
Thú vị!
Kỷ Vân Thư đeo găng tay, đưa tay trong quan tài, nhẹ nhàng nghiêng đầu Thường lão gia, để lộ vết hằn cổ. Vết hằn dây thừng rõ ràng, đỏ pha xanh, ngoài vết hằn đó còn vết nào khác.
Sau đó, cô cạy miệng Thường lão gia , lưỡi thụt trong, đầu lưỡi cong lên , cộng thêm hai tay co quắp trong, hai chân duỗi thẳng, bằng chứng đều cho thấy là treo cổ c.h.ế.t.
Chẳng lẽ...
là tự sát?
Ba tập thể tự sát mà c.h.ế.t?
Cũng hợp lý!
Chẳng lẽ oan hồn đòi mạng?
Không, đời gì oan hồn đòi mạng.
Phòng Minh Tam bước lên hỏi: "Kỷ , thế nào? Có tra gì ?"
"Nạn nhân quả thực c.h.ế.t do treo cổ."
"Vậy... tức là hung thủ?"
Kỷ Vân Thư nhíu mày: "Cũng chắc."
"Nói thế là ?"
"Nếu nạn nhân chọn cách tự sát, tại khi thực hiện lựa chọn đó giãy giụa kịch liệt? Mức độ co quắp của hai tay lớn, hơn nữa khi c.h.ế.t hai mắt mở to, mặt mũi dữ tợn?"
Mọi cô chằm chằm, tiếp.
Kỷ Vân Thư hết câu, sang hỏi Thường quản gia: "Bộ quần áo Thường lão gia mặc lúc c.h.ế.t còn ?"
"Còn."
"Phiền ông lấy đến đây."
"Quần áo gì bất thường ?"
"Cứ lấy đến xem , bằng chứng xác thực, tại hạ cũng tiện ."
Thường quản gia "ồ" một tiếng, lập tức sai lấy quần áo.
Quần áo nhà giàu khác, áo gấm thượng hạng, kiểu dáng thêu cũng nổi bật. Ngay cả đôi giày cũng , thể so sánh với đôi giày chân Cảnh Dung.
Kỷ Vân Thư kiểm tra kỹ lưỡng bộ quần áo, đột nhiên chú ý đến một vết bẩn cổ tay áo. Sờ sờ, đưa lên mũi ngửi, nhận là gì.
Ngay đó, cô chú ý đến đôi giày. Vì đêm Thường lão gia tự sát trời mưa to, đế giày dính đầy bùn đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-394-nghiem-thi.html.]
Nên chuyện cũng bình thường!
một điểm...
Kiểu dáng đôi giày khiến cô cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Đế giày bằng phẳng, phần giữa đế giày cũng phẳng, chạm đất, mà lõm một miếng.
Thế là...
Cô cầm chiếc giày so sánh với chân nạn nhân.
Ánh mắt bỗng trầm xuống, lặng lẽ bỏ chiếc giày !
Vừa bỏ , cô liếc mắt một cái, thấy một hình xăm mắt cá chân nạn nhân.
Hình xăm độc đáo, là một vầng trăng khuyết, bên cạnh vầng trăng là hình chữ "X".
Chuyện con nhà giàu xăm Kỷ Vân Thư lạ, nhưng hình xăm kiểu khiến tò mò.
Bèn hỏi Thường quản gia: "Tại lão gia nhà ông xăm hình ?"
Quản gia đáp: "Không rõ."
Kỷ Vân Thư cũng hỏi nữa: "Làm phiền , t.h.i t.h.ể nghiệm xong, sáng mai thể hạ táng ."
Phòng Minh Tam vội hỏi: "Kỷ , phát hiện gì ?"
Cô gì, bảo mang bộ quần áo và đôi giày của Thường lão gia về nha môn.
Xảy án mạng lo kiểm tra t.h.i t.h.ể cho kỹ, mang quần áo giày dép của c.h.ế.t về gì?
Là ý gì đây?
Trên đường về phủ huyện nha, Kỷ Vân Thư trầm ngâm .
Cảnh Dung đưa tay chạm cô: "Nói , tìm bằng chứng gì , nhất định về nha môn mới ."
Kỷ Vân Thư chằm chằm.
"Người khác cô nghĩ gì, bổn vương . Nói , bộ quần áo và đôi giày đó vấn đề ?"
"Ừ, vấn đề lớn. Ta nghĩ Thường lão gia tự sát."
"Dựa mà thấy?"
"Về nha môn sẽ ."
...
Nửa khắc , về đến nha môn.
Kỷ Vân Thư ném bộ quần áo mang về cho Mạc Nhược, : "Ta vết bẩn cổ tay áo là gì, phiền ngài ."
Mạc Nhược lấy một thanh tre nhỏ khều bộ quần áo , vẻ mặt ghét bỏ : "Cô coi là bách khoa thư thật đấy ?"
"Tin rằng ngài cách."
"Được, nể tình cô tin tưởng như , giúp cô kiểm tra xem ."
Ném bộ quần áo sang cái bàn bên cạnh.
Phòng Minh Tam và những khác mà ngơ ngác!
Kỷ Vân Thư với ông : "Phòng đại nhân, nếu căn cứ bằng chứng tại hạ tìm sai thì Thường lão gia oan hồn đòi mạng, cũng tự sát, khả năng là sát hại."
Hả?
Văn Lệnh Dương vội lấy giấy bút , hỏi: "Kỷ bằng chứng gì ?"
Kỷ Vân Thư : "Nếu c.h.ế.t do tự sát, dù khi c.h.ế.t giãy giụa kịch liệt, hai tay co quắp, nhưng khi giãy giụa cộng thêm cảm giác ngạt thở nơi cổ họng ngày càng mạnh, nhãn cầu của đó hoặc là trợn ngược lên, hoặc là trợn ngược xuống."
"Không đúng, ngỗ tác xem qua , mắt Thường lão gia mở to, thẳng về phía ." Văn Lệnh Dương hiểu.
"Đây là điểm đáng ngờ. Người treo cổ c.h.ế.t, trừ khi lúc c.h.ế.t thấy cái gì đó, mà vật thấy chắc chắn khiến ông vô cùng sợ hãi, cho nên nhãn cầu mới thẳng phía , hiện trạng thái tụ quang. Hơn nữa mức độ và lực co quắp ngón tay của Thường lão gia quá lớn, những điều đủ chứng minh, lúc treo cổ ông thực sự thấy gì đó."
Phòng Minh Tam suy tư: "Nếu thì ông thấy cái gì?"
"Hung thủ!"
"Hung thủ? Thường lão gia khi c.h.ế.t thấy hung thủ? Chuyện ..."
Sao thể?
Cảnh Dung và Mạc Nhược một bên, im lặng .
nhóm Phòng Minh Tam chút hiểu.
Mấy hỏi dồn: "Kỷ , nếu đúng là do hung thủ , thì tại ..."
...