NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 396: Đi Trường An Sở

Cập nhật lúc: 2025-12-16 08:45:17
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệ Dịch bĩu môi: "Đáng lẽ nên vứt kinh thành mới ."

Cảnh Dung: "Mồm mép cũng lanh lợi đấy, nhưng cái đầu ..."

Chữ cuối cùng kéo dài giọng, chằm chằm đầu Vệ Dịch. Giây phút thật cạy xem bên trong chứa cái gì?

Vệ Dịch chu môi: "Đầu ngốc."

"Ta ngươi ngốc, là tự ngươi đấy nhé."

"Hừ."

Cảnh Dung : "Được , mau nghỉ , muộn lắm ."

"Không ."

Bướng bỉnh thật.

Cảnh Dung đảo mắt, đột nhiên nghĩ điều gì. Khóe môi nhếch lên nụ tà ác.

"Ta gần đây ở đây ma, những con ma đó thích ngoài ban đêm. Hơn nữa ngủ muộn sẽ ma bắt , bỏ chảo dầu chiên, đó băm nhỏ cho ch.ó ăn."

Á...

Vệ Dịch suýt ngã khỏi ghế, ôm đầu hét lên sợ hãi.

Rõ ràng lời của Cảnh Dung hiệu quả!

Cảnh Dung thấy đủ, tiếp: "Ta còn cái viện ma, nếu ở lâu sẽ ma nhập, đó..."

Chưa hết câu, Vệ Dịch hét lên chạy biến về phòng. Đóng sầm cửa .

Làm Cảnh Dung hở cả mười cái răng!

Nhóc con, đấu với bổn vương !

Lúc trong phòng, Tạ đại nương : "Kỷ , chúng còn ở đây bao lâu nữa? Chuyện con gái ..."

"Sẽ lâu , ở đây còn một việc . Ta bà đang lo lắng, yên tâm, vụ án của con gái bà nhận thì tất nhiên sẽ đến cùng."

"Ừm, thì cũng đành theo ngài. Vậy phiền ngài nữa."

Tạ đại nương dậy định rời .

Kỷ Vân Thư đột nhiên hỏi: "Cha của Diệp Nhi nghề gì?"

"Thợ rèn."

"Không ngờ một thợ rèn cũng thể khâu con búp bê tinh xảo như thế." Lời cô đầy ẩn ý.

Tạ đại nương , chỉ : "Tay cha Diệp Nhi khéo lắm, mấy thứ đó . Diệp Nhi thích nhất là con búp bê vải cha nó cho nó."

Nói đến đây, Tạ đại nương sắp !

Kỷ Vân Thư cũng tiện hỏi thêm, tránh để cảm xúc của Tạ đại nương mất kiểm soát, nếu lên thì cô an ủi thế nào.

Tiễn xong, cô trải một tờ giấy lên bàn, cầm bút định vẽ hình xăm thấy mắt cá chân Thường lão gia hôm nay.

Vừa định hạ bút thì Cảnh Dung lững thững bước , dựa cửa cô chằm chằm.

Kỷ Vân Thư đến mức mất tất nhiên, ngước mắt lên.

Hỏi: "Ngài cái gì?"

"Nhìn nàng."

"Ta gì mà ?"

"Cái gì cũng đáng ."

là miệng lưỡi trơn tru!

Kỷ Vân Thư cạn lời, dứt khoát để ý nữa, bắt đầu vẽ tranh.

Cảnh Dung bước , bên cạnh phiền, đợi cô vẽ xong hình xăm đó mới : "nàng vẽ cái gì?"

"Có thể liên quan đến tình tiết vụ án."

"Bổn vương thấy lạ đấy, hình xăm cũng thứ hiếm, ai mà chẳng ?" Hắn nhướng mày.

Kỷ Vân Thư nhăn mũi, đ.á.n.h giá từ xuống : "Chẳng lẽ Vương gia cũng ?"

"Có, xem ?"

Kỷ Vân Thư: "..."

Cảnh Dung tà ác, vòng qua bàn, đến lưng Kỷ Vân Thư, vươn tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô. Giam cầm cô trong vòng tay!

Khoảnh khắc đó, cả Kỷ Vân Thư mềm nhũn, tê dại, từng tế bào trong cơ thể cũng căng cứng theo. Đơ , quên cả đẩy !

Cảnh Dung càng thêm càn rỡ ghé môi tai cô, thổi một .

"Hay là bây giờ bổn vương cởi hết , cho nàng xem hình xăm , cũng vẽ một bức nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-396-di-truong-an-so.html.]

Những lời mờ ám, khiêu khích cùng thở ấm nóng truyền tai Kỷ Vân Thư.

Đến khi cô phản ứng , buông bút xuống, vùng vẫy thoát .

"Ngài linh tinh cái gì thế!"

Bất lực, sức lực bằng !

Cảnh Dung ôm chặt cô từ phía , nụ môi càng thêm rạng rỡ: "Trên bổn vương thật đấy, nhưng hình xăm, là vết bớt, sinh , ngay ở mông. Chi bằng chúng đóng cửa , bổn vương cho cô cho rõ, xem của Thường lão gia của bổn vương ."

Đồ hổ!

Kỷ Vân Thư nghiêng đầu trừng mắt : "Ta đau mắt hột ."

"Đau mắt hột là gì?"

"Ngài buông , sẽ cho ngài ."

Cảnh Dung lời buông cô thật.

Kỷ Vân Thư hít sâu một , vội nhảy sang một bên, chỉ cửa: "Ngài cửa , ngẩng đầu lên thế nào là đau mắt hột ."

"Ở cửa?"

"Phía cửa."

Cảnh Dung bán tín bán nghi, tò mò cửa, ngẩng đầu lên thật, nhưng ngoài gỗ vẫn là gỗ.

Đang định hỏi cho lẽ...

Rầm!

Cửa đóng sầm ngay mặt .

Để cho là tiếng của Kỷ Vân Thư cánh cửa.

"Kỷ Vân Thư!"

Cảnh Dung gầm lên.

Kỷ Vân Thư trong phòng : "Vương gia vẫn nên nghỉ sớm , nếu ngày mai sẽ sức Trường An Sở ."

Trường An Sở mà giữ sức thì .

Cô dứt khoát thổi tắt nến trong phòng, leo lên giường ngủ.

Thấy trong phòng tắt đèn, mặt Cảnh Dung xanh mét. Tay chống cửa, hối hận thôi, ngốc nghếch tin lời Kỷ Vân Thư, chạy cửa xem đau mắt hột là cái gì chứ.

Chuyện ...

Ngay cả Vệ Dịch cũng chẳng mắc lừa, đường đường là một Vương gia tin sái cổ?

Vừa tức buồn ! Cuối cùng chỉ đành về phòng .

...

Sáng sớm hôm .

Kỷ Vân Thư sửa soạn một chút, mặc một bộ y phục khá nổi bật, dán hai miếng ria mép lên miệng, trông cũng dáng đàn ông lắm.

Cảnh Dung từ sớm chặn ở cửa viện, đôi mắt như phóng luồng điện vạn vôn cô chằm chằm.

Vốn còn đang giận chuyện hôm qua, nhưng khi thấy hai miếng ria mép miệng cô thì bao nhiêu giận hờn tan biến hết.

"Không tồi, trông... cũng đấy." Cảnh Dung xoa cằm, như cô.

Kỷ Vân Thư trừng mắt: "Đi thôi."

Hai khỏi cửa cũng báo cho Phòng Minh Tam!

Đến Trường An Sở.

Vừa ở cửa ngửi thấy mùi son phấn nồng nặc, khiến Kỷ Vân Thư hắt xì một cái. Mùi hương ngang ngửa với mùi Kỷ Mộ Thanh.

"Ôi chao, hai vị đại gia là ai thế? Sao gặp bao giờ, ở cửa, mau mau mau, trong chơi."

Hai phụ nữ ăn mặc lòe loẹt vẫy khăn tiến lên khoác tay Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung.

Cảnh Dung lạnh lùng đẩy phụ nữ .

vui: "Đại gia đến đây tìm niềm vui ? Sao bộ mặt đó?"

Kỷ Vân Thư thầm , giả giọng ồm ồm, chủ động kéo phụ nữ bỏ rơi về phía , trêu chọc: "Vị đại ca của đầu đến, còn ngại ngùng, hai vị mỹ nhân đừng khó nữa. Đại gia thì từ chối , các cô xinh thế , đều thích."

"Vị đại gia khéo miệng thật."

Hai phụ nữ sán lòng cô.

Kỷ Vân Thư cũng thuận thế véo eo hai cô nàng, đó nghênh ngang bước Trường An Sở.

Cảnh Dung phía sét đ.á.n.h cho cháy đen thui!

...

 

Loading...