NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 40: Chàng ngốc đi tặng khăn tay

Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:30:45
Lượt xem: 370

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời đông giá rét, tuyết lớn tuy ngừng rơi nhưng gió lạnh thấu xương, luồn lách cơ thể c.ắ.n xé, khiến da thịt đau rát!

Vệ Dịch mặc bộ trường bào màu lam nhạt dày sụ, cổ quấn khăn len sọc xám trắng, dáng cứng đờ cứ nền tuyết.

Thi thoảng thổi làn khói trắng trung, vẻ mặt thích thú.

Trông cực kỳ đáng yêu!

cứ chốc chốc ngó nghiêng cửa lớn Kỷ gia.

Chờ đợi suốt hơn một canh giờ, khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú của lạnh cho đỏ bừng.

Kỷ Vân Thư từ xa thấy núp con sư t.ử đá cổng Kỷ gia, cứ thập thò trong.

Chàng ngốc đáng yêu chạy đến đây gì?

Chẳng lẽ ngứa da, tìm Kỷ Nguyên Chức tẩm quất cho giãn gân cốt?

Tò mò, Kỷ Vân Thư bước về phía .

"Vệ Dịch, ở đây?"

Tiếng bất ngờ vang lên phía khiến Vệ Dịch giật b.ắ.n , suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên!

Quay đầu , thấy một " đàn ông" lạ mặt.

"Huynh dọa sợ đấy."

Hắn nhỏ giọng oán trách, đôi mắt ngây thơ đảo qua đảo , hai tay còn ôm n.g.ự.c trấn an.

Dáng vẻ đó khiến Kỷ Vân Thư bật .

"Ai dọa chứ? Nếu tật giật thì sợ?"

Hắn vội vàng lắc đầu, lắp bắp: "Không , , kẻ trộm, thật sự . Thầy giáo bảo trộm đồ của khác, như thế là . Nương cũng bảo thành thật, đồ của khác là của khác, đồ của mới là của . Còn cha cũng bảo..."

"Dừng!" Kỷ Vân Thư giơ tay ngắt lời .

Nếu để tiếp, e là đến tối cũng xong.

"Ta chỉ hỏi , trời lạnh thế ở nhà, chạy đến đây gì?" Kỷ Vân Thư nghiêm giọng.

Hắn rụt cổ, mím môi, cúi đầu thấp xuống.

Nếu Kỷ Vân Thư nhầm thì tên nhóc đang hổ!

Điều càng khơi dậy trí tò mò của Kỷ Vân Thư. Cô bước gần, giọng điệu trêu chọc: "Vệ Dịch, thật với , đang yên đang lành đây một ? Còn lén la lén lút nữa."

"Đệ..."

"Nói cho , đảm bảo cho ai ."

Hồi lâu , mới lí nhí thốt vài chữ: "Đệ đang đợi tỷ tỷ."

Tỷ tỷ?

Nhóc con, là con một, tỷ tỷ? Cùng lắm chỉ thể bảo sinh thêm hoặc thôi.

Chẳng lẽ...

"Vệ Dịch, cha còn vợ khác ? Là tỷ tỷ cùng cha khác ?"

"Không ." Hắn ngẩng đầu lên Kỷ Vân Thư, bỗng nhiên cau mày, buột miệng thốt : "Ca ca, trông giống tỷ tỷ!"

Hả!

Kỷ Vân Thư lập tức hiểu .

Chàng ngốc , hóa là đang đợi ?

Chưa đợi Kỷ Vân Thư hồn, Vệ Dịch lấy từ trong tay áo một chiếc hộp nhỏ, ánh mắt tràn đầy hy vọng cô: "Ca ca, quen tỷ tỷ ? Đệ đến trả khăn tay cho tỷ . Lần tỷ nhét tay nhưng bẩn mất . Đệ giặt sạch sẽ , xem ."

Nói xong, mở chiếc hộp . Bên trong, chiếc khăn tay trắng gấp gọn gàng, bên còn rắc vài cánh hoa nhỏ.

Thật lãng mạn!

Thằng nhóc , ai dạy bí kíp tán gái thế!

Khóe miệng Kỷ Vân Thư giật giật, bàn tay cứng đờ vươn , từ từ ấn nắp hộp xuống.

"Vệ Dịch, chiếc khăn tỷ tỷ cần nữa . Tỷ cũng thích hoa, tỷ dị ứng phấn hoa." Kỷ Vân Thư chun mũi.

" khăn là của tỷ tỷ, nhất định trả cho tỷ . Hơn nữa A Mễ cũng bảo con gái đều thích hoa mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-40-chang-ngoc-di-tang-khan-tay.html.]

Vẻ mặt tủi vô cùng.

"A Mễ là ai thế?"

"Là con ch.ó vàng nhỏ nuôi." Hắn trả lời hồn nhiên.

Phụt...

Kỷ Vân Thư ôm ngực, suýt hộc máu.

Không , cô thể chuyện với kẻ ngốc nữa, nếu não bộ sẽ quá tải mất.

"Thôi , cứ tự đợi ."

Phất tay áo, Kỷ Vân Thư bỏ .

vài bước cô dừng , ngoảnh đầu . Bắt gặp ánh mắt trong veo của Vệ Dịch, chứa chan hy vọng, đáng thương tội nghiệp.

Lúc tuyết bắt đầu rơi, hạt tuyết càng lúc càng dày!

Tuyết rơi thiếu niên mang theo cảm giác bi thương man mác, khiến lòng đau nhói!

Trái tim Kỷ Vân Thư dường như cũng tan chảy theo những bông tuyết rơi vai.

Xuyên qua màn tuyết trắng xóa, Kỷ Vân Thư gọi với : "Đi theo , đưa tìm tỷ tỷ."

Nghe , khuôn mặt Vệ Dịch bừng sáng như hoa nở, chân sáo lon ton chạy theo Kỷ Vân Thư.

Cô dẫn Tây sương viện, trong phòng ấm áp dễ chịu.

Đây là đầu tiên Kỷ Vân Thư đưa đàn ông phòng , may mà Vệ Dịch khác với những khác!

Vệ Dịch giữa nội sảnh, xoay mấy vòng, tò mò quan sát xung quanh đầy thích thú.

"Ca ca, phòng của quá, còn thơm nữa!"

"Đệ mau xuống , ngó lung tung phòng khác như thế là bất lịch sự đấy."

"Ồ." Hắn ậm ừ đáp, ngoan ngoãn xuống bên cạnh, mắt cũng liếc ngang liếc dọc nữa.

Lúc , Loan Nhi bưng chậu than lớn , thấy trong phòng đàn ông thì giật nảy . Thấy tiểu thư nhà ở bên cạnh mới hét toáng lên.

Cô rón rén đến bên cạnh Kỷ Vân Thư thì thầm: "Tiểu thư, là ai thế ạ?"

"Vệ Dịch."

"Tên ngốc nhà họ Vệ á?" Loan Nhi há hốc mồm.

Kỷ Vân Thư gõ nhẹ trán cô: "Không vô lễ. Em trông chừng cho cẩn thận, trong quần áo."

Xoa xoa cái trán đau điếng, Loan Nhi gật đầu.

Kỷ Vân Thư đặt hộp gỗ lên bàn, gian trong nam trang . Chỉ trong chốc lát là xong.

Chắc là do nhiều quá nên thành thục .

Bước ngoài, thấy Vệ Dịch đang bưng chén uống ừng ực như uống nước lã.

Không nóng ?

Chắc là lạnh cóng !

Ngước mắt lên thấy Kỷ Vân Thư tới, Vệ Dịch đặt chén xuống, bật dậy, rạng rỡ.

Hắn reo lên: "Tỷ tỷ, tỷ đến ?"

"Ừ, đến !"

Thực vẫn luôn ở đây!

Vệ Dịch lưng cô, gãi đầu: "Ca ca ?"

Kỷ Vân Thư xuống bên cạnh, rót cho chén , lơ đãng đáp: "Ca ca ."

"Ồ." Hắn cũng ngoan ngoãn xuống, mắt chằm chằm Kỷ Vân Thư, rụt , mở miệng hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ đến ?"

"Biết chứ, đến trả khăn tay."

Nghe , Vệ Dịch ngạc nhiên lắm. Hắn còn tỷ tỷ ?

Đứa trẻ ngốc, là ca ca cho cô đấy!

...

Loading...