NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 404: Nguyệt Quang Văn? Lưu Bang Phái?

Cập nhật lúc: 2025-12-16 13:46:52
Lượt xem: 143

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Kỷ Vân Thư trầm xuống, lẳng lặng bước tới, kéo Vệ Dịch từ đất dậy: “Vệ Dịch, cho , chuyện ?"

Vệ Dịch nép lưng Kỷ Vân Thư, chỉ tay xuống bát cháo đất: “Thư nhi, là cẩn thận va tỷ tỷ , mới đổ cháo của tỷ , nhưng cố ý, thật đấy, cố ý mà.”

Vừa cuống quýt cả lên!

"Ngươi là cố ý!”

Trương Hân Lan mặt đầy giận dữ. Liếc mắt thấy Văn Lệnh Dương ngay Kỷ Vân Thư, cô bèn chạy tới, khoác lấy tay y. Bắt đầu màn " ăn cướp la làng", giọng đầy uất ức: "Lệnh Dương, nấu cháo tuyết hoa cho cả ngày trời, giờ cái tên ngốc đổ hết . Đều tại tên ngốc đó, đường , giúp ."

Văn Lệnh Dương sầm mặt, lập tức rút tay về, ngược còn trách mắng cô : "Cậu cố ý, tại còn khó dễ ?”

“Muội khó , rõ ràng là tên ngốc đó cố tình va , là ...”

“Hân Lan.”

Văn Lệnh Dương quát lớn: “Không vô lễ."

Trương Hân Lan cảm thấy oan ức vô cùng, càng trừng mắt Vệ Dịch dữ tợn hơn, đùng đùng tới mắng xối xả: "Ngươi là tên ngốc từ chui ? Hấp hấp tấp, đường mắt ? Ngươi đền cháo tuyết hoa cho !"

"Câm miệng!”

Kỷ Vân Thư bất ngờ quát lạnh một tiếng. Đây là đầu tiên trong suốt thời gian qua cô nổi giận như . Trương Hân Lan giật thót , đôi mắt tròn xoe trân trân Kỷ Vân Thư: “Ngươi... ngươi là ai?”

run rẩy, rõ ràng khí thế của Kỷ Vân Thư dọa sợ.

Ánh mắt Kỷ Vân Thư sắc lạnh, nghiêm mặt : "Ngươi cho rõ đây, Vệ Dịch kẻ ngốc, ngươi cũng tư cách mắng như . Một bát cháo tuyết hoa, nếu ngươi đền, đền cho ngươi là . Một gáo nước, một hạt gạo, thậm chí cả công sức thời gian, nhiều ít bao nhiêu, ngươi tính cho kỹ liệt kê danh sách đưa , một xu cũng thiếu của ngươi ."

Hả! Trương Hân Lan cứng họng! Nhất thời lời nào. Cổ họng như nghẹn . Ấp úng hồi lâu mới giải thích: "Ta tiếc tiền, chỉ là bát cháo nấu cho Lệnh Dương.”

“Muội cứ coi như uống , đừng loạn nữa.”

Văn Lệnh Dương lên tiếng, kéo cô một cái: “Muội mau về , đây là nha môn, cho phép loạn ở đây.”

“Lệnh Dương, ..."

Đang tủi thì từ xa vọng một giọng ồm ồm hét lớn: “Kỷ !”

Nhìn sang thì thấy Trương bộ đầu đang hớt hải chạy tới, mồ hôi nhễ nhại. Nói với Kỷ Vân Thư: "Kỷ , Vương gia ...”

Lời còn dứt.

"Ca.”

Trương Hân Lan sụt sùi chạy đến bên cạnh . Trương bộ đầu đầu , lúc mới phát hiện cũng ở đây, nhất thời nuốt ngược câu định với Kỷ Vân Thư bụng: “Sao ở đây?”

“Muội đến tìm Lệnh Dương, nấu cháo cả ngày trời mang đến thì đổ. Ca, ca giúp , là cái tên ngốc đổ, còn mở mồm cố ý, cố ý là xong chuyện ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-404-nguyet-quang-van-luu-bang-phai.html.]

Chỉ tay Vệ Dịch, chỉ sang Kỷ Vân Thư: “Còn cả nữa, từ chui , nãy còn mắng ."

"Hồ đồ!”

Trương bộ đầu gạt phắt bàn tay đang chỉ trỏ của cô xuống, nghiêm giọng mắng: "Hai vị đều là của Dung Vương, ở đây năng lung tung cái gì hả?”

Hả? Trương Hân Lan ngẩn tò te, lùi một bước, trợn mắt . Nhìn Kỷ Vân Thư từ xuống , bỗng cảm thấy lúc nãy " qua khe cửa" . Người co rúm , đầu cúi gằm, chỉ tìm cái lỗ nẻ nào mà chui xuống cho xong. Thật là mất mặt quá mất!

Trương bộ đầu cũng sực nhớ chính sự, vội vàng với Kỷ Vân Thư: "Kỷ , Vương gia mời ngài qua đó, một tên Triệu Hoài đến .”

Cô gật đầu, gác chuyện , kéo Vệ Dịch mau chóng tiền viện.

Trương bộ đầu chạy theo , còn quên giáo huấn một trận: "Muội xem, chẳng chỉ là bát cháo tuyết hoa gì đó thôi ? Làm như mạng sống của . Muội mà đắc tội với Kỷ , là đắc tội với Vương gia, đến lúc đó ngay cả đại ca đây cũng gánh nổi . Muội đấy, thể quản cái miệng ? Lúc nào cũng gây họa cho , thật là...”

Hắn vung tay mạnh một cái bỏ !

"Ca.”

Trương Hân Lan nước mắt lưng tròng. Đợi Trương bộ đầu , Văn Lệnh Dương cũng theo. Chỉ còn và bát cháo tuyết hoa đổ tung tóe đất.

Trên công đường! Triệu Hoài sừng sững giữa công đường, như thể cấp xuống thị sát. Hắn thẳng về phía , cơ bắp cuồn cuộn như x.é to.ạc lớp áo ngoài, dáng thẳng tắp, ngạo nghễ, vẻ mặt "đừng ai chọc ".

Đứng đối diện là Cảnh Dung. Khí thế ngạo nghễ Cảnh Dung chẳng hề thua kém Triệu Hoài, thậm chí còn thêm vài phần hàn khí. Khiến lạnh cả sống lưng!

Một bên gấm vóc thượng hạng, một bên áo vải da hổ thô kệch. Một bên cao quý lạnh lùng, một bên thô lỗ hoang dã. Một bên dáng thanh thoát, một bên lực lưỡng như khổng lồ. Rõ ràng là hai thái cực đối lập! Giữa hai như đang tích tụ một luồng hỏa khí vô hình, cháy âm ỉ xung quanh, thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Phòng Minh Tam đám bộ hạ đều dám gần, sợ vạ lây! Lúc Kỷ Vân Thư bước , vặn chứng kiến cảnh tượng . Cũng may nhờ sự xuất hiện của cô mà thế cục bế tắc phá vỡ. Triệu Hoài thấy Kỷ Vân Thư, sát khí ban nãy bèn thu , ánh mắt sắc bén ban đầu cũng trở nên ôn hòa, mang vẻ phục tùng lệnh.

Kỷ Vân Thư cánh tay cụt của , chắc hẳn vết thương lành. May mắn là cụt tay trái, nếu là tay thì e rằng đến đao cũng cầm nổi nữa. Kỷ Vân Thư bước tới, : "Đại đương gia, chúng việc nhờ, xin hãy gạt bỏ những chuyện vui , đừng giấu giếm điều gì."

Triệu Hoài nghiêm mặt, lôi tờ giấy vẽ hình xăm , vuốt phẳng, bằng giọng lười biếng: "Hình xăm gọi là Nguyệt Quang Văn, là biểu tượng của Lưu Bang Phái.”

Nguyệt Quang Văn? Lưu Bang Phái? Chưa ai từng qua!

Triệu Hoài tiếp tục giải thích: "Bang phái là một băng nhóm lớn ở phương Bắc, quy củ, tổ chức, nhưng vì nguyên nhân gì mà hai mươi năm đột nhiên tan rã. Còn về Nguyệt Quang Văn , ai trong Lưu Bang Phái cũng xăm , chỉ mấy vị đương gia mới xăm thôi.”

“Có là ai ?”

“Lưu Bang Phái bảy vị đương gia. Đại ca tên là Đầu Hổ, nhị ca tên là Địa Hổ, những còn tên tuổi lung tung cả, hơn nữa qua bao nhiêu năm , cũng chẳng họ sống c.h.ế.t ."

Bảy ? Định diễn phim Anh Em Hồ Lô chắc?

"Bảy đó tay trắng dựng nghiệp, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi bành trướng thế lực Lưu Bang Phái, đến cả tướng lãnh biên giới phía Bắc cũng bó tay với họ. Chỉ tiếc là tự dưng tan rã.”

Triệu Hoài tiếc rẻ. Trong lòng cũng xót xa cho trại Cao Sơn của .

Lời khiến công đường xôn xao bàn tán. Nếu những gì là đúng, thì Lý Minh Châu, Thường lão gia và hai nạn nhân là bốn trong bảy năm xưa. kỳ lạ là, theo những gì Kỷ Vân Thư tìm hiểu, ba nạn nhân hề quen , và Lý Minh Châu cũng quen những đó. Trong chuyện quả thực điều kỳ quặc. Và càng trùng hợp hơn là, tại ba g.i.ế.c đúng là ba trong nhóm bảy đó?

 

Loading...