NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 408: Trên có Ai Đế sủng Đổng Hiền, dưới có Cảnh Dung vì Thư nhi

Cập nhật lúc: 2025-12-16 14:35:02
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự xuất hiện của Thường Nhất Ngôn khiến bộ cục diện đổi . Lời của cô khiến đều rơi trầm mặc. Nói như thì manh mối chẳng đứt đoạn ? Có Thường Nhất Ngôn chứng, cộng thêm lời khai của Lý Minh Châu, cuối cùng Phòng Minh Tam đành hạ lệnh thả .

Đương nhiên, cô nương Ngọc Âm cũng thả! Kỷ Vân Thư đích đến nhà lao một chuyến. Ngọc Âm thả thì ngạc nhiên hỏi: "Tại đột nhiên thả ?”

Làm như cô còn đây lắm ? Kỷ Vân Thư đáp: "Không đột nhiên, là tri kỷ Lý Minh Châu của cô chứng giúp cô."

"Minh Châu?”

Cô kinh ngạc, theo phản xạ che lấy vòng tay của . Hành động đó Kỷ Vân Thư thấy rõ mồn một: "Cô cần giấu nữa, chúng đều , nếu cũng chẳng thả cô .”

Tim cô thắt : "Các tìm Minh Châu?”

Hở là Minh Châu, ngậm miệng cũng là Minh Châu!

Cũng may Kỷ Vân Thư kiên nhẫn giải thích: "Hắn nửa đêm lên núi đào mộ Thường Thế Lương, bắt về nha môn thẩm vấn nên khai sự thật.”

“Đi đào mộ?”

Gật đầu!

"Nói là để lấy chiếc nhẫn ngón cái mà Thường Thế Lương lấy của ."

Ngọc Âm cúi đầu, vẻ mặt như vỡ lẽ như mơ hồ, thêm gì nữa. Tuy nhiên, Kỷ Vân Thư quan sát kỹ thần thái của cô và ghi nhớ tất cả trong lòng. Khi hai khỏi đại lao thì trời tờ mờ sáng. Sau khi Ngọc Âm rời , Kỷ Vân Thư cũng về nha môn, cô chợp mắt trong phòng một lúc tìm Mạc Nhược.

Mạc Nhược đang uống rượu trong sân, dáng vẻ ung dung tự tại. Thấy cô đến: “Kỷ chẳng thức trắng đêm thẩm vấn ? Không nghỉ ngơi chút ?”

là nữ cường nhân đồng da sắt!

thẳng vấn đề: “Vết bẩn áo tra là cái gì ?”

“Chưa.”

“Không tra ?”

“Không .”

Hắn đáp. Kỷ Vân Thư bực : "Thế là thế nào? Hôm nay là ngày thứ ba , nếu tra thì...”

“Vội cái gì, chẳng còn hai ngày nữa ?"

Quả nhiên ứng với câu : Cháy nhà hàng xóm, bình chân như vại! Kỷ Vân Thư lau mồ hôi, vẻ mặt bất lực. Mạc Nhược lúc mới chậm rãi lôi từ trong tay áo một tờ giấy, đưa cho cô, : "Vết bẩn áo dính một loại d.ư.ợ.c liệu, mà loại d.ư.ợ.c liệu đó tình cờ , tên là Hạn liên thảo, tác dụng cầm máu, tiêu sưng, giải nhiệt và..."

"Nói trọng điểm.”

“Mực .”

“Hả?”

Mạc Nhược nhún vai, uống thêm ngụm rượu: "Là cô bảo trọng điểm, đấy.”

Này đại ca, thể nghiêm túc một chút ? Thế thì khó mà chơi tiếp với đấy. Kỷ Vân Thư đành giơ tay: "Được , cứ từ từ ."

Thế là Mạc Nhược nheo mắt bắt đầu kể lể: “Hạn liên thảo, thực là loại d.ư.ợ.c liệu phổ biến nhất, nhà nào cũng thể mua , mua thì lên núi hái cũng xong, mọc đầy rẫy mà. thường nó mọc ở vách đá, nên hái cũng khá vất vả.”

Giọng nhỏ dần, tay cầm bầu rượu trượt xuống, đầu nghiêng sang một bên, tiếp: “ mà, xem vết bẩn Thường lão gia, thực là một vết mực, trong mực Hạn liên thảo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-408-tren-co-ai-de-sung-dong-hien-duoi-co-canh-dung-vi-thu-nhi.html.]

?”

“Bởi vì Hạn liên thảo chỉ là thuốc, mà còn thể dùng để giữ màu mực, thường những am hiểu thư pháp hội họa sẽ cho thứ mực, vả dân trong nghề buôn bán mực đều dùng Hạn liên thảo."

Vết mực? Mực pha Hạn liên thảo? Mạc Nhược vươn vai một cái: "Ta chỉ bấy nhiêu thôi, cô tự nghiền ngẫm .”

Rồi về phòng ngủ.

Kỷ Vân Thư tại chỗ suy tư hồi lâu, tìm Cảnh Dung, kể chuyện cho , phái bí mật đến Thường phủ và phủ của Lý Minh Châu xem loại mực pha Hạn liên thảo . đêm qua lên núi bắt Lý Minh Châu, thẩm vấn, Cảnh Dung vẫn đang giường nghỉ ngơi. Nghe xong lời Kỷ Vân Thư, trở , : "Người tay bản vương đồng da sắt, hai ngày nay cộng thêm đường, họ cũng mệt lử , đợi họ nghỉ ngơi sức ."

"Tình hình khẩn cấp!”

bản vương ngủ.”

Giọng điệu lười biếng pha chút vô , nghiêng hỏi cô: "Sao tìm Phòng Minh Tam, bảo đưa đến Thường phủ là mà?"

Kỷ Vân Thư lo lắng bên giường : "Ta lo vết bẩn đó là mấu chốt phá án. Nếu Phòng đại nhân đưa đến Thường phủ tra xét, hung thủ tin chắc chắn sẽ hủy chứng cứ. Đây cũng là lý do nhắc đến vết mực áo mặt Phòng đại nhân."

"Sao nàng chắc chắn vết mực đó liên quan đến hung thủ?”

“Chẳng lẽ ngài quên ? Thường tiểu thư hôm đó ở linh đường , Thường lão gia là sợ bẩn nhất. Nếu vết mực đó dính khi Thường lão gia hại, ông lý do gì rửa sạch. Cho nên mới nghi ngờ, một là trong phòng ông vốn loại mực pha Hạn liên thảo, lúc hung thủ đ.á.n.h ngất vô tình dính . Nếu Thường gia loại mực đó, thì chỉ còn khả năng thứ hai, là do hung thủ để trong quá trình gây án."

Cảnh Dung che giấu: "Có mang mực trong ?”

“Người trong thiên hạ chuyện lạ gì chẳng ! Nếu đúng là , ngẫm xem, một kẻ tùy mang theo mực chắc chắn cũng là kỳ nhân, phạm vi thu hẹp , điều tra cũng dễ hơn."

Được thôi! Cảnh Dung thắc mắc: "Thế nàng điều tra Lý Minh Châu gì?”

Hỏi lắm thế! Kỷ Vân Thư kiên nhẫn: "Lý Minh Châu , tuy rõ đầu đuôi sự việc, Thường Nhất Ngôn chứng, bề ngoài thì rửa sạch tội danh, nhưng chắc chắn vẫn còn chuyện rõ. Không chỉ rõ, khi một chữ cũng chứ. Cho nên dù do g.i.ế.c, lẽ cũng chút gì đó. Còn chuyện bảo Ngọc Âm giả ma dọa chỉ để ai ức hiếp, cách giải thích quá gượng ép. Cả vụ án như đang chìm trong nước sâu, rõ ràng thấy hết nhưng như sương mù che phủ, quá kỳ lạ."

Đây là đầu tiên cô thấy vụ án quỷ dị thế ! Cảnh Dung xong, ánh mắt trầm xuống, nhưng trở : "Ý của nàng bản vương hiểu cả , nhưng án gấp đến cũng để thở cái . Một canh giờ nữa, sẽ cho tra."

là treo cổ cũng thở lấy ! Kỷ Vân Thư cũng khó thị vệ bên cạnh . Vừa định thì cánh tay Cảnh Dung nắm lấy, kéo mạnh một cái, chăn hất tung, cô ôm chặt lòng. Khoảnh khắc đó, cô sợ hết hồn! Khi thể áp lồng n.g.ự.c rắn chắc mới hồn , đưa tay đẩy đẩy .

"Ngài cái gì ? Bên ngoài .”

“Sợ cái gì? Đều là cả.”

“Ngài... ngài buông .”

“Không buông.”

Hắn siết chặt vòng tay hơn, môi kề sát vành tai cô: “Nàng thiếu kiên nhẫn thế ? Cầu xin bản vương t.ử tế một chút ? Nàng mà năn nỉ thêm nữa, bản vương sẽ phái tra ngay. Cái đồ gây họa , cái tính gan lì c.h.ế.t bỏ thường ngày của nàng hết ?"

Ngài mới gan lì ! Cô vòng tay ngực: "Chẳng ngài bảo họ cần nghỉ ngơi ? Ta chỉ thuận theo ý ngài thôi.”

“Từ bao giờ ngoan ngoãn thế?”

“Ngài đừng quậy nữa, mau buông , khác thấy bảo ngài và ... đoạn tụ bây giờ.”

Mặt cô đỏ bừng lên!

Cảnh Dung nheo đôi mắt quyến rũ: "Trên Ai Đế sủng Đổng Hiền, Cảnh Dung vì Thư nhi, nếu truyền ngoài, chắc chắn là một giai thoại.”

Hả! Kỷ Vân Thư khóe miệng giật giật! Làm ơn , ngài Hán Ai Đế, cũng chẳng Đổng Hiền nhé. lúc , một bóng xuất hiện bên khung cửa, mấy thỏi bạc tay rơi "leng keng" xuống đất! Một đôi mắt to tròn, ngân ngấn nước mắt chằm chằm hai giường.

 

Loading...