NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 412: Hàng hóa gặp sự cố

Cập nhật lúc: 2025-12-16 15:25:10
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung dứt lời, Mạc Nhược bỗng cảm thấy câu như cố tình nhắm . Hắn bật dậy, thổi râu trừng mắt: " thưa Vương gia thông thái, cái loại tự cho là thông minh như Thái tử, cũng thấy sống lâu trăm tuổi !"

Khóe miệng Cảnh Dung giật giật. Được lắm, dám đấu võ mồm với . Mạc Nhược lưng bỏ , ném cho cái vẻ "ông đây thông minh”, “ông đây thích thế". Cảnh Dung lắc đầu thèm chấp, nhưng về phía phòng Vệ Dịch với ánh mắt đầy ẩn ý, cuối cùng cũng rời .

Phía bên ! Vân Đồng Dương khi rời khỏi chợ bèn gấp rút trở về Tiêu cục Long Dương. Tiêu cục khí thế bất phàm, bước thấy hai bên sân bày la liệt binh khí, bên trong ai nấy đều vạm vỡ, dễ chọc . Thế nhưng khi Vân Đồng Dương trở về, cả đám trong tiêu cục đều im thin thít, cung kính đón ông .

"Tổng tiêu đầu, lô hàng gặp sự cố, thực sự là chuyện ngoài ý .”

Dương Vũ, tiêu sư hàng đầu của tiêu cục vội vàng bẩm báo.

Vân Đồng Dương sa sầm mặt mày, đáp lời, bước thẳng sảnh, vén vạt áo xuống ghế chủ tọa. Hai bên là các vị đương gia khác trong tiêu cục. Lần cống phẩm do Tiêu cục Long Dương vận chuyển gặp sự cố đường, nếu truy cứu thì chỉ cả tiêu cục gặp họa mà danh tiếng cũng tiêu tan. Mọi đều , Vân Đồng Dương mặt ngoài thì khách sáo, nhưng khi đóng cửa , ông là một kẻ cực kỳ tàn nhẫn và vô tình.

Mọi nơm nớp lo sợ đó, hồi lâu, Nhị đương gia mới dám mở lời: "Tổng tiêu đầu, chuyện thực sự liên quan đến tiêu cục chúng . Ai mà nửa đường mưa to như thế, đường sá lầy lội, là ban đêm. Hơn nữa là cống phẩm khẩn cấp nên mới dám mạo hiểm đêm trong mưa. Cũng chẳng ai ngờ trong mấy cái thùng lớn đó đựng bột mì."

Nói xong những lời một cách dè dặt, trán Nhị đương gia lấm tấm mồ hôi lạnh. Tiếp đó, lên tiếng: "Lần cho dù chúng trách nhiệm, thì phía Lưu đại nhân cũng gánh một phần. Mọi năm vận chuyển cống phẩm kinh, Lưu đại nhân đều rõ bên trong là gì, nhưng chẳng năng gì, chỉ bảo là mấy món đồ thường, trong cung cần gấp. Ai ngờ bên trong là bột mì, nếu sớm thì chúng sự chuẩn khác ."

Lưu đại nhân là quan viên chuyên phụ trách cống phẩm vùng Du Châu. Thông thường cống phẩm chuyển đến trạm dịch Du Châu sẽ giao quyền cho Tiêu cục Long Dương vận chuyển tiếp. Mọi khi đều thông báo rõ ràng, nhưng , vì tin tưởng và đơn hàng gấp gáp nên tiêu cục cũng hỏi nhiều, nhận đơn chuyển ngay kinh. Nào ngờ bên trong là bột mì. Dọc đường gặp mưa lớn ban đêm, dù che chắn cẩn thận nhưng ẩm ngấm khiến bột mì trong thùng vón cục hết cả.

Vân Đồng Dương mới xử lý chuyện về. Cũng may bột mì đó chuyển từ Lương Thành đến, chỉ cần bỏ tiền mua một lô khác từ Lương Thành cấp tốc chuyển kinh là vẫn kịp. Chỉ là chuyện mà vỡ lở thì cái danh hiệu "Quan cục triều đình" e là khó giữ. Vân Đồng Dương đen mặt cũng là điều dễ hiểu. Sắc mặt ông ngày càng trầm xuống, xung quanh như ngọn lửa vô hình bao trùm.

Hồi lâu , ông nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m mạnh xuống tay vịn ghế gỗ lê. Tiếng động trầm đục khiến giật b.ắ.n , ai nấy đều run rẩy, dám hó hé.

"Ta từng , bất kể là cống phẩm hàng hóa tư nhân đều hỏi cho rõ là cái gì. Lưu đại nhân là cái thá gì? Tiêu cục Long Dương thế mà thèm hỏi xem hàng là gì tin ? Đó là cống phẩm, một khi xảy sai sót là c.h.ế.t đấy. Các đây đều là bậc lão làng trong tiêu cục, đám trẻ bên phạm còn thể tha thứ, nhưng đến các cũng phạm sai lầm sơ đẳng , Tiêu cục Long Dương từ bao giờ trở nên như thế?"

Giọng trầm hùng, tuy gào thét nhưng chính cái ngữ khí nặng nề càng khiến hoảng sợ. Không ai dám ho he, tất cả đều cúi gằm mặt, dám thẳng. Vân Đồng Dương kìm nén cơn giận, tiếp: "Các cho rõ đây, Tiêu cục Long Dương là quan cục của thành Du Châu, cái biển hiệu lôi một chịu tội thì cũng giữ cho bằng . Phía Lưu đại nhân sẽ xử lý, bột mì ở Lương Thành cũng vận chuyển kinh, phía triều đình tạm thời thể thỏa. nếu phía Lương Thành để lộ phong thanh, cuối cùng để Lễ bộ phát hiện và truy cứu, thì gánh tội."

Nghe đến đây, ai nấy đều co rúm , sợ lôi vật tế thần. Dù đó cũng là cống phẩm mà! Vân Đồng Dương thu hết biểu cảm của mắt, trầm ngâm một lúc : "Các lui hết ."

Không ai dám chần chừ, tất cả vội vã lui như đại xá. Ngồi ở đó chẳng khác nào đống lửa! Một lát , quản gia Lương thúc của tiêu cục bước , cúi bên cạnh ông . Ánh mắt Vân Đồng Dương cửa, bỗng trở nên âm u vài phần. Ông dặn dò Lương thúc: "Nếu Lễ bộ phát hiện, hãy đẩy Nhị đương gia chịu trận, tên đó đáng c.h.ế.t từ lâu .”

“Đã rõ."

"Thời gian rời thành Du Châu, xảy chuyện gì ?”

“Lại thêm một c.h.ế.t.”

“Ai?”

“Thường Thế Lương. Ngài khỏi thành xử lý cống phẩm một ngày thì ông c.h.ế.t."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-412-hang-hoa-gap-su-co.html.]

Lương thúc lượt trả lời. Biểu cảm của Vân Đồng Dương đổi nhiều, nhưng đôi tay rắn chắc âm thầm siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên mu bàn tay. Ông dậy: "Ngươi cần theo, ngoài một chuyến.”

“Vâng."

Nửa canh giờ khi rời khỏi Tiêu cục Long Dương, Vân Đồng Dương xuất hiện tại phủ của Lý Minh Châu. Đêm qua thả về từ nha môn, Lý Minh Châu vốn định sáng nay rời nhưng vẫn khởi hành. Thấy Vân Đồng Dương xuất hiện, ông giật kinh ngạc, lập tức cho lui hết gia nhân, dẫn Vân Đồng Dương hậu viện.

"Sao tới đây?”

“Đã c.h.ế.t ba , thể đến ?”

“Huynh gì?”

Lý Minh Châu rõ ràng cảnh giác. Vân Đồng Dương vẻ mặt nghiêm trọng: "Ngũ , chuyện liên quan đến ?"

Gọi là Ngũ ? Thực Lý Minh Châu cũng lâu thấy cách xưng hô . Ông nhạt một tiếng, quanh bốn phía kéo Vân Đồng Dương một căn phòng, đóng chặt cửa .

Ngay lúc đó, mái nhà hậu viện Lý phủ, hai bóng đen lẳng lặng chờ đợi một lúc vụt biến mất.

Tại nha môn! Hai bóng đen đó từ mái nhà Lý phủ bay thẳng về mái nhà nha môn, cuối cùng đáp xuống vững vàng bên cạnh Cảnh Dung: “Tra ?”

Cảnh Dung đang trong sân: “Bẩm Vương gia, Thường phủ và Lý phủ đều phát hiện nghiên mực nào pha Hạn liên thảo.”

“Đã tra kỹ ?”

“Đã tra kỹ.”

“Vậy lui xuống ."

Hai chần chừ lui. Cảnh Dung họ: "Nói.”

Hai mới bẩm báo: "Vương gia, chúng thấy Vân Đồng Dương của Tiêu cục Long Dương tại phủ của Lý Minh Châu."

Cái gì? Tách trong tay Cảnh Dung rung lên, đặt mạnh xuống bàn: “Chắc chắn lầm chứ?”

“Không lầm ạ. Hơn nữa, ông còn gọi Lý Minh Châu là Ngũ ."

Hả! Nói tức là, bảy năm xưa, xuất hiện năm ?

 

Loading...