NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 419: Hòa thượng niệm kinh, bớt lải nhải
Cập nhật lúc: 2025-12-17 02:27:40
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư cảm thấy chắc chắn trúng độc lời đường mật của Cảnh Dung. Trước những lời chỉ thấy nổi da gà, giờ thấy dư vị ngọt ngào như rượu nếp. Ừm, chắc chắn trúng độc , kiểm chứng! Cảnh Dung hài lòng với phản ứng của cô. Hắn giở giọng kiêu ngạo: "Tiểu yêu tinh, tối nay nàng đến đến, bản vương cũng vẫn để cửa."
Kỷ Vân Thư: "...”
Được , bầu khí lãng mạn nhen nhóm phút chốc câu dập tắt ngấm. Cô dùng sức đẩy , thoát khỏi vòng tay rắn chắc , nhảy sang một bên, giả vờ chỉnh đốn y phục. Vừa : "Nói chính sự , rốt cuộc ngài gì với ?”
“Nàng đoán xem!”
“Không đoán, ngài thì thôi."
Quay định thì Cảnh Dung kéo : “Được , đùa nữa, thật với nàng đây.”
Hắn nghiêm túc: “Nàng , mấy vị đương gia của Lưu Bang Phái năm xưa, hiện tại xuất hiện sáu .”
Sáu ? Kỷ Vân Thư nhẩm tính, ! Tính cả Lý Viễn mới là năm mà. Cô thắc mắc: "Chẳng lẽ định cô nương Ngọc Âm thực là nam giả nữ trang, cô là đàn ông, là một trong bảy đó?"
Ngay lập tức, Cảnh Dung co ngón tay cốc mạnh trán cô một cái: “Nghĩ cái gì thế hả? Lúc phá án thì tinh ranh lắm, đến chuyện đầu óc như gỗ đá thế? Hay là để bản vương bổ xem bên trong nước nhé.”
Kỷ Vân Thư xuýt xoa xoa trán, lườm cháy mặt: “Thế ngài , thứ sáu là ai?”
Cảnh Dung toạc : "Vân Đồng Dương!”
“Vân Đồng Dương?”
Kinh ngạc!
"Vân Đồng Dương của Tiêu cục Long Dương?”
“Chính xác."
Kỷ Vân Thư bật , cảm thấy chuyện vài phần hài hước, thú vị thật đấy. Còn thú vị hơn cả hóng dưa của mấy ngôi : “Thật ngờ, chuyện gì cũng thể va , còn va đúng một chỗ.”
Cô hỏi tiếp: “ ngài ?”
Cảnh Dung đáp: "Người bản vương phái đến Lý phủ kiểm tra mực phát hiện . Hắn tận mắt thấy Vân Đồng Dương đến tìm Lý Minh Châu, còn gọi ông là Ngũ . Sau đó hai phòng kín, chuyện gì."
"Chuyện càng ngày càng thú vị đây. Lý Minh Châu chẳng bảy năm xưa vì một chuyện mà mỗi một ngả ? Đã là mặt , đường ai nấy , trùng hợp hai mươi năm đều xuất hiện ở Du Châu? Mối quan hệ xem cắt đứt cũng triệt để lắm!”
“Chẳng lẽ ba vụ án mạng thực sự liên quan đến bảy đó?”
Cảnh Dung nghi ngờ.
Kỷ Vân Thư dám kết luận vội, chỉ : "Chứng cứ bày mắt quá nhiều, nhưng cảm thấy đầu mối, khiến nắm bắt , thấu . Đây là đầu tiên gặp vụ án thế , hẳn là khó, mà là quá quỷ dị.”
“Không quá quỷ dị, mà là hung thủ quá thông minh.”
Giọng điệu mang chút an ủi! Kỷ Vân Thư , gì thêm.
Không lâu , Thời T.ử Nhiên chạy tới báo tin Vệ công t.ử tỉnh, nhưng nhất quyết chịu uống thuốc, chịu ăn cơm, cũng chẳng uống nước. Cậu cứ ngây giường năng gì. Có vẻ còn ngốc hơn ! Kỷ Vân Thư hoảng hốt, vội vàng chạy tới.
Trong phòng! Mạc Nhược đang bưng bát cơm bên giường: “Tiểu Vệ Tiểu Vệ, là sắt cơm là thép, một bữa ăn là đói meo. Ngươi ngươi xem, gầy trơ xương , nếu ăn là c.h.ế.t đấy. Đến lúc đó bọn tiền đám ma to cho ngươi , chỉ cuốn tạm manh chiếu rách vứt bãi tha ma, ch.ó hoang sói đói sẽ đến ăn thịt ngươi, ăn đến mức xương cốt cũng chẳng còn."
Cái miệng độc địa để cho hết! Từng an ủi, nhưng từng thấy ai an ủi kiểu trù ẻo thế . Vệ Dịch thèm để ý đến . Gương mặt tiều tụy! Đôi mắt vốn trong veo ngây thơ giờ lờ đờ, vô hồn chằm chằm tấm chăn đang tay vò nát! Cậu siết c.h.ặ.t t.a.y hơn.
Mạc Nhược thở dài bất lực: "Được , ngươi là tổ tông, là lão tổ tông của Mạc Nhược . Cả đời từng cầu xin ai ăn cơm nhé, ngươi nể tình chúng chung sống mấy tháng nay, ăn miếng cơm ?”
Giọng điệu dịu dàng, gần như là cầu xin! Hắn đưa bát cơm đến tay Vệ Dịch!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-419-hoa-thuong-niem-kinh-bot-lai-nhai.html.]
Kết quả... Choang một tiếng!
Vệ Dịch vung tay gạt mạnh, bát cơm rơi xuống đất vỡ tan tành, mấy miếng thịt kho tàu thích ăn nhất lăn lóc sàn. Mạc Nhược lùi mấy bước, giận mà đau lòng đống cơm đất, vò đầu bứt tai, Vệ Dịch với ánh mắt "chỉ tiếc rèn sắt thành thép”, “Tên nhóc nhà ngươi, lãng phí lương thực là đáng hổ, hạt nào cũng là mồ hôi công sức, ngươi ?”
Không hồi đáp!
Bên ngoài, Kỷ Vân Thư thu hết cảnh tượng mắt, đang định bước thì Cảnh Dung giữ : “Để cho.”
“Ngài ? Ngài định gì?”
Kỷ Vân Thư thắc mắc. Hắn hất cằm về phía Vệ Dịch bên trong: "Sẽ cách thôi, yên tâm.”
Thế là... Hắn bước !
Kỷ Vân Thư đành ngoài cửa quan sát, chỉ mong Cảnh Dung đừng dùng bạo lực giải quyết vấn đề. Khổ nỗi Thời T.ử Nhiên bên cạnh hả hê châm chọc. Hắn nheo mắt : "Kỷ , ngài đoán xem Vương gia sẽ dùng gối dùng kiếm?”
Hửm? Ý gì? Cô sang với ánh mắt dò hỏi.
Thời T.ử Nhiên nhún vai: "Theo tính khí đây của Vương gia, một là dùng gối bịt c.h.ế.t Vệ công tử, hai là một kiếm kết liễu cho xong chuyện. Dù tình địch là thứ khó lắm, và cũng giữ .”
Cái tên !
"Ngươi rảnh lắm ?” Kỷ Vân Thư lạnh lùng hỏi
“Hơi rảnh.”
“Vậy tụng kinh với hòa thượng .”
“Tụng kinh gì? Ta ăn chay niệm phật trong chùa nửa năm , chịu nổi tụng kinh nữa .”
Hắn nhăn mặt, hỏi : “ mà Kỷ bảo tụng kinh gì?”
“Bớt lải nhải !"
(Hòa thượng niệm kinh, bớt lải nhải! - Câu ý bảo im miệng ).
Thời T.ử Nhiên đen mặt, đành lủi thủi sang một bên.
Trong phòng! Cảnh Dung bước hiệu cho Mạc Nhược để xử lý. Mạc Nhược nhún vai, củ khoai nóng vứt là nhất, đến ghế gỗ lê xuống, lẳng lặng uống rượu. Cả căn phòng nồng nặc mùi rượu.
Cảnh Dung xuống mép giường, gọi một tiếng "Vệ Dịch”
“...”
“Bản vương an ủi khác, nếu ngươi đang thì hãy cho kỹ, bản vương chỉ một .”
“...”
“Vân Thư luôn coi ngươi là , và là duy nhất của cô đời . Nếu cô quan tâm ngươi đến mức nào, thì bản vương thể rõ cho ngươi , cô thể vì ngươi mà c.h.ế.t."
Hả! Đôi mắt Vệ Dịch khẽ động, ánh đang phân tán dần tụ , Cảnh Dung. Vẫn gì.
Gương mặt lạnh lùng của Cảnh Dung lúc trở nên ôn hòa hơn, tiếp tục: "Vệ Dịch, Vân Thư cả đời sẽ rời bỏ ngươi, cô cũng sẽ chăm sóc ngươi mãi mãi. ngươi thể vì thế mà tạo gánh nặng trong lòng cô . Ngươi hiểu, tình yêu giữa là tình nam nữ. Cô sẽ là thê t.ử của ngươi, hiện tại , tương lai cũng sẽ . Ngươi hiểu ?"
Có chút áp đặt! Có chút bá đạo! nhiều hơn cả là sự khuyên giải chân thành.