NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 421: Mắt chó coi thường người khác
Cập nhật lúc: 2025-12-17 02:27:42
Lượt xem: 135
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu thời gian thực sự khớp như , thì Lý Viễn hung thủ! Phòng Minh Tam xác nhận nữa, hỏi: "Hai các ngươi thực sự thấy trong tranh?"
Đối mặt với câu hỏi, canh phu và gã ăn mày lập tức quỳ sụp xuống. Cả họ rạp sát đất, giọng run rẩy: "Thanh Thiên đại lão gia ơi, những gì thảo dân đều là sự thật, dám dối nửa lời! Nếu nửa câu gian dối, xin trời tru đất diệt.”
“Phải nghĩ cho kỹ, đây là nha môn, nếu các ngươi dám dối sẽ tống giam, ăn đòn đấy."
"Thảo dân dám dối.”
Lão canh phu đáp. Gã ăn mày từng đưa đến nha môn bao giờ, lúc chân mềm nhũn, luôn miệng kêu "Đại nhân tha mạng”, “Tiểu nhân dối". Tiểu bộ khoái bên cạnh cũng vội đỡ: "Đại nhân, Kỷ , hỏi qua , đều lão canh phu là thật thà, sẽ dối ạ."
Phòng Minh Tam lúc mới gật đầu! Ông sang hỏi Kỷ Vân Thư: "Kỷ , ý kiến của ngài thế nào? Nếu Lý Viễn hung thủ, chẳng manh mối đứt đoạn ? Vậy bước tiếp theo nên gì?"
Cô suy ngẫm một lát, tiên bảo tiểu bộ khoái đưa canh phu và gã ăn mày . Sau đó với Phòng Minh Tam: "Thời gian t.ử vong của Thường Thế Lương thể sai , đích xác là c.h.ế.t giờ Tý. Lý Minh Châu Thường tiểu thư chứng, còn Lý Viễn canh phu và ăn mày chứng, cả hai đều rửa sạch hiềm nghi. Tuy nhiên, đêm đó Lý Viễn thực sự Thường phủ, và vết mực áo ông thể chứng minh rằng giờ Sửu, hung thủ vẫn rời khỏi Thường phủ. Hơn nữa Lý Viễn thấy Thường Thế Lương treo cây, chắc chắn cũng tiếp xúc với hung thủ."
"Vậy...”
“Tình hình Lý Viễn thế nào ?”
Cô hỏi. Phòng Minh Tam rõ, đành sang Trương bộ đầu. Trương bộ đầu đáp: "Nghe Lý Minh Châu mời đại phu đến, nhưng thường với tình trạng , ông cũng khi nào Lý Viễn mới bình phục, cho nên... e là đợi thêm."
Đợi thêm? Đã là ngày thứ tư !
"Không thể đợi nữa, nếu Lý Viễn gặp hung thủ thì cho ông tỉnh táo ngày mai để hỏi rõ tình hình đêm đó. Biết ông thấy mặt hung thủ."
" Lý Minh Châu Lý Viễn mỗi phát bệnh, khi hôm là khỏi, khi mất mười ngày nửa tháng. Hơn nữa chắc nhớ gì lúc điên loạn.”
Quả là một bài toán khó! ngày mai là ngày thứ năm , nếu Lý Viễn bình phục, hết hạn năm ngày, Cảnh Dung sẽ đưa cô rời khỏi Du Châu, vụ án chẳng sẽ bỏ dở giữa chừng ?
Nghĩ một hồi, cô vỗ trán cái đét. Sao quên mất Mạc Nhược nhỉ? Đó là thần y mà! Cô vội hỏi: "Có Văn sư gia đưa Vương gia và Mạc công t.ử tắm suối nước nóng ?”
Trương bộ đầu ngẫm nghĩ: "Chắc là Thủy Nguyệt Cư, Văn sư gia đến đó lắm."
"Trương bộ đầu, phiền một chuyến, báo cho Mạc công t.ử một tiếng, bảo mau đến Lý phủ, nhất định cho Lý Viễn khôi phục thần trí sáng mai.”
Trương bộ đầu gật đầu, đang định chạy thì Kỷ Vân Thư gọi giật : “Khoan , là dẫn đường, cùng ."
"Kỷ , trời tối , mấy ngày nay ngài nghỉ ngơi t.ử tế, cứ ở đây , đích một chuyến là , đảm bảo sẽ mời Mạc công t.ử đến.”
“Huynh mời, sẽ .”
“Tại ?”
Trương bộ đầu thắc mắc!
Kỷ Vân Thư bất lực : "Vì là thần y.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-421-mat-cho-coi-thuong-nguoi-khac.html.]
Hả? Thì chứ? Thì kiêu ngạo chứ ! Đâu bệnh nhân nào cũng tay chữa trị . Trương bộ đầu rõ tính cách Mạc Nhược, thấy lạ cũng là điều dễ hiểu, nhưng cũng hỏi nhiều, bèn đưa Kỷ Vân Thư cùng.
Vừa khỏi nha môn thì Trương Hân Lan chạy tới chặn đường: “Ca, Lệnh Dương ?”
Cô ôm một cuộn tranh, kiễng chân hỏi Trương bộ đầu. Trương bộ đầu ngạc nhiên: "Hân Lan? Muộn thế đến đây gì?”
“Đương nhiên là tìm Lệnh Dương . Bảy tám ngày Lệnh Dương hứa dạy chữ, nhưng hôm đó mang tranh đến tìm , đợi ở nhà đến gần giờ Tý mà vẫn về. Vừa hôm nay rảnh, định đến nhà đợi nhưng sợ về như , nên đến thẳng nha môn tìm.”
Cô giơ cuộn tranh trong tay lên!
Trương bộ đầu cạn lời: "Muội đừng quậy nữa, nha môn đang bận tối mắt tối mũi đây, Văn sư gia cũng bận, thời gian dạy chữ . Đợi qua đợt tính.”
“Không , hôm nay nhất định gặp , tự tìm.”
Nói Trương Hân Lan lách định xông nha môn.
Ngay lập tức Trương bộ đầu giữ : "Hân Lan, đừng loạn nữa, Văn sư gia ở trong đó, ngài Thủy Nguyệt Cư .”
Trương Hân Lan ngạc nhiên: "Huynh đến đó gì?”
“Muội nghĩ xem.”
“Ồ, , tắm suối nước nóng, gọi chứ, tìm ngay đây."
Đang định thì Trương bộ đầu kéo : "Cái con bé bướng thế nhỉ? Đã bảo là đang chính sự, ngoan ngoãn về nhà , đừng quậy phá, thấy Kỷ đang ở đây ? Đừng mất mặt ca ca chứ."
Hửm? Lúc Trương Hân Lan mới để ý đến Kỷ Vân Thư bên cạnh. Lần khiến cô mất mặt Văn Lệnh Dương, trong lòng vẫn còn ghim hận đấy nhé. Thế là... Một đôi mắt rực lửa lườm sang, hừ một tiếng: "Người Phòng đại nhân mời về khác, cái giá to hơn thường, tưởng chút tài mọn mà coi trời bằng vung."
Cô em , nhầm lẫn gì đấy? Coi trời bằng vung, là đang chính cô đấy chứ. Kỷ Vân Thư bỏ ngoài tai lời Trương Hân Lan, với Trương bộ đầu: "Trương bộ đầu, đừng lãng phí thời gian nữa, mau thôi.”
“Vâng, Kỷ , ngài lên xe ngựa , ngay đây.”
Cô gật đầu!
Trương Hân Lan tức giậm chân, nhất quyết chen lên xe ngựa đòi cùng. Trên đường , Trương bộ đầu bên ngoài đ.á.n.h xe, Kỷ Vân Thư và Trương Hân Lan bên trong. Trương Hân Lan trắng trợn cô từ đầu đến chân, chốc chốc nhíu mày, chốc chốc khẩy. Kỷ Vân Thư ngay ngắn, để ý.
"Nghe ca ngươi lợi hại lắm, phá ít kỳ án ?”
Không đáp: “ thấy ngươi cũng chỉ là thư sinh trói gà chặt, chẳng bản lĩnh gì, chắc mấy vụ án đó đều do ăn may chứ gì?”
Không đáp: “Ta thấy ngươi ngã ngựa , mấy ngày trôi qua mà chẳng chút manh mối nào, cứ nghi ngờ là hung thủ, cuối cùng chả ai , xem đến cả Phòng đại nhân cũng lầm .”
Vẫn đáp.
Kỷ Vân Thư nghĩ thầm, Cảnh Huyên dù ngang ngược, đanh đá đến thì cũng là điều. Còn cái cô nương , chẳng ai cho cái tự tin mà mắt mọc đỉnh đầu, còn cái kiểu "mắt ch.ó coi thường khác". Đặt thời hiện đại, nó giống hệt như một kẻ ít học nhưng vài đồng bạc lẻ cơ quan nhà nước việc, vênh váo hạch sách nhân viên công chức. Hoặc là một kẻ lương tháng chục triệu mua sắm ở cửa hàng cao cấp mà tỏ thái độ khinh thường nhân viên lương ba triệu . Kỷ Vân Thư đôi khi cảm thấy, mấy loại nên lôi b.ắ.n bỏ cho xong.