NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 423: Lý Viễn chết rồi
Cập nhật lúc: 2025-12-17 02:27:44
Lượt xem: 136
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn mặc xong quần áo bước ngoài, đập mắt là cảnh tượng buồn : Kỷ Vân Thư, Trương bộ đầu và Trương Hân Lan mỗi một góc. Vệ Dịch lao ngay đến bên cạnh Kỷ Vân Thư, ôm chặt lấy tay cô, còn cố ý ném cho Cảnh Dung một cái đầy thách thức. Khổ nỗi... Cảnh Dung vẫn đang mải suy nghĩ về vết sẹo eo Văn Lệnh Dương lúc nãy, chẳng còn tâm trí mà để ý đến .
Chỉ thấy Trương Hân Lan nhào tới chỗ Văn Lệnh Dương, cả như đu lên cánh tay y: “Lệnh Dương, hứa dạy chữ mà? Lần đợi lâu như thế, trốn nữa .”
Cô bám chặt lấy buông! Văn Lệnh Dương nhíu mày, khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
Trương Hân Lan vội vàng buông tay, xem xét cổ tay y, lo lắng : "Muội đau tay ? Là của , rõ cổ tay tật mà còn bám mạnh thế.”
Văn Lệnh Dương da mặt mỏng, toạc chuyện tay tật mặt nên chút ngượng ngùng. Y đẩy nhẹ cô , : "Gần đây nha môn xảy nhiều chuyện nên lo cho , đợi xong việc tính .”
“ mà...”
Trương Hân Lan thấy khó chịu trong lòng nhưng cũng dám loạn thêm, chỉ chằm chằm cổ tay y với ánh mắt xót xa.
Mạc Nhược bất ngờ bước tới, rằng kéo luôn cổ tay đau của Văn Lệnh Dương lên: “Đừng động đậy, để xem cho.”
Tay áo vén lên. Hắn ấn ấn vài cái lên cổ tay y. Rồi đưa kết luận!
"Cái do va đập mà thành, mà là bệnh di truyền. Cha Văn sư gia ai mắc chứng ?"
Văn Lệnh Dương lắc đầu, rút tay về, kéo tay áo xuống. Giấu !
"Tại hạ là trẻ mồ côi, cha mất sớm nên rõ tình hình của họ. Hơn nữa bệnh ở cổ tay sinh , quen , cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.”
“Văn sư gia quả là nỗ lực, tay tật mà vẫn chữ như , thật đáng khâm phục.”
“Mạc công t.ử quá khen.”
Mạc Nhược dặn dò thêm: "Nhớ uống kỷ t.ử thường xuyên, sẽ giúp giảm đau đấy.”
“Đa tạ."
Lúc Kỷ Vân Thư bước tới, nhẹ nhàng với Mạc Nhược: "Mạc công tử, phiền ngài đến Lý phủ một chuyến xem tình hình Lý Viễn. Mong ngài giúp ông khôi phục thần trí sáng mai.”
“Chỉ vì chuyện thôi ?”
“Cho đến nay, đêm Thường Thế Lương c.h.ế.t chỉ Lý Viễn Thường phủ, thể thấy hung thủ. Cho nên ông là mấu chốt phá án, một việc bắt buộc hỏi ông ."
Mạc Nhược ngẫm nghĩ, dang hai tay phịch xuống ghế bên cạnh, gác chân lên, buông thõng tay : "Kỷ , ngài cũng đấy, ca bệnh vớ vẩn nào cũng chữa .”
“Việc liên quan đến ba mạng đấy.”
“Thì liên quan gì đến ?”
Hắn rót chén nước, nhấp một ngụm.
Cảnh Dung đá đùi một cái: "Ngươi chẳng tự xưng là thần y ? Thần y còn lợi hại hơn cả lão già nhà ngươi cơ mà. Sao, chẳng lẽ chỉ cái mồm mép thôi ?”
Mạc Nhược thừa tỏng đang khích tướng. Hắn phẩy tay áo: "Đừng dùng phép khích tướng với , mắc bấy . Cái gọi là treo bầu cứu thế cũng dăm bảy loại, hành y cứu cũng chia năm bảy đường. Ta là thần y thì cái giá của thần y chứ. Nếu thì ai đến Dụ Hoa Các xin khám bệnh cũng đích bắt mạch ? Thế thì mệt c.h.ế.t mất."
Ngạo mạn nhưng cũng nguyên tắc riêng. Cảnh Dung khẩy: "Không bản lĩnh thì cứ thẳng, chẳng ai ngươi .”
“Ai bản lĩnh?”
“Ta ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-423-ly-vien-chet-roi.html.]
Mạc Nhược quả nhiên trúng kế của Cảnh Dung. Hắn bật dậy với Kỷ Vân Thư: "Chẳng chỉ là khám bệnh thôi ? Dẫn đường ."
Đoàn khỏi Thủy Nguyệt Cư, đến cửa thì gặp mấy tiểu bộ khoái của nha môn hớt hải chạy tới: “Nguy , nguy ... xảy chuyện lớn .”
Miệng la bai bải. Ai nấy đều thở ! Mồ hôi đầm đìa!
Trương bộ đầu bước lên nghiêm giọng hỏi: "Chuyện gì ? Xảy chuyện gì ?”
Tiểu bộ khoái chỉ tay về một hướng, thở hổn hển: "Lý... Lý phủ c.h.ế.t.”
“Lý phủ c.h.ế.t? Ai c.h.ế.t?”
“Lý Viễn."
Tiểu bộ khoái hít sâu mấy mới bình tĩnh . Mọi xong đều kinh hãi! Kỷ Vân Thư hỏi: "Khi nào?”
“Nửa canh giờ . Phòng đại nhân đến đó , bảo đến báo cho Kỷ và Vương gia một tiếng.”
Hắn tiếp: “Nghe Lý Viễn đưa về Lý gia bao lâu thì phát hiện c.h.ế.t giường, cổ c.h.é.m một nhát, c.h.ế.t ngay tại chỗ. Mắt trừng trừng đáng sợ, m.á.u nhuộm đỏ cả giường."
Lý Viễn c.h.ế.t ! Ông là duy nhất khả năng tiếp xúc với hung thủ. Chẳng lẽ là do hung thủ tay? Muốn g.i.ế.c diệt khẩu?
Sau đó, Trương bộ đầu sai đưa Trương Hân Lan và Vệ Dịch về . Những còn tức tốc đến Lý phủ. Trên đường , Cảnh Dung ghé tai Kỷ Vân Thư thì thầm: "Lúc nãy ngâm suối nước nóng, bản vương phát hiện Văn Lệnh Dương một vết sẹo.”
Hả! Kỷ Vân Thư rùng . Ngài còn sở thích soi mói nữa hả?
Biết cô nghĩ lệch lạc, Cảnh Dung cốc nhẹ trán cô: “Nàng nghĩ thế? Ý là, vết sẹo đó hình dáng giống hình xăm của Lưu Bang Phái.”
“Cái gì?”
Kỷ Vân Thư kinh ngạc!
"Đừng ngạc nhiên quá, đúng là như .”
Cảnh Dung thắc mắc: “ nếu là thứ bảy trong nhóm đó, thì hai mươi năm mới chỉ vài tuổi thôi."
Mấy tuổi đầu mà là đương gia của Lưu Bang Phái, chuyện quá hoang đường. Kỷ Vân Thư cũng thấy ! Cô Văn Lệnh Dương đang phía , : "Cứ đến Lý phủ tính."
Nửa nén hương , họ đến Lý phủ! Cả Lý phủ chìm trong khí tang tóc. Gia nhân, nha ai nấy mặt mày sợ hãi, nơm nớp lo âu. Tại hậu viện, bên ngoài phòng Lý Viễn của nha môn canh gác, phong tỏa hiện trường. Trong phòng chỉ Phòng Minh Tam, Lý Minh Châu và một tiểu nha . Lý Minh Châu phịch bên mép giường, thất thần t.h.i t.h.ể Lý Viễn đắp vải trắng. Tiểu nha quỳ đất lóc t.h.ả.m thiết, bên cạnh là bát t.h.u.ố.c đổ.
Kỷ Vân Thư bước hỏi nguyên do sự việc. Phòng Minh Tam lắc đầu: "Cũng chẳng chuyện gì xảy . Nha thì thấy c.h.ế.t . cả Lý phủ thấy ai khả nghi , bên ngoài cũng canh gác. Theo lý thì ai thể g.i.ế.c . Chẳng lẽ tên hung thủ độn thổ?"
Quỷ dị thật! Nghĩ đoạn, Phòng Minh Tam chỉ tiểu nha đất: "Hoặc là con bé g.i.ế.c, vì chỉ nó phòng.”
Tiểu nha run rẩy dập đầu, lóc biện bạch: "Đại nhân, thực sự nô tỳ g.i.ế.c. Cho nô tỳ mười lá gan cũng dám ạ. Nô tỳ chỉ đưa t.h.u.ố.c cho Nhị lão gia, thực sự tại thế , xin đại nhân minh xét.”
Khóc càng t.h.ả.m thiết hơn.
Lúc Kỷ Vân Thư đến bên giường, với Lý Minh Châu: "Để tại hạ xem thi thể.”
Lý Minh Châu cúi đầu, mắt hằn lên tia m.á.u đỏ ngầu như sắp mù lòa, đôi bàn tay nắm chặt lấy tấm vải trắng nhuốm máu. Trông thì vẻ đau buồn, nhưng gân xanh nổi đầy mu bàn tay tố cáo sự phẫn nộ tột cùng! Một lúc ông mới ngẩng lên, : "Không cần tra nữa, c.h.ế.t cũng c.h.ế.t , đừng tra nữa, đừng để thêm c.h.ế.t nữa.”
Giọng khàn đặc! Ngữ điệu gần như bất lực và cầu xin.