NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 426: Tại hạ chỉ có duyên với xác chết và hung thủ
Cập nhật lúc: 2025-12-17 02:27:48
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung và Mạc Nhược đồng loạt lộ vẻ kinh ngạc: “Bắt hung thủ ? Là ai?”
“Vân Đồng Dương!”
Hả?
"Là Phòng đại nhân đích bắt. Hiện giờ cả Vân Đồng Dương và Lý Minh Châu đều giải về nha môn, đang thẩm vấn công đường."
"Nói rõ hơn xem nào.”
“Hóa trong thư phòng của Lý Minh Châu hai mật đạo, một thông ngoài phủ, một thông đến phòng Lý Viễn. Vân Đồng Dương từ bên ngoài thư phòng, phòng Lý Viễn g.i.ế.c . Lý Minh Châu rõ chuyện nên mới lén lút theo mật đạo rời , chạy đến Tiêu cục Long Dương chất vấn Vân Đồng Dương. Phòng đại nhân dẫn bám theo, tận tai thấy Vân Đồng Dương thừa nhận g.i.ế.c , nên mới bắt cả hai về."
Mạc Nhược vuốt cằm: "Phòng Minh Tam từ bao giờ khôn ngoan thế nhỉ?”
Thời T.ử Nhiên đáp: "Cái ông quan hồ đồ đó lấy mà khôn ngoan, là ý của Kỷ đấy.”
Hửm? Mạc Nhược đầu căn phòng Kỷ Vân Thư đang . Vỡ lẽ!
"Ồ, hóa chuyện Kỷ thì thầm với Phòng Minh Tam là chuyện !”
Hắn thắc mắc: “ cô Lý Minh Châu sẽ tìm Vân Đồng Dương, Vân Đồng Dương là hung thủ?"
Thời T.ử Nhiên nhún vai, cũng chịu. Thế là cả hai đều sang Cảnh Dung, mong tìm câu trả lời. Nào ngờ Cảnh Dung lắc đầu, dửng dưng : "Ta cũng rõ.”
Xì! Mạc Nhược phẩy tay áo.
Rất nhanh đó, tiểu bộ khoái chạy tới báo tin Phòng đại nhân mời Kỷ qua công đường. Hắn đang định phòng gọi . Thì Cảnh Dung chặn : “Đừng phiền Kỷ , đợi cô ở trong đó đủ sẽ tự khắc thôi.”
“ công đường...”
Người tề tựu đông đủ : “Bảo Phòng đại nhân của ngươi cứ thẩm vấn những gì cần thẩm, những gì cần là .”
“Vâng !”
Tiểu bộ khoái đành khom lưng lui !
Trong phòng, Kỷ thấy tiếng động bên ngoài. Bắt là ! Cô gấp hồ sơ vụ án tay , dậy cất lên giá, đó đến bàn sách, cầm bút nhanh bốn câu lên giấy. Đợi mực khô, cô gấp tờ giấy cất tay áo. Lúc mới bước khỏi cửa. ...
Trên công đường! Vân Đồng Dương và Lý Minh Châu song song quỳ gối. Một khí thế vẫn hừng hực, hề tỏ sợ hãi. Một cúi gằm mặt, trong lòng hối hận đau khổ.
"Bốp” Tiếng kinh đường mộc đập mạnh xuống bàn. Âm thanh vang vọng khắp công đường, chói tai nhức óc. Phòng Minh Tam nghiêm mặt, trừng mắt hai bên . Quát hỏi: "Vân Đồng Dương, còn mau khai thật, ngươi g.i.ế.c hại nạn nhân như thế nào?"
Vân Đồng Dương bình tĩnh, hề căng thẳng hoảng loạn. Ngược còn hỏi vặn: "Phòng đại nhân, ngài nhầm lẫn gì ? Vân mỗ thể g.i.ế.c ? Ta là lương dân mà.”
Phi! Đồ mặt dày vô sỉ!
"Đến lúc mà ngươi còn cãi! Những lời ngươi và Lý Minh Châu trong phòng, bản quan ở bên ngoài rõ mồn một. Chính miệng ngươi thừa nhận g.i.ế.c Lý Viễn, đừng hòng chối cãi.”
“Đó đều là Vân mỗ bậy bạ thôi, đại nhân đừng tưởng thật.”
“Vân Đồng Dương, bản quan ngươi lợi hại, cũng thế lực của Tiêu cục Long Dương nhà ngươi. đừng quên, trong địa phận thành Du Châu là do bản quan cai quản, đến lượt ngươi lộng hành. Ngươi g.i.ế.c thì đền mạng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-426-tai-ha-chi-co-duyen-voi-xac-chet-va-hung-thu.html.]
Phòng Minh Tam cao giọng.
Thực , hiện tượng "dân ép quan" hiếm gặp ở các châu phủ! Nói nghiêm trọng hơn, ở một nơi, quan thậm chí còn dựa mấy tay nhà giàu nuôi sống, chỉ cần thấy bạc là quan phủ giúp việc, thậm chí lời răm rắp. Thật đáng ghê tởm! Cũng may Phòng Minh Tam còn coi là một vị quan thanh liêm!
Vân Đồng Dương khẩy, ngước đôi mắt vô tội lên: "Đại nhân, ngài bằng chứng mà bảo là do g.i.ế.c, chỉ dựa mấy câu bông đùa mà kết tội Vân mỗ là hung thủ, e là bách tính thành Du Châu cũng chẳng ai tin . Trừ phi đại nhân đưa bằng chứng.”
Hống hách kiêu ngạo! Không hề sợ hãi!
Phòng Minh Tam chút kích động, giơ kinh đường mộc đập thêm cái nữa. Bốp!
"Hai cái tai của bản quan là bằng chứng! Tất cả đều thấy Lý Minh Châu chất vấn ngươi, và ngươi cũng thừa nhận, là do ngươi g.i.ế.c.”
“Ồ? Chẳng lẽ g.i.ế.c đương kim Hoàng thượng, đại nhân cũng tin ?"
Hả! Rõ ràng là đang bắt bẻ câu chữ: “Vân Đồng Dương, đừng để bản quan dùng hình ép cung, cho ngươi .”
“Hóa nha môn ép nhận tội như thế ?”
Mặt Phòng Minh Tam xanh mét! Thế mà c.ắ.n ngược!
Ông chút luống cuống, rõ ràng ông và đều tận tai thấy nhận tội, nhưng quả thực hiện tại vật chứng. Kỷ ơi là Kỷ , ngài mau xuất hiện . Bản quan sắp trụ nữa .
Lúc , Vân Đồng Dương kéo Lý Minh Châu dậy, còn thản nhiên chỉnh y phục. Hắn hất cằm ngạo nghễ, nheo mắt Phòng Minh Tam cao, : "Phòng đại nhân, Vân mỗ ở thành Du Châu là thế nào ngài rõ chứ. Ta xưa nay dám dám chịu, việc quyết chối, nhưng việc , thì bất kể ai cũng đừng hòng đổ lên đầu Vân mỗ.”
Giọng đầy uy quyền! Trấn áp cả công đường! Còn lợi hại hơn cả Huyện thái gia.
"Trời sắp sáng , nếu đại nhân đưa bằng chứng thì Vân mỗ xin phép . Đợi đại nhân tìm bằng chứng hãy mời Vân mỗ đến .”
Nói xong, bá đạo kéo Lý Minh Châu đang ngây như phỗng định rời . Phòng Minh Tam nhổm dậy khỏi ghế, định sai chặn , nhưng những lời lẽ của Vân Đồng Dương cho nghẹn họng. thật là bằng chứng! Tai thấy thì tính là gì? Thế là ông cứng họng thốt nên lời.
Mắt thấy hai sắp ngoài... May , chân bước qua ngưỡng cửa thì chặn . Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung và Mạc Nhược chắn ngay mặt. Bước chân Vân Đồng Dương khựng , ánh mắt d.a.o động, rõ ràng cảm nhận điều gì đó. Kỷ Vân Thư vẻ mặt điềm tĩnh, nhạt nhòa hỏi một câu: "Vân tiêu đầu định đấy?”
Hắn đáp: “Ngươi bằng chứng ? Được, sẽ cho ngươi bằng chứng, để ngươi tâm phục khẩu phục tù."
Rồi cô bước công đường. Lời Kỷ Vân Thư dứt, Phòng Minh Tam lập tức lấy dũng khí, phẩy tay lệnh cho bộ khoái: "Giải đây.”
Bộ khoái tiến lên, áp giải Vân Đồng Dương và Lý Minh Châu trở công đường. Cảnh Dung và Mạc Nhược thì lẳng lặng sang một bên. Chờ xem kịch !
Kỷ Vân Thư: "Vân tiêu đầu chắc vẫn còn nhớ tại hạ chứ? Lúc ngươi dẫn vội vã về thành Du Châu, ngang nhiên phi ngựa phố, suýt chút nữa đ.â.m c.h.ế.t , nhớ ?”
“Nhớ chứ. Hóa ngươi là vị Kỷ đó . Không ngờ chúng cũng duyên phết nhỉ.”
“Tại hạ với ngươi chẳng duyên phận gì sất, chỉ duyên với vụ án thôi. Nói chính xác hơn, tại hạ chỉ duyên với xác c.h.ế.t và hung thủ."
Hả! Khóe miệng Vân Đồng Dương giật giật, nhưng vẫn cố giữ vẻ khí thế ban đầu. Kỷ Vân Thư bước gần , ánh mắt sắc lạnh. Nghiêm trang chỉnh tề, cô giơ tay, lòng bàn tay khẽ chỉ về phía . Ngay đó, hai tên tiểu sai nhận tín hiệu bèn khiêng t.h.i t.h.ể Lý Viễn đặt giữa công đường, ngoan ngoãn lui sang một bên.
Kỷ Vân Thư xổm xuống, lật phăng tấm vải trắng lên! Lộ t.h.i t.h.ể Lý Viễn c.h.ế.t cứng. Gương mặt ông trắng bệch pha lẫn sắc xanh, nhãn cầu lồi , khóe miệng cũng bắt đầu trễ xuống. Lý Minh Châu đang ngây thấy thế bèn lao tới: “A Viễn!”
Ông gào lên t.h.ả.m thiết. Toàn run rẩy, bắt đầu nức nở. Kỷ Vân Thư hiệu cho kéo ông , đừng cản trở việc cô phá án.