Dựa mà thấy thế? Kỷ Vân Thư nhanh chậm rút từ tay áo tờ giấy gấp đó, từ từ mở , trải phẳng lên bàn, xoay ngược 180 độ, để nội dung giấy hướng về phía Văn Lệnh Dương. Trên giấy nắn nót bốn câu thơ. Trầm khán nhân trung ảnh, nhẫn dĩ đắc cao thăng, quy tại đương niên bàng, nhất nhất kiến cố nhân.
Cô : "Trước đó Văn sư gia bốn câu thơ , tại hạ quả thực hiểu. trải qua mấy sự việc đó, tại hạ trong chớp mắt bèn hiểu .”
“Ồ? Tiên sinh thử xem.”
Văn Lệnh Dương nhạt, thu ánh từ bên ngoài, tập trung tờ giấy mặt: “Câu 'Trầm khán nhân trung ảnh', về cha của ngài ? 'Nhẫn dĩ đắc cao thăng', về chính bản ngài. 'Quy tại đương niên bàng', về sáu bọn Vân Đồng Dương và Lý Minh Châu. Còn 'Nhất nhất kiến cố nhân', là tất cả các ."
Văn Lệnh Dương chăm chú lắng . Hai mươi chữ, ngắn gọn súc tích! Lại như một bức tranh gấm về cuộc đời y, từ khi bắt đầu cho đến điểm kết thúc.
Kỷ Vân Thư tiếp tục: "Từ lúc ngài bốn câu thơ , thực ngài cho ngài là hung thủ. Đương nhiên chỉ bốn câu thơ , còn cả chiếc hộp gấm nhỏ ngài luôn mang theo bên . Chắc hẳn trong tầng thứ ba mở đó đựng mực pha Hạn liên thảo nhỉ? Nếu lúc đó Lý Viễn điên loạn xông thì ngài định ngửa bài . Còn cả hình xăm ngài nữa, nếu ngài thực sự trốn tránh tội thì tuyệt đối sẽ để Dung Vương thấy vết sẹo . Tất cả những điều đó đều là do ngài cố ý phát hiện ."
Văn Lệnh Dương phủ nhận, sắc mặt cũng chẳng hề đổi. Y ngước mắt lên khen ngợi: "Cứ ngỡ đời ngoài chẳng ai hiểu nổi bốn câu thơ , ngờ đều giải mã hết. Sự thông minh của , vốn chỉ danh, còn từng nghi ngờ thiên hạ gì nhân tài như ? giờ thể khâm phục . Ngài là thông minh nhất trong những từng gặp. Nếu thể kết thâm giao với thì kiếp cũng mãn nguyện .”
Không một lời sáo rỗng!
Nghe , Kỷ Vân Thư nhạt: "Bá Nha gảy đàn, T.ử Kỳ là duy nhất hiểu tiếng đàn của ông. T.ử Kỳ c.h.ế.t, ông bèn đập vỡ cây đàn yêu quý mộ T.ử Kỳ. Đàn còn dây nhưng thưởng thức, nỗi bi lương chỉ Bá Nha mới hiểu. Nếu thế gian tồn tại chữ 'nếu', Văn sư gia Bá Nha, tại hạ T.ử Kỳ, cũng là thể."
"Có câu của , dù c.h.ế.t, trong lòng cũng thấy thanh thản.”
Y uống một ngụm , vô cùng sảng khoái. Ngay đó, Kỷ Vân Thư lấy từ trong tay áo một vật, đẩy đến mặt y. Đó là một hòn đá vuông vức, ở giữa đục một lỗ nhỏ, chắc dùng dây gì đó treo lên nên xung quanh lỗ nhỏ nhẵn bóng và đen hơn những chỗ khác. Kỳ lạ hơn là hòn đá bảy vạch khắc nông sâu khác , do mài dũa nhiều năm nên các vạch khắc ngày càng sâu và bóng loáng.
Nhìn thấy hòn đá đó, tim Văn Lệnh Dương khẽ run, mày nhíu : “Đây là của cha .”
Y nghẹn ngào, nâng niu hòn đá, nhẹ nhàng miết lên bảy vạch khắc lõm xuống.
Kỷ Vân Thư giải thích: "Lý Minh Châu đào mộ Thường Thế Lương hai mục đích. Một là hủy t.h.i t.h.ể Thường Thế Lương, mục đích thứ hai là tìm hòn đá . Bởi vì khi cha ngài c.h.ế.t, hòn đá vẫn luôn ở Thường Thế Lương, ông cũng luôn mang theo bên . Khi c.h.ế.t, nhà họ Thường coi đó là đồ tùy táng, bỏ quan tài. Một hòn đá bình thường như mà Thường Thế Lương giữ suốt hai mươi năm vứt, Lý Minh Châu mạo hiểm bắt cũng tìm cho , xem nó quan trọng đối với bọn họ?"
"Bảy vạch khắc hòn đá là do cha và bọn họ cùng khắc lên, tượng trưng cho bảy . Ta cứ tưởng cha c.h.ế.t , bọn họ cũng vứt hòn đá .”
... Thường Thế Lương giữ gìn cẩn thận, và Lý Minh Châu cũng đau đáu về hòn đá . Chứng tỏ tình nghĩa bảy thực vẫn còn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-430-lam-mot-nguoi-quan-tu.html.]
Văn Lệnh Dương thở dài, nắm chặt hòn đá trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo như len lỏi qua từng thớ thịt lan tỏa khắp cơ thể. Toàn lạnh toát. Bên ngoài, mặt trời ló dạng nửa vầng dãy núi! Những tia nắng chiếu xiên , di chuyển từ mặt đất lên bức tường tre, mang theo vẻ lười biếng nhàn hạ. Một lúc ! Văn Lệnh Dương ngẩng đầu lên, đưa tay rút cành trúc cắm trong bình , đưa cho Kỷ Vân Thư.
"Phiền giúp một việc, giao cành trúc cho Hân Lan. Con bé đó thích cành trúc trong phòng nhất, thường xuyên đòi xin. Giờ lầu trống, giữ cái cũng chẳng ý nghĩa gì, chi bằng tặng cho yêu thích nó, chăm sóc cẩn thận.”
Giọng ngày càng yếu ớt! Kỷ Vân Thư cẩn thận đón lấy, gật đầu: "Yên tâm, tại hạ nhất định sẽ tận tay giao cho Trương cô nương.”
“Đa tạ."
Cô dậy, phủi nhẹ nếp nhăn áo, lưng bước . mới hai bước, cô khựng , lưng về phía Văn Lệnh Dương hỏi một câu: "Ngài hối hận ?”
Cô sắc mặt y thế nào, chỉ cảm nhận phía mỉm : “Hối hận ư?”
Khóe miệng Văn Lệnh Dương tràn ngập ý : “Đời như một bàn cờ, chỉ khi suy tính kỹ càng mới hạ quân, mà hạ quân thì hối hận, đó mới là quân tử. Ta tuy , nhưng một quân tử."
Giọng ngày càng yếu, ngày càng nhỏ... Thật là một quân tử! Kỷ Vân Thư dám đầu Văn Lệnh Dương lúc , cô chỉ cảm nhận một tiếng động khẽ, là tiếng đầu gục xuống! Cô hít một thật sâu bước ngoài.
Khi của nha môn bên ngoài ập , họ phát hiện một t.h.i t.h.ể lạnh ngắt. Văn Lệnh Dương ngay ngắn, đầu cúi thấp, mắt nhắm nghiền, nhưng môi vẫn vương nụ . Trong tay y nắm chặt hòn đá ! Trên bức bình phong phía vẫn in bóng của y, theo sự di chuyển của ánh sáng mà kéo dài mãi. Lúc , trời cũng sáng hẳn...
Bên ngoài nơi ở của Văn Lệnh Dương, Trương Hân Lan ôm cuộn tranh từng mở đó. Đôi mắt trống rỗng và đỏ hoe thẳng từ cổng chính căn phòng sâu nhất bên trong. Bất động! Cô đó lâu. Thực , cô cũng giống Kỷ Vân Thư, dám bước , dám Văn Lệnh Dương. Kỷ Vân Thư đến mặt cô , cắm cành trúc trong tay cuộn tranh. Không lời nào.
Nước mắt Trương Hân Lan trào , giọng nghẹn ngào khàn đặc hỏi: "Huynh gì với ngươi?”
Kỷ Vân Thư lắc đầu: “Huynh khi nào dạy chữ ?”
Lắc đầu!
"Vậy là thất hứa , đúng ?”
Trương Hân Lan đau đớn tột cùng, tim như d.a.o cắt. ... Kỷ Vân Thư vẫn trả lời câu hỏi của cô . Quay rời !