NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 432: Một ngàn lượng đổi năm mươi lượng

Cập nhật lúc: 2025-12-17 02:27:54
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô chắp tay: "Lý phu nhân, cô nương Ngọc Âm, hai ở đây?”

Ngọc Âm mở lời: "Kỷ , chúng ngài sắp nên đặc biệt đến đây đợi.”

“Không chuyện gì ?"

Lý phu nhân giọng yếu ớt: "Phu quân năm xưa chuyện sai trái, bao năm nay ông thường xuyên gặp ác mộng. Giờ chân tướng rõ, ông cũng thấy nhẹ lòng hơn nhiều. Vừa nãy ngục thăm ông , ông nhờ lời cảm ơn với ngài. Nếu ngài, cả đời ông sẽ sống trong day dứt.”

“Lý phu nhân quá lời .”

“Tuy của Lưu Bang Phái năm xưa kẻ c.h.ế.t, tù, nhưng coi như cũng rõ chuyện năm xưa. Hơn nữa cho cùng, cũng là Lý gia nợ Văn gia, nên kết cục cũng oán trách ai ."

Lý phu nhân tuy đau lòng khôn nguôi nhưng bà cũng thấu. Gieo nhân nào thì gặt quả nấy. Kỷ Vân Thư hai : "Không hai vị dự tính gì?”

Ngọc Âm khoác tay Lý phu nhân, : "Chúng định rời khỏi thành Du Châu, trở về phương Bắc. Từ nay về sẽ định cư ở đó, dù đó cũng là quê nhà.”

Hai phụ nữ giờ đây nương tựa mà sống.

Kỷ Vân Thư : "Vậy hai bảo trọng.”

Lý phu nhân và Ngọc Âm cùng gật đầu: "Tiên sinh cũng , chuyến đến huyện Ngự phủ thuận buồm xuôi gió.”

Ba trò chuyện nhiều, Kỷ Vân Thư dặn dò vài câu lên xe ngựa. Xe ngựa lăn bánh. Rất nhanh rời khỏi thành Du Châu.

Trong xe ngựa! Vệ Dịch chen giữa, đầu tựa lười biếng lên vai Kỷ Vân Thư. Cảnh Dung mà nghiến răng ken két. Đã bảo cạnh tranh công bằng cơ mà? Tên nhóc, đợi đêm khuya thanh vắng, bản vương sẽ vặn cổ ngươi.

Đột nhiên... Vệ Dịch ngẩng đầu lên, như nhớ chuyện gì, chìa tay về phía Cảnh Dung: “Trả cho .”

Cảnh Dung khó hiểu: "Cái gì?”

“Bạc của !”

“Bạc của ngươi?”

Hắn cau mày: “Tên nhóc ngươi chán sống ? Dám đòi bạc của bản vương?”

Vệ Dịch dậm chân: "Ta xin tiền , là cướp tiền của ."

Ái chà, nhóc con!

"Ngươi học thói ăn vạ từ bao giờ thế?”

Cảnh Dung hỏi. Vệ Dịch phồng má, sang Kỷ Vân Thư, một tay chỉ thẳng mặt Cảnh Dung đầy phẫn nộ: "Thư nhi, lấy bạc của . Lần bạc của rơi xuống đất, chính nhặt lấy.”

Kỷ Vân Thư đen mặt. là quan thanh liêm cũng khó phân xử việc nhà! Cô cũng chuyện tiền nong gì.

Cảnh Dung dường như nhớ , nhưng vẫn mặt dày mày dạn, lý sự cùn: "Hóa là gói bạc vô chủ đó . Bạc rơi xuống đất là của chung, ai nhặt là của đó. Hơn nữa, bản vương đây tiền nhiều như nước, thèm cái chút bạc lẻ của ngươi.”

“Thế thì trả cho .”

“Lang Bạc cầm , mà đòi ."

Phụt...

Xui xẻo , Lang Bạc đang cưỡi ngựa bên ngoài trọn câu . Mặt mày tối sầm! Vương gia của ơi, ngài cần sĩ diện chút ? Quả nhiên, cái đầu của Vệ Dịch lập tức thò ngoài cửa sổ, trừng mắt hung dữ. Tay chìa : "Bạc của .”

“Vệ công tử, ...”

“Tiền của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-432-mot-ngan-luong-doi-nam-muoi-luong.html.]

“Tiền của , ...”

“Tiền của .”

“Phải , là tiền của , nhưng ..."

Chữ "lấy" còn kịp thốt thì bắt gặp ánh mắt sắc lạnh như d.a.o của Cảnh Dung qua cửa sổ xe, khiến rùng một cái, nuốt ngược lời trong bụng. Đành ngậm ngùi : "Vệ công t.ử yên tâm, bạc của để trong rương phía , đến trạm dịch sẽ đưa cho .”

Vệ Dịch nghiêng đầu suy nghĩ: "Được thôi, nhất định đưa cho đấy.”

Nói xong rụt đầu . Lang Bạc sầu não ruột! Haizz, mất toi hơn năm mươi lượng. Vương gia , cái nồi thuộc hạ đội .

Trong xe ngựa, Kỷ Vân Thư hỏi Vệ Dịch: "Ngươi mất bao nhiêu bạc?”

Cậu xòe ngón tay tính toán: "Năm mươi ba lượng.”

“Ngươi lấy nhiều tiền thế?”

“Mẹ cho mà.”

Cậu trả lời bâng quơ. Mẹ ngươi? Đại ca , ngươi mất mà. Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung đồng loạt .

Hỏi dồn: "Mẹ ngươi cho lúc nào?”

Vệ Dịch đáp: "Không nhớ nữa, lâu lắm . Mẹ cho nhiều ngân phiếu, vẫn luôn mang theo. Mẹ bảo thể dùng để đổi lấy bạc vụn. Lần lỡ đổ cháo của tỷ tỷ , tỷ bắt đền, nên đổi bạc. Không ngờ dùng một tờ ngân phiếu đổi bao nhiêu là bạc nén, chẳng ông chủ tiệm đổi tiền ngốc nữa."

"Một tờ ngân phiếu của ngươi mệnh giá bao nhiêu?”

“Trên đó nhiều chữ , nhưng mấy chữ , thầy dạy trong nhà dạy . Hình như là... một ngàn . Ừ đúng , là một ngàn.”

Cậu còn quên tự khen : "Thư nhi, chữ đấy."

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung mặt dài thượt . Cạn lời! Cảnh Dung buông một câu châm chọc lạnh lùng: "Giống như đưa giấy cho mù, chữ chữ cũng chẳng phân biệt .”

Hắn chút che giấu! Vệ Dịch hiểu, ngược còn bắt đầu thao thao bất tuyệt kể lể những chữ nào, chữ nào, ai dạy...

Đi xe ngựa cả buổi chiều, cuối cùng dừng chân nghỉ ngơi bên một con suối nhỏ. Mạc Nhược đốt một đống lửa, lôi kéo Vệ Dịch qua hâm rượu cho , bảo là quen với cách hâm rượu của , khác uống . Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung bên bờ suối, dựa tảng đá trọc lốc, ngắm dòng nước chảy róc rách, bầu trời như tranh vẽ. Phía chân trời xa xa ửng hồng như cạo gió. Quả là một cảnh hiếm ! là cảnh tượng "mặt trời mọc thì , mặt trời lặn thì nghỉ".

"Uống chút nước .”

Cảnh Dung đưa túi nước cho cô. Cô nhận lấy uống một ngụm, về phía nhóm Triệu Hoài ở đằng xa. Họ cũng đang bên suối, uống nước, ăn bánh khô. Triệu Hoài cứ chằm chằm dòng suối, đang suy nghĩ gì!

"Ngài bảo xem, tại cứ bám theo chúng mãi thế?”

Kỷ Vân Thư hỏi. Cảnh Dung nhếch môi nhạt: "Có khi huyện Ngự phủ thật đấy.”

“Ta thấy giống. Nếu thực sự , cũng ở thành Du Châu những năm ngày?”

“Sợ trả thù ?"

Kỷ Vân Thư lắc đầu, lấy một miếng ngọc, hỏi : "Ngài xem miếng ngọc gì đặc biệt ?”

Nhìn miếng ngọc đỏ như m.á.u đưa đến mặt, Cảnh Dung ngẩn một lúc: "Đây chẳng miếng ngọc cha Vệ Dịch tặng cho nàng ?”

!

: "Miếng ngọc vẻ đơn giản. Trước đây Triệu Hoài từng với , ngọc còn còn, ngọc mất mất. Hắn vẻ nhắm miếng ngọc chứ nhắm chúng . câu đó rốt cuộc ý nghĩa gì? Hơn nữa miếng ngọc là do Vệ bá phụ để cho Vệ Dịch."

 

Loading...