NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 436: Thật thì không thể giả, giả thì không thể thật
Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:37
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Được, chuẩn ngay đây.”
Tam Nương sang sai bảo tiểu nhị: “Còn mau đưa các vị đại gia lên lầu, nhớ tiếp đón cho chu đáo đấy.”
“Vâng ạ.”
Tiểu nhị vắt khăn lên vai, đon đả chạy tới: "Các vị đại gia, mời lên lầu hai."
Cảnh Dung cất bước lên. Kỷ Vân Thư theo , nhưng mới hai bước Tam Nương chặn . Thân hình đẫy đà chắn ngay mặt cô, còn cố ý cọ cọ , đôi mắt nheo , Tam Nương : "Vị đại gia ... thơm thật đấy.”
Cô khịt mũi. Còn l.i.ế.m môi một cái! Kỷ Vân Thư nổi da gà , lách qua cô thẳng lên lầu. Tam Nương nhếch môi , theo bóng cô.
Nào ngờ, Mạc Nhược ngang qua Tam Nương dừng bước, cô từ đầu đến chân. Tam Nương mừng rỡ, tự nhiên khoác tay lên vai Mạc Nhược: “Vị đại gia ưng ý Tam Nương ?”
Mạc Nhược : "Cô nương, thấy cô mẩy bủn rủn, chân tay vô lực, đôi mắt lờ đờ xem, đây là chứng bệnh cơ thể suy nhược.”
“Đại gia khéo đùa thật.”
Mạc Nhược nghiêng né tránh: "Tuyệt đối đùa."
Tam Nương suýt nữa thì ngã. Cô cũng giận, ngược càng rạng rỡ hơn: "Xem đại gia tò mò về .”
“Cô nhầm , bản công t.ử thích loại như cô, chỉ là... thấy mùi rượu cô thơm thôi.”
Nói xong, lên lầu. Tam Nương hề thấy hổ, còn oang oang với theo bóng lưng Mạc Nhược: "Nếu đại gia thấy rượu thơm thì chi bằng xuống đây đấu rượu với Tam Nương. Nếu đại gia uống thắng , sẽ tặng đại gia một món quà lớn.”
Không tiếng trả lời!
Chẳng bao lâu , của Triệu Hoài cũng , tiếp đó là gánh hát , khiến khách điếm chật ních . Tam Nương uốn éo quầy, những ngón tay linh hoạt gảy bàn tính tanh tách, tay phe phẩy chiếc quạt. Dáng vẻ đó câu hồn đoạt phách vô cùng.
Tiểu nhị từ lầu chạy xuống, chen bên cạnh cô , thì thầm: "Tam Nương, hôm nay gió chiều nào thổi thế? Nhiều mối ăn béo bở tự tìm đến cửa. Nhóm lên lầu mang theo bao nhiêu rương hòm lớn nhỏ, chừng bên trong bảo bối, là...”
Chưa hết câu, Tam Nương dùng quạt gõ mạnh đầu một cái. Trừng mắt: "An phận chút , đừng gây chuyện."
Tiểu nhị ngạc nhiên: "Tam Nương, đó là mối hời lớn mà, bỏ qua chứ?”
“Ngươi ngốc ?”
Tam Nương ngừng gảy bàn tính, chỉ lên lầu hai: “Ngươi thấy những đó dễ chọc ? Nhóm đầu tiên, ai nấy đều là cao thủ võ lâm, tay chân chúng nhanh đến mấy cũng nhanh bằng kiếm của họ . Nhóm thứ hai bọn hung thần ác sát, võ công tuy kém nhưng kẻ liều mạng, chừng là dân chị, ngươi dám động ?”
Không dám.
mà...
”Tam Nương, thế còn nhóm cùng thì ? Họ già già trẻ trẻ, trông chẳng vẻ gì là nguy hiểm cả. Hơn nữa nhiều rương hòm thế , chúng chỉ cần mở một hai cái thôi cũng đủ ăn mấy tháng .”
Bốp! Lại Tam Nương gõ thêm một cái: “Ta cho ngươi , tóm tối nay ngươi gì cả. Thà bỏ qua món hời còn hơn rước họa . Trong khách điếm cao thủ, ngươi mà gây chuyện thì cũng bảo vệ ngươi ."
Tiểu nhị tuy cam tâm nhưng ngẩng đầu lên lầu hai, thấy thị vệ của Cảnh Dung canh gác khắp nơi, chằm chằm quan sát. Hắn chột ! Nuốt nước bọt cái ực: "Ta giục nhà bếp cơm.”
Rồi lủi mất.
Rất nhanh, tiểu nhị bưng cơm nước chuẩn xong . Bị Tam Nương gọi : “Để mang lên cho.”
Cô bưng lấy khay cơm, lắc m.ô.n.g lên lầu.
Trên lầu, trong phòng Cảnh Dung: “Vương gia, từ đây đến huyện An Phủ còn một ngày đường nữa, cần báo cho huyện lệnh An Phủ một tiếng ?”
Lang Bạc hỏi: “Không cần.”
Cảnh Dung đáp: “Chúng chỉ ngang qua thôi, ở lâu.”
“Vâng.”
Cảnh Dung rót chén nước uống, chợt nhớ điều gì, hỏi: "Huyện lệnh An Phủ bây giờ vẫn là Liễu Chí Lương ?”
Lang Bạc đáp: "Là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-436-that-thi-khong-the-gia-gia-thi-khong-the-that.html.]
“Thú vị thật.”
Hắn nhạt.
"Năm xưa Liễu Chí Lương mua quan, tin tức lan , cũng nhờ Vương gia dìm xuống. Thấy trung hậu nên ngài với Lại bộ một tiếng, phái đến An Phủ. Chức quan cũng khá nhiều năm , an ninh An Phủ , dân chúng an cư lạc nghiệp, chứng tỏ năm xưa Vương gia giữ là đúng đắn.”
Lang Bạc .
Cảnh Dung nhếch môi, ngọn nến lung linh mặt: "Liễu Chí Lương tuy bụng mấy chữ, mười mấy năm thi hương mãi chẳng đỗ, nhưng đầu óc lanh lợi, dùng mấy trò khôn vặt. Loại thực hợp quan nhất, kẻ đừng hòng qua mặt , cũng chẳng lấy của chút lợi lộc nào. An Phủ thái bình bao năm nay, quả thực công của .”
“Vương gia .”
“Cái huyện An Phủ lớn lớn, nhỏ nhỏ. Triều đình mấy định thăng quan cho nhưng tên chịu, cứ ru rú ở An Phủ vua một cõi.”
“Vậy Vương gia thực sự báo cho ?”
Lang Bạc hỏi nữa: “Không cần.”
Lang Bạc cũng im lặng hỏi nữa.
lúc , Tam Nương ngang qua phòng họ, dù cách một cánh cửa nhưng cô vẫn loáng thoáng cuộc trò chuyện bên trong. Là một Vương gia? Tam Nương lạnh toát sống lưng. Người bảo trộm cướp sợ nhất là quan . Tam Nương cũng ngoại lệ, huống hồ bên trong còn là một Vương gia. Thế là cô bưng khay cơm qua phòng , gõ cửa phòng bên cạnh. Cửa khóa!
Cô đẩy cửa bước , thấy Mạc Nhược vật giường như xác c.h.ế.t. Khóe môi đỏ mọng nhếch lên: “Đại gia, cơm rượu ngài cần, đặt lên bàn là...”
Cô bưng cơm đến bên giường. Mạc Nhược mở mắt liếc cô , khẩy: “Cho bầu rượu là .”
Hắn khó nhọc dậy, lúc mới phát hiện trong tay vẫn còn cầm chai rượu: “Xem đại gia thích uống rượu nhỉ.”
“Không thích, là thói quen.”
Tam Nương : "Đã , chi bằng uống với Tam Nương vài ly?”
“Có rượu ?”
“Đương nhiên !”
“Rượu ngon ?”
“Nữ Nhi Hồng thượng hạng.”
“Bao nhiêu?”
“Bao nhiêu cũng ."
Hỏi đáp vài câu. Máu sâu rượu của Mạc Nhược nổi lên, dậy tới bàn xuống, gõ tay lên mặt bàn. Hô to: "Vậy thì lên rượu .”
Tam Nương đặt khay cơm sang một bên, ngoài gọi với xuống lầu, tiểu nhị lập tức bê lên mấy vò Nữ Nhi Hồng thượng hạng: “Đại gia uống bằng bát uống cả vò?”
“Tùy ý.”
“Vậy... tiền cược là bao nhiêu?”
Tam Nương bằng đôi mắt sáng rực.
Mạc Nhược lăn lộn giang hồ bao năm, hiểu rõ quy tắc. Hắn thò tay thắt lưng lấy một miếng ngọc bội, ném lên bàn: “Uống thắng , ngọc bội là của cô.”
Tam Nương định cầm ngọc bội lên xem thì Mạc Nhược úp cái chén lên miếng ngọc. Cười : "Thật thì thể giả, giả thì thể thật.”
“Đại gia khéo đùa.”
Tam Nương : “Đại gia dùng ngọc bội tiền cược, ...”
“Không cần, cô thắng, lấy ngọc bội . Thua... cũng lấy .”
“Ôi chao, món hời thế ?"