NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 437: Tang vật?

Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:38
Lượt xem: 123

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thắng thua ngọc bội cũng thuộc về ? Tam Nương bất ngờ! Người khác đừng hòng chiếm hời của cô , cô cũng chẳng thèm chiếm của khác. hiện tại, Mạc Nhược cho cô một món hời lớn thế , thật lòng, cô cũng rén dám nhận. Có lẽ nhận sự do dự của cô , Mạc Nhược : "Sao thế? Sợ ngọc bội độc ?”

“Đâu .”

Tam Nương , nhoài về phía , khóe môi đỏ mọng nhếch lên: "Gần đây triều đình mất một lô châu báu. Đại gia hào phóng cho miếng ngọc như , chẳng lẽ là... tang vật?"

Tang vật? Câu khiến Mạc Nhược bật . Hắn nhấc cái chén đang úp lên, để lộ miếng ngọc trong veo bên trong, dùng ngón tay chọc chọc nó: “Cô cho kỹ xem ngọc tang vật .”

Tam Nương khựng , đưa ngón tay thon dài móc lấy miếng ngọc, xoay qua xoay đầu ngón tay ngắm nghía vài . Sau đó... Nhét thẳng n.g.ự.c , trượt tọt trong áo.

Ngay đó, cô ưỡn n.g.ự.c về phía , lẳng lơ : "Bất kể tang vật , thứ đại gia cho thì là của . Nếu đại gia hối hận đòi ... bây giờ vẫn còn kịp đấy.”

Đồ chui trong áo n.g.ự.c cô , đòi kiểu gì? Mạc Nhược chẳng thèm liếc mắt, : "Đồ tặng cho đàn bà, lý nào đòi .”

“Vậy... còn uống rượu ?”

“Rượu đương nhiên uống."

Nói , bưng một bát rượu lên, uống cạn một . Nữ Nhi Hồng thượng hạng quả nhiên uống . Liếm môi thòm thèm, khép hờ mắt, lắc đầu cảm thán: "Được uống rượu ngon thế ở cái khách điếm vùng núi hẻo lánh , đúng là phước ba đời.”

Tiếp đó, uống thêm một bát.

Tam Nương chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng ngả, ánh mắt tình tứ chằm chằm Mạc Nhược: “Nếu đại gia thích, cứ việc ở đây, Nữ Nhi Hồng thượng hạng ngày nào cũng cho ngài uống.”

Vẻ mặt đầy khao khát! Mạc Nhược đáp lời, cơn nghiện rượu nổi lên, uống liền tù tì năm bát. Mỗi bát một cạn sạch!

Đến khi Tam Nương chằm chằm đến mức tự nhiên, mới đẩy một bát rượu về phía cô : “Uống một , rượu mất ngon.”

Ánh mắt Tam Nương càng thêm dịu dàng: "Được, đêm nay Tam Nương sẽ tiếp đại gia uống cho thỏa thích.”

Nói , cánh tay trần trụi giơ lên, bưng bát rượu uống cạn một . Liên tiếp mấy bát liền !

Hai con ma men cứ thế bát nối bát , uống hết cả vò Nữ Nhi Hồng. cả hai chẳng hề chút men say nào. Cứ như uống cả vò nước lã . Tam Nương lắc lư cái eo thon dậy, lưng Mạc Nhược, tay thuận thế đặt lên vai , ... Trượt dần xuống, đặt lên n.g.ự.c .

Thấy Mạc Nhược phản kháng, Tam Nương càng đà lấn tới, thò tay trong áo n.g.ự.c . Ngón tay co , định móc vật bên trong thì... Cổ tay bất ngờ giữ chặt. Mạc Nhược dùng sức ở các ngón tay, bẻ ngoặt tay Tam Nương, lôi khỏi áo . Hất mạnh! Tam Nương loạng choạng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.

Mạc Nhược liếc , giận dữ, chỉ nhạt nhòa một câu: "Nếu Tam Nương bạc của , cứ việc thẳng, nhất định sẽ cho.”

“Ta hiểu đại gia đang gì?”

Vẻ mặt vô tội! Mạc Nhược dứt khoát móc vật trong n.g.ự.c , ném lên bàn. Cạch một tiếng! Không bạc, mà là một hòn đá.

"Ta là kẻ nghèo rớt mồng tơi, thứ đáng giá nhất là miếng ngọc cô lấy . Còn hòn đá ... chỉ là hôm nay nhặt bên bờ suối, thấy mắt nên đút túi thôi. Tam Nương nếu thích thì cứ lấy .”

Khóe miệng Tam Nương giật giật. Cô xoa xoa cổ tay Mạc Nhược bóp đỏ ửng. Cũng chẳng thấy hổ, ngược nịnh nọt, uốn éo xuống bên cạnh: “Đại gia đừng hiểu lầm, Đỗ Tam Nương loại thích tay nhúng chàm."

"Thế thì nhất.”

Mạc Nhược khẩy, chẳng thèm để tâm. Sau đó... Hắn uống cạn bát rượu cuối cùng. Úp ngược cái bát rỗng xuống: “Cô chẳng bảo bao nhiêu cũng ? Rượu hết .”

Tam Nương bật dậy: "Được, lấy thêm rượu cho đại gia ngay đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-437-tang-vat.html.]

Rồi lắc m.ô.n.g ngoài!

Vừa khỏi cửa, bèn thấy tiếng thút thít của một cô gái: “Chiên Mạt tỷ tỷ, tỷ thế? Đừng dọa mà.”

Một cô gái ngã xuống đất, mặt mày tái mét, cô bé bên cạnh thì lóc t.h.ả.m thiết: “Ôi chao, chuyện gì thế ?”

Tam Nương bước tới hỏi. Cô bé : "Tỷ tỷ đột nhiên ngất xỉu.”

Tam Nương kỹ, c.h.ế.t chứ? Người mà c.h.ế.t trong khách điếm của cô thì rắc rối to.

Mạc Nhược tiếng động cũng theo , nheo mắt cô gái tên Chiên Mạt đang đất, thở dài một tiếng, bước tới xổm xuống, lạnh lùng bảo cô bé : "Tránh .”

Sau đó bế thốc Chiên Mạt lên: “Phòng nào?”

Hắn hỏi. Cô bé ngơ ngác, chôn chân tại chỗ. Mạc Nhược hỏi nữa: "Phòng nào?”

“À... ở... ở phòng .”

Cô bé chỉ tay về một hướng.

Mạc Nhược bế Chiên Mạt phòng, đặt lên giường. Rất nhanh, trưởng đoàn và trong gánh hát chuyện đều chạy tới. Động tĩnh lớn kinh động đến Cảnh Dung, hỏi thị vệ: "Xảy chuyện gì ?”

Thị vệ đáp: "Vừa nãy cô gái ngất xỉu, Mạc công t.ử bế cô về phòng , chắc là đang khám bệnh.”

“Ai?”

“Là cô gái trong nhóm chúng gặp ở bờ suối chiều nay."

Hửm? Cảnh Dung thấy tò mò. Nghĩ ngợi một chút, quyết định qua xem . Đến cửa, thấy Mạc Nhược đang vẻ đạo mạo bắt mạch cho cô gái. Nhìn mặt đỏ bừng, rõ ràng là uống ít rượu, trong phòng cũng nồng nặc mùi rượu. Cảnh Dung lắc đầu, tên ngày nào uống rượu chắc mặt trời mọc đằng tây mất.

Trong phòng, trưởng đoàn lo lắng , miệng lầm bầm: "Nếu xảy chuyện gì thì đây.”

Người bên cạnh an ủi: "Trưởng đoàn đừng lo, Chiên Mạt tỷ tỷ sẽ .”

“Nó mà mệnh hệ gì thì t.h.ả.m . Đã nhận lời đến Trương phủ hát mừng thọ, chỉ đích danh Chiên Mạt hát, nó mà chuyện gì, ăn với ? Phải đền tiền đấy.”

Vỗ tay bồm bộp lòng bàn tay! Tiền vi phạm khế ước đấy. Chắc đền ốm xác.

Cô bé nãy giờ vẫn thút thít lên tiếng: "Trưởng đoàn, đến nước sức khỏe Chiên Mạt tỷ tỷ mới là quan trọng nhất. Mấy năm nay tỷ hát bao nhiêu là vở, từng nghỉ ngơi, nếu thì tỷ mệt đến ngất xỉu.”

“Sao? Giờ thành của ? Lũ vô ơn các ngươi, cho ăn cho mặc, giờ trách móc ? Không thì các ngươi c.h.ế.t đói cả nút . Chiên Mạt vất vả chẳng để các ngươi miếng cơm ăn ?”

“...”

“Trong gánh hát , Chiên Mạt là trụ cột, nó mà xảy chuyện thì các ngươi cứ việc húp cháo loãng mà sống. Ta còn đền tiền cho Trương lão gia, mấy trăm lượng bạc lận đấy."

Trưởng đoàn tính toán trong lòng, nghĩ đến việc Chiên Mạt xảy chuyện thì vụ hát mừng thọ cho phú thương Trương lão gia ở An Phủ cũng hỏng bét, bạc cầm tay còn đền gấp đôi.

 

 

Loading...