NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 441: Có ai tống tiền như ngài không?

Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:42
Lượt xem: 143

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau vụ rương hòm mất trộm, trong gánh hát đêm đó đề phòng cẩn thận. Lo sợ xảy chuyện gì , trời mới tờ mờ sáng họ thu dọn hành lý rời . Trước khi , Tam Nương cũng quy đổi giá trị ba chiếc rương thành bạc nén để đền bù. Lão trưởng đoàn ôm đống bạc bồi thường, cơn giận trong lòng cũng tan biến, vui vẻ rời . Nghe khi , cô nương tên Chiên Mạt còn cố ý để cho Mạc Nhược một mảnh giấy. Còn đó thì ai !

Chẳng bao lâu , mặt trời ló rạng, Cảnh Dung bèn lệnh xuất phát. Kỷ Vân Thư thu dọn đồ đạc xong xuôi, bước khỏi phòng thì thấy Tam Nương đang cửa phòng Mạc Nhược. Bà tựa lưng lan can gỗ đỏ, cánh tay trắng ngần duỗi phía , ngón trỏ và ngón giữa kẹp một mảnh giấy ngả vàng. Đung đưa qua ! Như đang nghịch một món đồ chơi thú vị nào đó.

Mạc Nhược mở cửa, ngáp vươn vai bước , dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, cửa là Tam Nương: “Tỉnh ?”

Tam Nương dịu dàng hỏi một câu. Mạc Nhược khẩy lạnh lùng, ánh mắt dừng ở mảnh giấy tay bà : “Có đồ cho ?”

“Đoán chuẩn đấy, là cho đại gia.”

“Công thức nấu rượu?”

“Thứ thú vị hơn cả công thức.”

Mạc Nhược xoa cằm: "Chẳng lẽ là khế ước đất của cái khách điếm ? Tam Nương hào phóng thật, cung kính bằng tuân mệnh."

Nói xong, đưa tay định lấy! Tam Nương rụt cánh tay trắng ngần về, giấu mảnh giấy lưng. Sau đó... Uốn éo bước tới mặt Mạc Nhược, ngước , đầy tà mị: “Muốn ?”

“...”

Tam Nương đưa mảnh giấy lên mũi ngửi ngửi. Rồi... Nói với giọng điệu châm chọc: "Trên mùi hương của con gái đấy.”

Con gái? Mạc Nhược tò mò.

Tam Nương tiếp tục: "Cô nương đó cũng lòng thật, để cảm ơn đại gia cứu mạng, trời sáng để thứ , còn dặn nhất định giao tận tay đại gia.”

Vừa vẫy vẫy lá thư tay! Ngay đó, Mạc Nhược giật lấy. Mở ! Trong thư chỉ vỏn vẹn ba câu. Đa tạ công tử. Có duyên gặp , tất báo đại ân. Nét chữ thanh tú nhưng bút pháp đủ thuần thục, lẽ thường xuyên cầm bút.

Đọc xong, gấp lá thư , cất tay áo. Tam Nương sán gần, nhướng mày hỏi: "Thế nào? Cô nương bệnh tật yếu ớt đó thơ tình mùi mẫn gì thế?”

Mạc Nhược nhếch môi, , lắc đầu thở dài: "Tiếc quá, cứ tưởng là công thức nấu rượu, là khế ước đất của cái khách điếm chứ.”

“Thất vọng lắm ?”

“Hơi ."

Lúc , lầu vọng lên tiếng gọi của Lang Bạc: “Kỷ , Mạc công tử, xe ngựa chuẩn xong , đến giờ xuất phát .”

Kỷ ? Mạc Nhược và Tam Nương đồng loạt đầu sang. Bắt gặp ngay ánh mắt xem kịch vui của Kỷ Vân Thư. Tam Nương vội vã đon đả: "Hóa công t.ử dậy ? Sao chẳng tiếng động gì thế, giật cả ."

Kỷ Vân Thư chỉ gật đầu nhẹ, gì, lẳng lặng xuống lầu. Chỉ thấy tiếng Tam Nương châm chọc vọng xuống từ đầu: "Trên đời hiếm vị công t.ử nào thanh cao như , tiếc chữ như vàng, lạ thật đấy.”

Ngay đó, Mạc Nhược cũng xuống. Đoàn nhân lúc trời sáng bèn rời khỏi khách điếm. Tiếp đó, nhóm Triệu Hoài cũng rời !

Thấy hết, Tam Nương chống tay lên quầy, ngón tay gảy bàn tính lách cách, cụp mắt xuống, để lộ ánh xảo quyệt: “Món hời mất, sớm muộn gì cũng lấy cả vốn lẫn lời.”

...

Rời khỏi khách điếm, xe ngựa chạy đường quan nửa ngày. Tiết trời tháng năm tháng sáu, đến giữa trưa nóng như đổ lửa, oi bức vô cùng. Dù trong xe ngựa cũng thấy khó chịu. Vệ Dịch kéo áo, lau mồ hôi nhễ nhại đầu, miệng lẩm bẩm: "Nóng quá.”

Kỷ Vân Thư đành tìm một tờ giấy, kiên nhẫn quạt cho : “Thư nhi nóng ?”

Cô lắc đầu.

"Tối qua ngủ cùng Lang đại ca, cứ chen lấn, đau hết cả , còn nóng nữa. Ta đẩy mãi mà đẩy .”

Kêu ca phàn nàn! Cô mỉm : “Thư nhi, thể ngủ cùng cô ? Cô nhỏ, chiếm chỗ, thế là chật nữa. Hơn nữa...”

Nói nắm lấy tay Kỷ Vân Thư: “Tay Thư nhi lạnh, cũng lạnh, ngủ với cô chắc chắn sẽ nóng nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-441-co-ai-tong-tien-nhu-ngai-khong.html.]

"Tên nhóc thối, nghĩ cái gì thế hả?”

Kỷ Vân Thư cốc nhẹ đầu , rút tay . Vệ Dịch ôm đầu, chớp chớp mắt hỏi: "Thư nhi ngủ cùng ?”

Cạn lời! Thực sự trả lời thế nào. Nếu bịa đại một lý do, chắc tên ngốc tin sái cổ mất. Thôi thì... Cô im lặng cho xong chuyện.

"Cốc cốc...”

thành xe. Kỷ Vân Thư vén rèm, thấy Lang Bạc đưa một túi nước: “Kỷ , ngài khát chứ, uống chút nước .”

Cô nhận lấy: "Đa tạ.”

“À đúng Kỷ , Vương gia bảo hỏi ngài dừng nghỉ ngơi một lát ?”

“Không cần ."

Vừa dứt lời, cái đầu của Vệ Dịch thò , hét lớn: "Ta nghỉ.”

Không đợi Lang Bạc gì, nhảy cẫng lên: "Ta xuống xe, xuống xe.”

Hí... Phu xe thấy tiếng động bèn ghìm cương ngựa. Vệ Dịch lập tức nhảy xuống, hít lấy hít để mấy khí: “Vệ công tử, chứ?”

Lang Bạc hỏi: “Ta nóng lắm.”

“Thời tiết thế mà, cưỡi ngựa cùng ? Thế ít còn chút gió.”

cưỡi.”

“Không , dạy .”

“Ta thèm, xe ngựa cùng Thư nhi cơ.”

Vệ Dịch nũng nịu.

Kỷ Vân Thư cũng thò , với : "Vệ Dịch, nếu ngươi mệt thì chúng nghỉ ở đây một lát.”

“Ta mệt, chỉ nóng thôi.”

“Vậy ngươi lên xe , quạt cho, đợi mặt trời lặn là hết nóng ngay. Như thế chúng cũng kịp đến An Phủ giờ Dậu.”

Vệ Dịch ngẫm nghĩ một chút gật đầu. Vừa định bước lên xe ngựa thì đột nhiên nhớ điều gì đó. Cậu phắt lườm Lang Bạc, xòe tay : "Huynh chẳng bảo đến trạm dịch sẽ trả tiền cho ? Hôm qua đưa, giờ đưa đây."

Ra dáng chủ nợ gớm! Thằng nhóc trí nhớ thật. Lang Bạc đào nhiều bạc thế, sờ sờ cái túi tiền rỗng tuếch, mặt méo xệch. Vừa Cảnh Dung ở xe ngựa phía thò đầu hỏi: "Sao thế?”

Lang Bạc vội xuống ngựa chạy tới, thì thầm bên xe: "Vương gia, Vệ công t.ử đòi tiền, năm mươi ba lượng lận, đủ, chuyện ...”

“Không ?”

“Vâng.”

“Thế thì vay ."

Hả?

Lang Bạc mếu máo: "Vương gia, tiền của Vệ công t.ử là do ngài lấy mà, lấy đồng nào . Ngài ném cái cục nợ cho , đỡ nổi .”

Cảnh Dung còn giả bộ gật gù suy tính: "Thế , bản vương cho ngươi vay năm mươi ba lượng, ngươi cầm trả cho . Số tiền trừ bổng lộc của ngươi."

Mẹ kiếp, ai tống tiền như ngài ? Lang Bạc bóp c.h.ế.t luôn cho ! Khổ nỗi gan bé, dám . Đành ngậm ngùi nhận xui xẻo: “Được, coi như thuộc hạ vay ngài."

 

Loading...