NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 445: Trúng độc bỏ mình
Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:46
Lượt xem: 134
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Chiên Mạt chẳng khác nào một cái xác c.h.ế.t, moi thông tin gì từ miệng cô là điều thể. Liễu Chí Lương rõ điều đó, bèn chắp tay với Cảnh Dung: "Vương gia, hạ quan nhất định sẽ điều tra rõ xem ai dùng hình, nhất định sẽ nghiêm trị. nếu Vương gia đến vì vụ án Trương phủ, thì e là nhất thời hỏi gì ạ.”
Dù thì cô gái đất đ.á.n.h đến mức ! Cơ thể suy nhược, mở miệng nổi.
Cảnh Dung nhíu mày thật sâu: "Vậy phiền Liễu đại nhân kể rõ ngọn ngành vụ án Trương phủ cho bản vương .”
“Vâng!”
Liễu Chí Lương cung kính đáp: “Tối qua Trương lão gia đại thọ, mời gánh hát Thành Nam Hí Trang đến hát. Trước khi hát, cô nương bưng rượu mời Trương lão gia, là kính rượu mừng. Trương lão gia uống một ngụm, lát bèn c.h.ế.t. Ngỗ tác nghiệm thi kết luận là trúng độc bỏ , độc ngay trong ly rượu cô dâng lên. Hạ quan đưa cô về nha môn thẩm vấn, nhưng thẩm cả đêm cô nhất quyết nhận tội, nên mới tống giam ngục, nào ngờ...”
Bị đ.á.n.h thành thế . Ông thở dài! Không thêm nữa.
Cảnh Dung xong cũng chẳng gì, chỉ hỏi Mạc Nhược một câu: "Thế nào?”
Mạc Nhược: "Người đầy thương tích, khó mở miệng.”
Thế là Cảnh Dung với Liễu Chí Lương: "Liễu đại nhân, thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót, nhưng liên quan đến một mạng thì thể g.i.ế.c nhầm. Tạm thời giam cô ngục, đợi khi nào chuyện thì thẩm vấn tiếp.”
“Hạ quan rõ, xin theo Vương gia.”
“Tạm thời cứ giam .”
“Vâng!"
Liễu Chí Lương lập tức lệnh đưa Chiên Mạt về ngục, đồng thời cho mời đại phu đến chữa trị. Chiên Mạt đưa , bên ngoài bỗng vang lên tiếng ch.ó sủa: “Gâu gâu gâu...”
Tiếng sủa lớn. Kỷ Vân Thư bước khỏi công đường, theo hướng tiếng động, thấy một con ch.ó vàng lớn đang sủa inh ỏi một bức tường cao. Cứ như thể bức tường đó ai đang !
Một lát , một ông lão chạy tới, móc dây cổ con chó, đá cho nó một cái. Quát mắng: "Con ch.ó c.h.ế.t tiệt, cứ thích sủa bậy. Trong tường xương gì ? Còn sủa nữa phiền khác là thịt mày đấy.”
“Gâu gâu gâu...”
Con ch.ó vẫn sủa. Ông lão kéo dây lôi nó . Kỷ Vân Thư theo, trong lòng bỗng dấy lên dự cảm chẳng lành. Có lẽ đây là giác quan thứ sáu của phụ nữ.
Đang suy nghĩ thì Liễu Chí Lương bước , chắp tay chào: "Vị chắc là Kỷ ?”
Cười tít mắt! Vẻ mặt nịnh nọt. Kỷ Vân Thư đáp lễ, hỏi một câu: "Nha môn còn nuôi ch.ó ?”
“Chỉ một con thôi, là của lão Lưu bếp nuôi, nuôi nhiều năm .”
Cô gật đầu, hỏi thêm nữa.
Liễu Chí Lương tiếp tục: "Vụ án Trương phủ kinh động đến cả Vương gia và Kỷ . Nghe đồn Kỷ phá án như thần, chắc chắn vụ án Trương phủ sẽ sớm sáng tỏ thôi.”
“Liễu đại nhân quá khen.”
“Tiên sinh khiêm tốn .”
Ông vội hỏi: “Không cao kiến gì về vụ án ?”
“Năm ăn năm thua thôi.”
“Năm ăn năm thua?"
Cô mỉm ôn hòa, giải thích mà : "Liễu đại nhân, t.h.i t.h.ể Trương lão gia còn ở trong phủ ?”
“Còn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-445-trung-doc-bo-minh.html.]
“Vậy thể đưa tại hạ qua đó một chuyến ? Ta xem thi thể.”
Liễu Chí Lương sảng khoái nhận lời: "Đương nhiên là ! Có Kỷ giúp điều tra thì còn gì bằng.”
Cô vẫn giữ nụ khiêm tốn, sang với Mạc Nhược: "Mạc công tử, ngài cũng cùng một chuyến nhé.”
Mạc Nhược nhún vai. Sao cũng !
Cảnh Dung : "Vậy thì nhanh , đừng lãng phí thời gian.”
Nghe , Liễu Chí Lương vội can ngăn: "Không , phận Vương gia cao quý, Trương phủ đang án mạng, ngài mà đến đó...”
Chưa hết câu Cảnh Dung lườm cho một cái lạnh gáy: “Không cần quan tâm đến phận của bản vương, đến Trương phủ cũng đừng ầm ĩ.”
Liễu Chí Lương đành .
Một nén hương ! Đoàn đến Trương phủ. Cổng lớn Trương phủ vô cùng bề thế, hai con sư t.ử đá trấn hai bên uy nghiêm. Biển hiệu "Trương Phủ" mạ vàng chói lóa. Khắp nơi trong phủ đều treo đèn lồng đỏ, khí hỉ hả. hậu viện là một mớ hỗn độn! Hàng chục bàn ghế vốn xếp ngay ngắn giờ đổ nghiêng đổ ngả, bát đũa vỡ tan tành đất hoặc vương vãi bàn. Như cướp bóc! sân khấu màu đỏ trang hoàng lộng lẫy sạch sẽ tinh tươm.
Trên đường đến linh đường, hai tiểu nha dịch thì thầm to nhỏ: “Giàu thế mà c.h.ế.t uổng quá.”
“Chứ còn gì nữa, gia sản xem, sự bề thế xem.”
Chép miệng xuýt xoa! Vô cùng ngưỡng mộ!
Vòng qua chỗ đó là đến một viện nhỏ đặt thi thể. Mấy bà vợ của Trương lão gia lóc bên t.h.i t.h.ể suốt cả đêm! Đám gia nhân nha im thin thít bên cạnh. Liễu Chí Lương bèn với quản gia: "Bản quan đưa đến kiểm tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của Trương lão gia.”
Quản gia kịp mở miệng thì Tam phu nhân, thương tâm nhất, bật dậy.
Bà : "Liễu đại nhân, hung thủ bắt , ngỗ tác cũng nghiệm thi , còn tra xét cái gì nữa? Hung thủ là con ả hát xướng . Lão gia nhà g.i.ế.c cả nhà nó chuyện gì thương thiên hại lý với nó mà nó độc c.h.ế.t ông ? Liễu đại nhân, ngài mau xử t.ử nó mới .”
Tam phu nhân là Trương lão gia sủng ái nhất, con trai duy nhất của Trương lão gia cũng do bà sinh . Giờ Trương lão gia c.h.ế.t, gia sản trao cho con trai bà , bà thể kích động?
Liễu Chí Lương giải thích: "Tam phu nhân đừng kích động, bản quan cũng tìm chân tướng sự việc, tránh bỏ sót điều gì.”
Nói giới thiệu Kỷ Vân Thư: “Vị là Kỷ phá án như thần. Hãy để ngài xem t.h.i t.h.ể Trương lão gia một chút. Nếu chứng minh con ả hát xướng đúng là hung thủ, bản quan nhất định sẽ xử lý công bằng.”
Tam phu nhân liếc Kỷ Vân Thư, do dự một lát sụt sịt mũi. Im lặng. Coi như đồng ý!
Liễu Chí Lương với Kỷ Vân Thư: "Kỷ , phiền ngài.”
Cô gật đầu, cùng Mạc Nhược đến bên quan tài. Trong quan tài, Trương lão gia mặt tím tái, chút máu, môi đen sì: “ là trúng độc c.h.ế.t.”
Mạc Nhược phán ngay: “Độc Ngân Sương, bỏ tan nhanh, màu mùi, thường phát hiện . Thường chỉ loài vật khứu giác nhạy bén mới ngửi thấy.”
“Xem tìm cùng là đúng đắn.”
“Cô chẳng việc gì cũng ? Chỉ một cái xác c.h.ế.t mà nghiệm gì ?”
“Ta ngỗ tác, tim gan phèo phổi thuộc phạm vi quản lý của . Nếu ông là một bộ xương trắng thì may còn tra , chứ trúng độc c.h.ế.t thì vẫn cần tay."
Nói thật lòng đấy. Mạc Nhược nhếch môi, gì. Tiếp tục kiểm tra. Hắn vạch miệng Trương lão gia xem, đó... Dứt khoát lột áo Trương lão gia , để lộ lồng n.g.ự.c trần. Đơn giản thô bạo. Làm Kỷ Vân Thư sững sờ. Đại ca, ít nhất cũng báo một tiếng chứ.
Chỉ thấy Mạc Nhược ấn ấn lên lồng n.g.ự.c Trương lão gia, cau mày suy nghĩ hồi lâu, bắt mạch cho ông . Ngón tay ấn thả, sắc mặt biến đổi liên tục. Lát , nghiêm túc với Kỷ Vân Thư: "Xem cô bảo cùng là đúng đấy.”
“Sao ?”
“Ông uống Ngân Sương mà c.h.ế.t, nhưng trong cơ thể còn một loại độc khác."