NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 450: Bức tường quỷ dị
Cập nhật lúc: 2025-12-17 03:53:51
Lượt xem: 130
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Vân Thư từ trong ngục bước . Cảnh Dung đợi đó như một thị vệ tận tụy. Hắn cũng chẳng hỏi kết quả cô thu . Điều khiến Kỷ Vân Thư thấy lạ. Nên cô hỏi: "Ngài ?”
Hắn lắc đầu: "Ngày mai công đường, bản vương đàng hoàng chẳng sướng hơn .”
Cô , gì.
Lát , Cảnh Dung cọ cọ vai gầy của cô: "Tiểu yêu tinh, nãy bản vương cứ suy nghĩ mãi một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Lúc nàng sờ Trương lão gia với lúc sờ bản vương gì khác ?”
Trời ạ, đại ca , tư tưởng của ngài thể trong sáng hơn chút ? Kỷ Vân Thư tặng cho mấy cái lườm thương tiếc. Thật sự cạn lời!
Cảnh Dung ghen tuông lồng lộn, hỏi cho nhẽ, bèn than vãn: "Nếu nàng thể sờ bản vương như sờ Trương lão gia thì nàng phá án lo chuyện bao đồng, bản vương cũng chẳng thèm cản nữa.”
Khóe miệng Kỷ Vân Thư giật giật. Cô nghiêm túc suy nghĩ, đảo mắt, đáp trả: "Nếu ngài là cái xác c.h.ế.t thì đừng là sờ, ngủ cùng ngài cũng .”
Dù thì hồi ở hiện đại, cô ngủ cùng mấy bộ xương trắng là chuyện cơm bữa. Ném câu đó, cô nghênh ngang bỏ .
Cảnh Dung chôn chân tại chỗ ngẩn một lúc mới hiểu . Mặt xanh mét. Vội vàng đuổi theo. Ngục canh cửa hai bên ngơ ngác ! Nghĩ bụng, quan hệ giữa Vương gia và vị Kỷ rối rắm thật đấy!
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung về khách điếm mà đến nha môn đợi Liễu Chí Lương. Nghe Liễu đại nhân vẫn đang điều tra vụ mất trộm Quan Âm Tỷ ở Trương phủ. Đại phu nhân ầm ĩ lên, gia nhân nha trong nhà ai cũng đánh. Kết quả vẫn chẳng hỏi gì. Cả Trương phủ lật tung lên mà vẫn tìm thấy Quan Âm Tỷ.
Trong lúc chờ đợi, Kỷ Vân Thư gọi Thời T.ử Khâm đến, thì thầm dặn dò vài câu bảo cô bí mật đến Trương phủ một chuyến. Thần thần bí bí! Đợi mãi cũng chán, Kỷ Vân Thư bỏ mặc Cảnh Dung, thư phòng của nha môn. Định tìm vài cuốn sách g.i.ế.c thời gian.
Trong thư phòng, hai giá sách đối diện chất đầy sách, bàn rộng bày biện bút mực giấy nghiên đầy đủ, ngay ngắn. kỳ lạ là, chỉ bàn mà cả giá sách đều phủ đầy bụi. Trông giống nơi thường xuyên lui tới sử dụng. Hoàn là đồ trang trí! Cũng thôi, chức quan của Liễu Chí Lương là mua , mua quan thì chỉ là cái danh, thực chất là ăn bổng lộc triều đình. Không thư phòng cũng chẳng lạ, dù ông cũng chẳng văn nhân thực thụ.
Cô chọn vài cuốn sách, định thì liếc thấy một cuốn hồ sơ vứt trong góc giá sách. Tò mò nhặt lên xem. Hóa là sổ ghi chép các vụ án báo lên nha môn! Trên đó ghi chép lung tung đủ loại vụ án dân đến đ.á.n.h trống kêu oan, cũng chẳng gì lạ, chỉ là... Cô càng xem càng thấy !
Trên đó ghi chép nhiều vụ án, vụ phá, vụ , và những vụ phá đều là án trộm cắp. Kỳ lạ là, những vụ trộm cắp đều xảy tại một khách điếm tên là Lâm An. Người báo án đều khai mất đồ vật hoặc hàng hóa tại khách điếm Lâm An. Từ bốn năm đến tháng , tổng cộng ba bốn mươi vụ, vụ nào phá . Kỳ lạ hơn nữa là. Khách điếm tên Lâm An là khách điếm do Đỗ Tam Nương mở. Cô đang thắc mắc tìm hiểu nguyên do.
Đột nhiên... Gâu gâu gâu... Tiếng ch.ó sủa vang lên bên ngoài. Gấp cuốn sổ , cô cất tay áo. Ra ngoài xem thì thấy một con ch.ó đang sủa một bức tường. Vẫn là con ch.ó ban ngày! Vẫn là bức tường ban ngày, chỉ là đổi sang mặt ! Cô bước tới, con ch.ó vẻ sợ cô, hoảng hốt chạy sang một bên nhưng vẫn sủa inh ỏi bức tường.
Bức tường ? Cô tò mò chằm chằm bức tường cao chừng hai mét, chẳng khác gì những bức tường bình thường, thậm chí còn cũ kỹ: “Con ch.ó c.h.ế.t tiệt, sủa bậy.”
Ông lão ban ngày đuổi theo, tóm con chó. Ông lão cúi xin Kỷ Vân Thư: "Tiên sinh đừng để ý, con ch.ó ngu lắm, cứ thích sủa lung tung."
Cô mỉm ôn hòa đáp lễ: "Không , chỉ là lão bá, tại con ch.ó sủa bức tường ?”
“Ta cũng , từ tháng nó cứ sủa bức tường , lúc kéo cũng , chẳng trong tường xương nữa.”
“Vậy bình thường con ch.ó nhạy cảm với mùi gì nhất?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-450-buc-tuong-quy-di.html.]
“Cái ...”
Ông lão ngẫm nghĩ, mắt sáng lên: “Vàng! Mỗi ngửi thấy mùi vàng là nó thích lao , lúc dắt nó dạo qua tiệm vàng, lôi mãi mới chịu ."
Vàng? Kỷ Vân Thư trầm tư. Lại chằm chằm bức tường một lúc lâu. Đợi ông lão khỏi, cô nhặt một hòn đá nhọn đất, cạo vài cái lên tường. Lớp bột trắng rơi lả tả xuống, cô lấy khăn tay hứng một ít. Vê vê đầu ngón tay nghiên cứu một lúc. Cuối cùng, cô ! Ừm, thú vị thật.
Lúc ...
”Kỷ .”
Một nha dịch vội vã chạy tới: “Kỷ , đại nhân về , Vương gia mời ngài qua đó.”
Cô gật đầu, gói kỹ chỗ bột cạo khăn tay, cất trong áo. Theo nha dịch đến công đường, thấy Liễu Chí Lương mệt đờ đẫn cả , nhưng vẫn cung kính bên cạnh Cảnh Dung. Cảnh Dung đang uống , ung dung tự tại!
"Liễu đại nhân, vụ mất trộm ở Trương phủ tra ?”
Kỷ Vân Thư hỏi. Liễu Chí Lương thở dài thườn thượt, bắt đầu than vãn: "Ngài xem Đại phu nhân kỳ cục ? Lúc đầu thì la lối đòi tra cho bằng , ai ngờ bảo tra nữa.”
“Ồ? Tại ?”
“Không , tra nữa cũng , ầm ĩ cả lên, Trương phủ suýt bà lật tung, đúng là đàn bà ghê gớm."
Kỷ Vân Thư khẽ, an ủi Liễu Chí Lương: "Đã thì càng chứ ? Liễu đại nhân cũng nghỉ ngơi nhiều hơn.”
“Nói thì , nhưng mà...”
Hắn về phía Kỷ Vân Thư, hỏi: "Kỷ , bản quan bây giờ quan tâm nhất là cái c.h.ế.t của Trương lão gia. Ngài nghiệm thi, cũng xem hiện trường, kết quả ?”
“Ừm...”
Cô kéo dài giọng: “Đợi , trời sáng sẽ .”
“Tại đợi trời sáng?”
“Vì một việc, buổi tối mới dễ ."
Chuyện ... Liễu Chí Lương ngơ ngác hiểu. Cảnh Dung ghế gỗ lê, rót hai chén , đẩy một chén sang chỗ trống bên cạnh. Rồi với Kỷ Vân Thư: "Kỷ , xuống , còn lâu trời mới sáng.”
“Được thôi!”
Ngoan ngoãn xuống cạnh Cảnh Dung. Bưng chén lên, nhấp một ngụm nhỏ, cau mày. Cầm chén tay, với Liễu Chí Lương: "Liễu đại nhân, trong nha môn của ngài tươi lắm, thời gian nên cho mua mới .”
Rồi thêm: “À đúng , thuê dọn dẹp thư phòng , trong đó nhiều sách vở hồ sơ thế , để bụi bám đầy thì tiếc lắm."