NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 451: Chọc mèo
Cập nhật lúc: 2025-12-17 14:09:49
Lượt xem: 134
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời , khiến Liễu Chí Lương ngượng chín mặt! Ông chỉ đành gật đầu lia lịa: "Vâng, lát nữa hạ quan sẽ cho dọn dẹp, ngày mai cũng sẽ sai mua ngon.”
Kỷ Vân Thư khẽ, hất cằm về phía chiếc ghế gỗ lê đối diện, : "Liễu đại nhân, chi bằng ông xuống nghỉ ngơi . Đêm dài đằng đẵng, nếu ông cứ cả đêm thì e là gãy chân mất."
Liễu Chí Lương kinh ngạc: “Kỷ , đêm nay, chúng ...”
Ông chỉ tay xuống đất: “Ngồi ở đây ?”
“Liễu đại nhân thông minh thật đấy. , là ở đây. Chẳng ông kết quả vụ án Trương phủ ? Trời sáng chúng sẽ xét xử, Liễu đại nhân thấy thế nào?”
Giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
"Đã Kỷ nắm chắc phần thắng, bản quan đương nhiên đồng ý.”
“Vậy thì Liễu đại nhân xuống .”
Liễu Chí Lương dám ngay, mà liếc Cảnh Dung, chờ gật đầu. Khổ nỗi, Cảnh Dung đang chăm chú nghịch nắp chén , gõ nhẹ lên miệng chén tạo từng tiếng lách cách thanh thúy. Vang vọng trong công đường vắng lặng đêm khuya, thật rợn .
Không nhận hồi đáp, cuối cùng Liễu Chí Lương đành lúng túng vén vạt áo quan xuống ghế gỗ lê. Trên công đường, im phăng phắc! Mọi im lặng một nén hương thì Cảnh Dung đột nhiên sai mang bàn cờ đến, lôi Liễu Chí Lương đ.á.n.h cờ cùng. Liễu Chí Lương đành kiên trì tiếp chiêu. Chỉ là... Nên thắng? Hay nên thắng đây?
Vấn đề khiến Liễu Chí Lương bối rối mâu thuẫn, kết quả là ván nào cũng chọn thua. Lại còn toát mồ hôi hột! Đánh cờ đến nửa đêm về sáng, hai càng đ.á.n.h càng tỉnh táo. Đám nha dịch càng hăng hái, vây quanh bàn cờ xem. Quân t.ử xem cờ , nhưng đám nha dịch quân tử, chỉ trỏ bàn tán xôn xao. Ai cũng bảo Huyện thái gia nhà ngốc quá. Sao ván nào cũng thua thế.
Kỷ Vân Thư vì chơi cờ nên bên cạnh xem mà ngơ ngác hiểu gì. Thi thoảng buông một câu hỏi: "Sao nước ?”
“Nên .”
Cảnh Dung đáp: “Thế nước ?”
“Nên .”
“Nước thì ?”
“Nên .”
“Ồ!”
Cô kéo dài giọng.
Dứt khoát, Cảnh Dung đưa quân cờ trắng đầu ngón tay cho cô: "Nào, nàng đ.á.n.h .”
Nào nào nào! Nàng đ.á.n.h ! Nàng đ.á.n.h ! Cho nàng hết đấy. Cô nghiêng đầu, thế mà cũng nhận lấy quân cờ thật. Nhìn chằm chằm bàn cờ một lúc, đặt quân cờ xuống, khéo nối liền với đám quân trắng vòng ngoài, bao vây đám quân đen.
"Thế nào? Ta thắng chứ?”
Cô phấn khích hỏi. Cảnh Dung , giơ tay mời Liễu Chí Lương. Đến lượt ông! Thế là, Liễu Chí Lương nhón một quân cờ đen trong hộp, suy tính giây lát đặt xuống bàn cờ. Như một luồng sáng lóe lên: “Liễu đại nhân thắng .”
Cảnh Dung tuyên bố.
Chơi cả nửa đêm, cuối cùng cũng thắng một ván. tim gan Liễu Chí Lương thì run cầm cập! Ông gượng gạo: "Vậy đa tạ Kỷ .”
Kỷ Vân Thư: "Là do Liễu đại nhân cao cờ mới .”
“Tiên sinh quá khen, Vương gia thắng bao nhiêu ván, hạ quan mới thắng một ván thôi.”
“Ồ, ý đại nhân là, nếu tại hạ phá đám thì ván Vương gia cũng thắng chắc?”
“Đó là điều chắc chắn ."
Nịnh nọt đến thế là cùng! Kỷ Vân Thư khẩy. Cảnh Dung thu dọn quân cờ : "Liễu đại nhân, Kỷ dát vàng lên mặt ông thì ông cứ nhận , hà tất khiêm tốn từ chối.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-451-choc-meo.html.]
“Vâng .”
“Vậy, chúng thêm vài ván nữa nhé?”
“Được ."
Quân cờ thu từng con một. Lại tiếp tục đ.á.n.h thêm mấy ván nữa. Kỷ Vân Thư bước ngoài công đường, trăng tròn đêm khuya sáng vằng vặc! ...
Không qua bao lâu, trời tờ mờ sáng! Trong công đường, đám vẫn còn đang vây xem, ai nấy mắt đỏ ngầu như sắp g.i.ế.c đến nơi. Cho đến khi Cảnh Dung đặt quân cờ cuối cùng xuống, thắng: “Vương gia, lợi hại.”
“Được Liễu đại nhân, trời sáng , chúng việc chính thôi.”
“Hạ quan theo Vương gia."
Hai dậy, phủi phẳng nếp nhăn áo. Liễu Chí Lương hỏi: "Vương gia chỉ thị gì ?”
“Bản vương , ông hỏi Kỷ .”
Đùn đẩy trách nhiệm: “Vâng.”
Thế là Liễu Chí Lương bước khỏi công đường, đến bên cạnh Kỷ Vân Thư, thì thầm hỏi: "Kỷ , trời sáng , vụ án Trương phủ tính đây?"
Kỷ Vân Thư vươn vai một cái, bộ suy tư : "Chi bằng... mời Đại phu nhân Trương gia đến đây một chuyến .”
“Đại phu nhân? Vụ án liên quan đến bà ?”
“Không rõ, cứ đến tính.”
Vô cùng tùy ý. Nghĩ một chút, cô thêm: "À, còn nữa, mời cả Tam phu nhân và vị Trương công t.ử đến cùng luôn."
Liễu Chí Lương theo, phái đến Trương phủ một chuyến. Chẳng bao lâu , đưa tới. Đại phu nhân vẫn như hôm qua, vẻ mặt lạnh lùng, thậm chí còn mang theo chút oán hận. Trên tay vẫn ôm con mèo trắng muốt hôm qua. Con mèo rúc trong tay bà , ngủ say sưa!
Phía bà là Tam phu nhân, đầu cúi gằm, chân cà nhắc, con trai Trương Nhất Mặc dìu . Nhìn kỹ thì thấy cả hai con đều thương, mặt, tay đều vết bầm tím. Chắc là hôm qua vì chuyện mổ t.h.i t.h.ể Trương lão gia mà hai con đ.á.n.h ít!
Liễu Chí Lương cao đường. Cảnh Dung ở một góc, bên cạnh đặt chén và đĩa hạt dưa, c.ắ.n hạt dưa xem kịch. Kỷ Vân Thư giữa công đường: “Liễu đại nhân, sáng sớm ông cho đưa chúng đến đây là việc gì?”
Đại phu nhân hỏi. Liễu Chí Lương đáp: "Là vì vụ án của Trương lão gia.”
“Lời là ý gì? Hôm qua cho đến phủ lục soát , chẳng tìm gì cả, giờ nhắc đến chuyện ?"
Kỷ Vân Thư bước lên: "Đại phu nhân chớ nóng vội, hôm qua tại hạ chẳng ? Trời sáng sẽ lôi hung thủ ánh sáng. Giờ trời sáng, hung thủ đương nhiên đưa lên công đường .”
“Ngươi ý gì?”
Kỷ Vân Thư chỉ , đưa tay vuốt ve con mèo đang ngủ trong lòng Đại phu nhân, bất ngờ véo mạnh một cái. Con mèo giật tỉnh giấc! Toàn run lên, đôi mắt tròn xoe sáng quắc mở to.
"Nhóc con, cuối cùng cũng tỉnh , ngoan lắm.”
Kỷ Vân Thư dùng ngón tay ấn nhẹ lên trán con mèo. Đại phu nhân lùi phía , : "Tiên sinh hung thủ là ai thì cứ đường hoàng .”
Kỷ Vân Thư để ý, tiếp tục trêu chọc con mèo, vẻ mặt đầy cưng chiều. Con mèo cũng chồm về phía cô, hai chân cào cấu liên hồi.
"Nhóc con, nãy còn khen ngươi ngoan, giờ cào ? Chẳng lẽ mùi gì ?”
Cô khịt mũi: “Không mà! Chẳng lẽ là mùi gì đó chỉ mèo mới ngửi thấy?”
Nghe , Đại phu nhân bỗng chốc hoảng hốt, ánh mắt d.a.o động.