Cái gì?
"Bà ... Quan Âm Tỷ là do Đỗ Tam Nương của khách điếm Lâm An lấy trộm?”
Liễu Chí Lương nghẹn lời: “Vậy bà bằng chứng ?"
"Không bằng chứng, là chính miệng Đỗ Tam Nương với . Bà rõ, ở cái đất An Phủ , chỉ cần tra thì gì là tra . Đỗ Tam Nương khi tiệc rượu bắt đầu tận mắt thấy bôi Trà độc lên móng vuốt mèo giao cho quản gia. Bà bèn uy h.i.ế.p , bắt tiếp tục điều tra tung tích Quan Âm Tỷ, bà cũng sẽ báo quan. Quan Âm Tỷ là bảo vật gia truyền của Trương gia, thể ."
Nói , Đại phu nhân sang Tam phu nhân, dặn dò: "Sau khi c.h.ế.t, Trương phủ giao cho cô.”
“Đại tỷ...”
“Nhớ kỹ, nhất định lấy Quan Âm Tỷ, dù thế nào cũng để rơi tay ngoài.”
Tam phu nhân gật đầu thật mạnh, mắt đẫm lệ: "Đại tỷ, tỷ yên tâm .”
Bà mỉm thanh thản. Rồi cam tâm tình nguyện theo nha dịch.
Tam phu nhân và Trương Nhất Mặc ở , với Liễu Chí Lương: "Liễu đại nhân, Quan Âm Tỷ của Trương phủ nhất định lấy .”
“Tam phu nhân, bà đừng vội, bản quan sẽ xác minh. Nếu đúng là Đỗ Tam Nương của khách điếm Lâm An lấy trộm, bản quan nhất định sẽ giúp bà đòi . Lát nữa bản quan sẽ sai đưa Đỗ Tam Nương đến tra hỏi, hai cứ về , tin tức sẽ báo ngay.”
“Được.”
Gật đầu, hai con chuẩn rời .
Kỷ Vân Thư gọi với : "Khoan .”
Hai con dừng bước, nghi hoặc cô: “Kỷ còn việc gì ?”
Liễu Chí Lương hỏi: “Thẩm xong vụ án mạng Trương phủ, giờ thì thẩm đến vụ án trộm cắp mấy năm nay vẫn phá thôi.”
Kỷ Vân Thư mặt lạnh tanh, giọng cũng nhạt nhẽo. Chính vì thế mà khiến tim Liễu Chí Lương thót lên một cái. Yếu ớt hỏi: "Án trộm cắp? Ý Kỷ là vụ trộm ở Trương phủ?"
"Liễu đại nhân hà tất giả ngốc với ?”
Cô khẩy: “Lúc ông đ.á.n.h cờ, từng nước đều tính toán đấy, chỉ để nhường cho Dung Vương thắng, lấy lòng ngài . Tinh ranh như thế, lúc hồ đồ ?”
Cô kéo dài giọng! Lời thật khó đoán! Liễu Chí Lương dường như nhận điều gì, cúi đầu, bộ suy tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-454-vu-an-ket-3.html.]
Kỷ Vân Thư dứt khoát lấy cuốn sổ báo án trong tay áo : “Liễu đại nhân nhận cái ?”
Ông liếc , vội vàng dời mắt chỗ khác, gật đầu lia lịa: "Nhận , nhận chứ, đây là sổ báo án của nha môn.”
“Hóa ông còn nhận . Vậy Liễu đại nhân đoán thử xem, cuốn sổ báo án tại hạ tìm thấy ở ?”
“Ở... thư phòng?"
" , là tìm thấy trong thư phòng. Hơn nữa, nó còn rơi xuống đất, phủ đầy bụi. Liễu đại nhân ông cũng thật là, đến tiền thuê dọn dẹp cũng thế? Trong thư phòng là bụi, chắc là do nha môn lâu quá vụ án nào nên Liễu đại nhân cũng chẳng buồn thư phòng chứ gì?”
Ông vội vàng đáp: "Kỷ , cũng khá lâu nha môn nhận vụ án nào, cũng là nhờ An Phủ thái bình, nên cũng ít thư phòng."
Kỷ Vân Thư ném cho ông một nụ khó hiểu, bắt đầu lật từng trang sổ báo án tay. Ngay mặt ông . Liễu Chí Lương cứ thế chằm chằm, cô lật chậm một cái, tim ông thót một cái; cô lật nhanh một cái, tim ông giãn một chút. Hoàn nhịp điệu của Kỷ Vân Thư dẫn dắt! Làm ông toát mồ hôi hột, chốc chốc đưa tay áo lên lau mồ hôi.
Kỷ Vân Thư lật : "Những năm gần đây, An Phủ xảy nhiều vụ trộm cắp, vụ nào vụ nấy đều phá . Hơn nữa, vụ nào cũng là do khách trọ ở khách điếm Lâm An báo án. Tính từ bốn năm đến tháng , tổng cộng ba bốn mươi vụ, vụ nào phá . Tại nhỉ? Tại mất đồ ở khách điếm Lâm An nhiều như thế mà bao năm qua phá vụ nào? Mà khách điếm Lâm An vẫn ăn phát đạt. Hơn nữa nếu tại hạ nhớ nhầm thì khách điếm Lâm An là do vị Đỗ Tam Nương mở ? Lạ thật đấy, tại hạ và Vương gia cũng từng trọ ở đó một đêm, trùng hợp là cũng mất đồ, may mà cuối cùng tìm . Khách điếm đó chẳng lẽ ma? Sao cứ mất đồ suốt thế? Vừa Đại phu nhân bảo Quan Âm Tỷ của Trương phủ là do Đỗ Tam Nương trộm. Trong chuyện , liên hệ gì nhỉ?"
Cô nheo mắt, tiếp tục lật xem cuốn sổ báo án. Sức chịu đựng của Liễu Chí Lương sắp đến giới hạn ! Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi! Cảnh Dung bộ dạng vẻ nghiêm túc lật sổ của Kỷ Vân Thư, nhịn . Nhóc con khá lắm, học cách trêu nhanh thật. Làm cho tên Liễu Chí Lương run như cầy sấy.
Hắn cũng c.ắ.n xong hạt dưa cuối cùng, lau tay, dậy, phủi áo, đủng đỉnh bước tới. Rồi vỗ nhẹ lên vai Liễu Chí Lương, : "Liễu Chí Lương, năm xưa cái chức quan tốn bao nhiêu tiền thế?”
Giọng điệu cợt nhả, đầy mùi trêu chọc. Liễu Chí Lương vốn những lời úp mở của Kỷ Vân Thư cho hoang mang, giờ thêm Cảnh Dung chọc ngoáy, càng thêm rối bời: “Ý Vương gia là..."
"Đừng căng thẳng, tiền mua quan bỏ thì cũng kiếm chứ nhỉ?”
Mặt Liễu Chí Lương tái mét. Cảnh Dung bắt đầu tính toán chi li: "Thế , bản vương tính giúp ngươi một món nợ nhé. Tiền mua quan tốn một vạn lượng bạc trắng, bổng lộc hàng tháng triều đình cấp cho ngươi là bốn mươi lăm lượng. Tính thì cũng mười tám mười chín năm mới vốn, lỗ nặng . Liễu đại nhân giống chịu thiệt nhỉ? Ngươi quan mới mấy năm, chắc tiền kiếm chỉ dừng ở một vạn lượng nhỉ?"
"Hạ quan hiểu ý Vương gia.”
“Liễu Chí Lương Liễu Chí Lương, ngươi mặc quan phục, hậu viện nha môn bài trí đơn sơ, trong nha môn cũng chẳng ngon. Nhìn bộ dạng thì đúng là quan thanh liêm, nhưng khổ nỗi, là con chim hoàng yến khoác lông quạ, giàu nứt đố đổ vách chứ.”
Cảnh Dung trêu chọc, thậm chí còn vỗ bộp một cái cái bụng phệ của Liễu Chí Lương. Nghịch ngợm quá thể!
Làm Kỷ Vân Thư cũng bật , dứt khoát gấp cuốn sổ báo án . Từ tối qua đến giờ, hai cứ hùa trêu chọc Liễu Chí Lương, ông tự khai , nhưng con cáo già cứ thích giả ngốc. Liễu Chí Lương run b.ắ.n cả tim gan, khom lưng : "Vương gia đùa , hạ quan nào chim hoàng yến gì , cũng chẳng mấy đồng bạc.”
Cảnh Dung trừng mắt giả vờ giận dữ: "Còn giấu , sợ bản vương xin tiền ngươi mà keo kiệt thế.”
“Hạ quan...”
“Thôi , con cáo già nhà ngươi, ném bằng chứng mặt thì chịu cởi bộ lông quạ ."