NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 455: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ

Cập nhật lúc: 2025-12-17 14:09:53
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới sự tấn công dồn dập từ cả hai phía của Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư, phòng tuyến trong lòng Liễu Chí Lương sớm sụp đổ. Đôi mắt ông đảo liên hồi đầy chua xót, hai tay giấu trong tay áo ướt đẫm mồ hôi! Ánh mắt chột , cuối cùng đành cúi gằm xuống, khóe miệng giật giật gượng : "Hạ quan thực sự hiểu ý của Vương gia, quạ gì cơ? Hoàng yến gì cơ? Hạ quan thật sự hiểu mà. Hơn nữa lúc chẳng nên điều tra vụ mất trộm Quan Âm Tỷ của Trương phủ ?"

"Chẳng đang tra đây ?”

Cảnh Dung thu vẻ cợt nhả ban nãy, nghiêm túc : “Liễu đại nhân, ngươi vẫn chịu thừa nhận?”

“...”

Câm nín.

Kỷ Vân Thư giơ cao cuốn sổ báo án trong tay: "Những gì ghi chép trong thực liệt kê rõ ràng tội trạng của Liễu đại nhân . Ông thừa nhận thừa nhận thì đó cũng là sự thật. Các vụ trộm cắp ở khách điếm Lâm An đến nay phá vụ nào. Vừa nãy Đại phu nhân Quan Âm Tỷ Đỗ Tam Nương lấy trộm, ông chẳng hề ngạc nhiên, còn bảo Tam phu nhân về . Sao hả, Liễu đại nhân định đợi chúng sẽ soạn bổn cũ, giống như cách xử lý ba mươi tư vụ trộm cắp ở khách điếm Lâm An đó, cũng ỉm luôn chuyện Quan Âm Tỷ của Trương phủ ?"

Liễu Chí Lương ngẩng phắt đầu lên: "Tiên sinh nghi ngờ và Đỗ Tam Nương cấu kết với ?”

“Không nghi ngờ, là khẳng định.”

Kỷ Vân Thư chắc nịch: “Bao nhiêu năm nay, ông và Đỗ Tam Nương lén lút cấu kết. Bà trộm cắp hàng hóa hoặc đồ vật quý giá của thương khách tại khách điếm Lâm An. Những đó đến báo quan, ông đều nhận đơn nhưng điều tra. Những đó vì là thương khách, An Phủ nên sẽ lâu, cứ kéo dài thời gian, lâu dần họ đành ngậm bồ hòn ngọt mà bỏ . Sau đó, Đỗ Tam Nương sẽ đổi đồ trộm thành vàng bạc, chia chác với Liễu đại nhân ông."

"Không... !”

Ông chột vô cùng, nhưng vẫn già mồm: “Bản quan là quan phụ mẫu của An Phủ, tuyệt đối chuyện tham tang uổng pháp*, bao che cho trộm cướp như . Bản quan tôn trọng , cũng thông minh, nhưng chỉ dựa cuốn sổ báo án bảo cấu kết với Đỗ Tam Nương, lời ... dựa ? Khách điếm Lâm An trong núi, qua kẻ nườm nượp, liên tục, lưu lượng lớn, điều tra thực sự khó. Cứ coi như là bản quan vô năng, tra .”

* "Tham tang uổng pháp" nghĩa là: Vì tham lam tiền bạc, của cải hối lộ mà cố tình bẻ cong pháp luật, xử án sai lệch.

Vẻ mặt vô tội.

Ông sang Cảnh Dung: "Vương gia, ngài nhất định tin hạ quan, hạ quan oan.”

Cảnh Dung khẩy: "Bản vương thể tin bất kỳ ai, nhưng duy chỉ Kỷ tin tưởng tuyệt đối. Hắn ngươi cấu kết với khác, lợi dụng chức quyền mưu lợi riêng, bản vương tin. Cho dù ngươi g.i.ế.c , bản vương cũng tin. Tóm một câu, Kỷ gì là cái nấy.”

Tóm là fan cuồng chứ gì!

Liễu Chí Lương lúng túng vô cùng! Trong lòng thấp thỏm. Cuối cùng chỉ đành thốt một câu cứng nhắc: "Hạ quan... thực sự oan.”

“Ngươi luôn mồm kêu oan, thôi, bản vương hỏi ngươi, ngươi bản vương đến An Phủ?”

“Vương gia phụng mệnh huyện Ngự phủ, tin tức lan truyền khắp nơi, cho nên..."

Ngắt lời! "Tin tức lan truyền là một chuyện, nhưng chắc truyền đến tai ngươi. Trước khi đến An Phủ, bản vương hạ lệnh cần thông báo cho ngươi, cũng kinh động đến An Phủ, cho nên ngươi thể nào . Thế mà ngươi, Liễu Chí Lương, đợi sẵn ở nha môn cung kính đón tiếp bản vương. Chẳng lẽ là của bản vương tuồn tin cho ngươi?”

“Hạ quan...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-455-chua-thay-quan-tai-chua-do-le.html.]

“Liễu đại nhân tinh ranh như thế, chẳng lẽ Đỗ Tam Nương cấu kết với ngươi hồ đồ ? Nếu phát hiện phận của bản vương, lén báo cho ngươi, thì ngươi bản vương đến An Phủ?"

Liễu Chí Lương cứng họng, nghĩ ngợi một lát, định biện bạch thì... Kỷ Vân Thư tiếp lời: "Không chỉ thế, những năm gần đây An Phủ thái bình, vụ án nào báo lên triều đình xét xử. Ai cũng bảo An Phủ thái bình, một vị quan , ai cũng bảo An Phủ địa linh nhân kiệt, thích hợp để tu dưỡng tâm. theo tại hạ thấy, rõ ràng là do Liễu đại nhân ông tạo cái vẻ thái bình giả tạo trong mắt đời mà thôi. Nếu , ông cũng sẽ lệnh cho ngục dùng nhục hình với cô ca kỹ . Bởi vì bất kể chân tướng thế nào, chỉ cần tìm hung thủ vụ án Trương phủ, An Phủ sẽ vẫn là nơi thái bình. Liễu đại nhân, ông thấy tại hạ đúng ?"

Nói xong, cô mỉm nhẹ, nụ khiến hoảng sợ. Liễu Chí Lương gào thét trong lòng: Không đúng! Đương nhiên là đúng! ông chột c.h.ế.t ! Ông cố ý lùi một bước, còn chút tự tin nào mà giảo biện: "Những lời đều căn cứ, cái danh bản quan nhận ?”

Cảnh Dung bồi thêm: "Đêm qua Kỷ cho ngươi nước vàng ngươi nhận, giờ lột da ngươi ngươi cũng nhận. Liễu Chí Lương Liễu Chí Lương, ngươi đúng là thấy quan tài đổ lệ."

Nói xong, búng tay một cái. Ngoài cửa, hai thị vệ áp giải một phụ nữ . Mạc Nhược thế mà theo . Tình hình gì đây? Người phụ nữ đó là Đỗ Tam Nương, hai tay trói quặt , chiếc áo trễ vai tụt xuống thấp hơn, lấp ló đôi gò bồng đảo trắng ngần. Hai má bà ửng hồng, mắt vằn tia máu, mang theo chút vẻ phong trần mệt mỏi. Trên nồng nặc mùi rượu. Rõ ràng là uống rượu. Thân hình yểu điệu mềm nhũn hơn vài phần, áp giải quỳ xuống.

Nhìn thấy Đỗ Tam Nương, mắt Liễu Chí Lương trợn tròn! Toàn run rẩy! Một thị vệ còn ôm một cái hộp, lúc bèn đưa cho Kỷ Vân Thư: “Tiên sinh, đồ ở bên trong.”

Cô nhận lấy, mở mà đưa thẳng cho Tam phu nhân vẫn đang ở công đường: “Đồ ở bên trong.”

Hửm? Tam phu nhân nhận lấy, mở hộp , kinh ngạc thốt lên: "Là Quan Âm Tỷ!”

“Đồ lấy , đây là của Trương phủ các , giờ giao cho bà, đừng để mất nữa nhé.”

“Vâng.”

Tam phu nhân xúc động ôm lấy cái hộp, mắt rưng rưng lệ.

Kỷ Vân Thư sang với Trương Nhất Mặc: "Trương công tử, đưa về .”

“Đa tạ .”

Cô gật đầu nhẹ. Sau đó, Trương Nhất Mặc đưa Tam phu nhân về. Kỷ Vân Thư đến bên cạnh Mạc Nhược đang dựa cửa, chỉ Đỗ Tam Nương hỏi: "Rốt cuộc là ? Sao nông nỗi ?”

“Bà thích uống rượu mà? Hôm qua bắt xong, với bà uống rượu cả đêm.”

Kỷ Vân Thư lườm một cái. Mạc Nhược lắc đầu, thở dài tiếc nuối: "Nếu bà là trộm thì mấy.”

“Cưới về ?”

“Loại phụ nữ dám cưới, chỉ bạn rượu thôi. Cái gọi là một đời rượu một đời say, Đỗ Tam Nương quả thực tệ."

Kỷ Vân Thư lườm thêm cái nữa. Hắn dứt khoát lắc lư ngoài, xuống bậc thềm, tiếp tục uống rượu. Trên công đường, Liễu Chí Lương mặt mày xám ngoét như tro tàn. Đỗ Tam Nương quỳ đất, nhạt một tiếng, ngước đôi mắt lên chằm chằm ông , thẳng: "Liễu đại nhân, thì ngã ngựa thật . Chuyện bại lộ, cái chức quan của ông e là giữ nữa .”

Khinh bỉ! Liễu Chí Lương lảo đảo lùi mấy bước, lưng đập mạnh chiếc bàn lớn cao đường, phát tiếng "rầm" trầm đục. Đại ca, lưng đau ? Ông toát mồ hôi hột.

 

Loading...