NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 457: Đèn bí ngô

Cập nhật lúc: 2025-12-18 01:46:06
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lễ hội đèn lồng ở Cẩm Giang nửa năm , cô vẽ cho một chiếc đèn lồng hoa mai. Cô cũng nhớ và Vệ Dịch cùng thả đèn Khổng Minh, đèn chín chữ: "Nguyện nhân tâm vô trần, t.ử giả dĩ hĩ"

(*Nguyện lòng bụi trần, c.h.ế.t yên nghỉ).

Vệ Dịch : "Hôm nay là lễ hội hoa đăng ở đây, nhưng Cảnh Dung ca ca cho ngoài, bảo là bên ngoài nguy hiểm lắm. đều bảo bên ngoài vui lắm, chỗ nào cũng đèn hoa , còn nhiều pháo hoa nữa. Lúc nãy thấy pháo hoa , một chùm to đùng.”

Cậu dang rộng hai tay, vẽ một vòng tròn lớn: “Nở bung trời, còn hơn pháo hoa ở chỗ chúng nữa. Cho nên ngươi bỏ năm lượng bạc mua cái pháo , định đốt pháo hoa ở đây."

Năm lượng bạc?

"Ngươi mua của ai?”

“Lang đại ca đấy.”

“Năm lượng bạc mà đưa cho ngươi cái ?”

“Vâng, Lang đại ca bảo pháo hoa b.ắ.n hơn của khác, nên bảo đưa năm lượng.”

Tin tưởng tuyệt đối! Quả thực, năm mươi ba lượng bạc , Lang Bạc đòi từng đồng, nếu thì đến tiền cưới vợ cũng chẳng còn. Kỷ Vân Thư cốc nhẹ đầu : “Ngốc ạ."

Rồi hỏi: "Ngươi ngoài lắm ?”

Cậu gật đầu lia lịa.

“Được, đưa ngươi ngoài.”

“Thật á?”

Mắt sáng rực lên vì vui sướng: “Vậy Thư nhi đèn lồng cho giống hồi ?”

“Ngươi đèn lồng thế nào?”

“Đương nhiên là nhất, đặc biệt nhất, chỉ thôi.”

Giọng to rõ ràng!

Kỷ Vân Thư ngẫm nghĩ. Đẹp nhất? Đặc biệt nhất? Vậy thì..: “Được, cái nhất, đặc biệt nhất.”

Khóe môi cô dần nở một nụ cưng chiều. Vệ Dịch vui sướng kể xiết. ... Lang Bạc từ chui , nhặt cái pháo tắt ngấm đất lên, giấu lưng, mặt nghiêm trọng : "Kỷ , Vương gia dặn , ngài và Vệ công t.ử ngoài.”

Giọng điệu cho phép thương lượng!

Kỷ Vân Thư chỉ : "Lang đại ca, cái nha môn từ bao giờ biến thành nhà tù thế?”

“Nhà tù? Kỷ đùa , nha môn là nhà tù ?”

“Vậy tại trói chân trói tay chúng ?”

“Hả?”

“Đã nhà tù thì chúng ngoài ngắm đèn hoa ? Ngắm xong về, Lang đại ca cần lo lắng. Hơn nữa còn T.ử Khâm âm thầm theo, sẽ xảy chuyện gì ."

Lang Bạc cứng họng, nhưng nghĩ vẫn cứng rắn : "Không , Vương gia , nếu ngài và Vệ công t.ử bước khỏi cửa nha môn thì c.h.ế.t chắc, Vương gia nhất định sẽ g.i.ế.c . Kỷ , ngài đừng nữa, Vương gia đang bận xử lý đống vàng , chăm sóc ngài, lỡ ngoài xảy chuyện gì, ...”

Chưa hết câu ngắt lời: “Được , khó nữa, chúng chứ gì.”

Kỷ Vân Thư tỏ vô cùng hiểu chuyện và ngoan ngoãn.

Vệ Dịch xong thì cuống lên. Chớp chớp đôi mắt long lanh cô: "Thư nhi, thực sự ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-457-den-bi-ngo.html.]

Cô gật đầu, nhưng khóe môi nhếch lên một nụ ranh mãnh đầy ẩn ý. Khiến khó đoán. Rồi cô với Lang Bạc: "Lang đại ca, phiền tìm giúp hai quả bí ngô hình dáng tròn trịa một chút ?”

“Tiên sinh định nấu ăn ạ?”

“Ừm... cũng gần như , món quê.”

“Được, tìm cho ngài ngay đây."

Thế là hớn hở tìm bí ngô. Rất nhanh đó mang về hai quả bí ngô cỡ . Kỷ Vân Thư kéo Vệ Dịch bếp, tìm một cây bút và một con dao, bắt đầu "múa may" quả bí. Cậu nhóc chống cằm bên cạnh, ngoan ngoãn quan sát.

Chỉ thấy Kỷ Vân Thư cắt một khoanh đầu hai quả bí, nạo sạch ruột và hạt bên trong, cạo mỏng thành bí một chút rửa sạch. Đôi tay trắng ngần linh hoạt cầm con d.a.o nhỏ nhọn bắt đầu tỉ mẩn khắc lên vỏ bí. Vô cùng tập trung! Khoảng một nén hương , hai quả bí ngô hiện một vòng trúc và lá trúc chạm rỗng, chỉ hình dáng thôi thấy sống động như thật.

Sau đó, cô tìm mấy sợi dây mảnh buộc quả bí , dùng hai thanh gỗ nhẵn treo lên, cuối cùng đặt nến trong. Ánh nến vàng cam chập chờn bên trong, chiếu rọi hình cây trúc chạm rỗng lên tường trắng và nền đất xung quanh. Theo ngọn nến lung linh, bóng trúc cũng khẽ đung đưa như đang giữa rừng trúc thật. Khung cảnh như mộng ảo!

Vệ Dịch ngẩn ngơ, lưng từ từ thẳng lên, dám tin bóng trúc xung quanh, khóe miệng dần nở nụ kinh ngạc: “Oa!”

Cậu thốt lên. Như một chú lười tinh nghịch: “Thư nhi, đây là chiếc đèn nhất từng thấy.”

Kỷ Vân Thư mỉm đưa một chiếc đèn bí ngô cho : "Xách nó lên, chúng dạo hội hoa đăng.”

Cậu cẩn thận đón lấy, lo lắng : " Lang đại ca ở bên ngoài.”

“Thì cửa .”

“Ừm."

Cậu vui sướng xách chiếc đèn bí ngô, lon ton theo Kỷ Vân Thư lẻn cửa . Vừa mở cửa...

”Làm trộm đấy ?”

Giọng trầm đục của Mạc Nhược vang lên. Hắn ngay bậc thềm ngoài cửa, lười biếng nghiêng , một chân duỗi dài chắn ngang lối . Tay cầm bầu rượu đang uống dở, xung quanh la liệt vỏ chai rượu. Cái tên uống mãi c.h.ế.t nhỉ?

Kỷ Vân Thư đưa đèn bí ngô gần , soi rõ nửa khuôn mặt góc cạnh của : “Sao ở đây?”

Có lẽ đầu tiên thấy chiếc đèn kỳ lạ như , Mạc Nhược dụi mắt, đưa tay gõ gõ mấy cái lên quả bí: “Cái thứ quỷ quái gì đây? Còn phát sáng nữa?”

“Đây là đèn Thư nhi .”

Vệ Dịch nhanh nhảu đáp.

"Đèn? Thú vị đấy, cái mà mang chợ bán chắc chắn kiếm bộn tiền. Làm thế nào ? Dạy với, đợi về kinh đóng cửa Dụ Hoa Các, chuyển sang bán đèn lồng.”

Không đợi Kỷ Vân Thư trả lời: “Ngươi .”

Vệ Dịch tranh lời, phịch xuống đất: “Cái bằng bí ngô, đầu tiên dùng d.a.o c.h.ặ.t đ.ầ.u quả bí, móc hết thịt bên trong , đó ...”

“Dừng, ngươi đang tả g.i.ế.c đấy ?"

Cậu xua tay lia lịa: "Ta g.i.ế.c , g.i.ế.c đền mạng đấy. Là g.i.ế.c một quả bí ngô mới đúng, mà là Thư nhi g.i.ế.c, .”

Cậu ném cái túi nước cho Kỷ Vân Thư. Rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Đèn Thư nhi lắm, cây trúc đó đều do cô dùng d.a.o khắc từng tí một đấy. Huynh xem cây trúc , ? Còn cả lá nữa, ?”

“Đẹp.”

“Thư nhi dùng dây buộc quả bí, buộc dây ..."

Hai xổm chụm đầu , say sưa bàn luận cách đèn bí ngô. Mạc Nhược như phát hiện cơ hội kinh doanh béo bở, hạ quyết tâm về sẽ đóng cửa Dụ Hoa Các, mở tiệm đèn lồng, chuyên bán đèn bí ngô. Nghĩ đến cảnh phát tài, tít mắt, tu một ngụm rượu. Kỷ Vân Thư bên cạnh như vô hình, khóe miệng giật giật liên hồi!

 

Loading...