NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 467: Sắp rồi, thực sự sắp rồi!
Cập nhật lúc: 2025-12-18 03:55:06
Lượt xem: 131
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tay bôi t.h.u.ố.c xong xuôi, Cảnh Dung một tiếng "Cảm ơn". Mộc Cẩn lo lắng dặn dò: "Tay tuyệt đối dính nước, đồ ăn cay nóng kích thích cũng ăn, nhất định kiêng khem, Vương gia chú ý nhiều hơn.”
“Ừm.”
Cô ấp úng vài cái: "Vương gia mấy ngày luôn ở An Phủ ?”
Cảnh Dung: "Ừ, còn xử lý công việc."
Nghe , Mộc Cẩn mím môi, cúi đầu. Lấy hết can đảm, giọng nhỏ nhẹ hỏi: "Vậy, thể thường xuyên đến thăm Vương gia ?”
Cái ... Đương nhiên là ! Cảnh Dung lạnh lùng, thẳng: "Mộc Cẩn cô nương, ý của cô bản vương xin nhận, nhưng gần đây nha môn xảy chuyện, bản vương cũng bận, e là tiếp đãi cô ."
Cô lập tức ngẩng đầu: "Mộc Cẩn cần chăm sóc. Thực giấu gì Vương gia, Mộc Cẩn cảm thấy hợp với Vương gia, càng ngưỡng mộ tài năng của Vương gia, nên mới mạo . Vương gia bận thì Mộc Cẩn ở bên cạnh là . Trong nha môn đàn ông, đương nhiên chăm sóc khác, hơn nữa một vị công t.ử cũng thương, nên cứ để Mộc Cẩn chăm sóc Vương gia, tuyệt đối sẽ phiền ngài.”
Đôi mắt tràn đầy mong đợi!
Cảnh Dung thái độ kiên quyết: "Không cần, chỉ là vết thương nhỏ, Mộc Cẩn cô nương cứ lo việc của , kẻo hiểu lầm.”
Bị hiểu lầm? Mộc Cẩn chột . Cảnh Dung đến nước , cô còn gì nữa? Đành gật đầu thôi!
Thế nhưng một hai ngày tiếp theo, Mộc Cẩn vẫn cứ đến nha môn. Suốt ngày rời Cảnh Dung nửa bước. Thủ đoạn thả thính cũng cao tay đấy. Kỷ Vân Thư cũng đến viện của nữa, cứ túc trực bên Vệ Dịch vẫn hôn mê bất tỉnh. Thi thoảng đám nha kháo "Mộc Cẩn cô nương đến ”, “Mộc Cẩn cô nương tài hoa quá", vân vân và mây mây. Cô cứ dỏng tai lên , trong lòng như tảng đá lớn đè nặng.
Cảnh Dung cũng chẳng thế nào, một cũng đến thăm Vệ Dịch, tình hình Vệ Dịch đều do Mạc Nhược báo cho . Người đàn ông đó rốt cuộc là vô tình? Hay là ý gì khác? Kỷ Vân Thư cũng lười đoán già đoán non. Dứt khoát bịt tai , mấy chuyện đó nữa. Còn Đường Tư thì mặt dày mày dạn ở lỳ trong nha môn, cả ngày lải nhải bên tai Kỷ Vân Thư thì cũng léo nhéo bên cạnh Mạc Nhược. Còn dính hơn cả Lý Thời Ngôn hồi . ...
Mưa phùn tháng sáu bay nghiêng, rơi những bức tường đỏ ngói xanh cao vút, phủ lên một lớp sương mỏng. Nhìn xa, một màn mờ ảo! Như lạc chốn bồng lai tiên cảnh, khiến chốn cung đình bí ẩn quỷ dị thêm vài phần sinh khí. Trong điện Đồng Nhân tồi tàn, cỏ dại lâu ngày cắt tỉa cao thêm một chút, cành lá khô héo yếu ớt mưa đ.á.n.h rũ xuống đất, cộng thêm lá rụng đầy sân, trông tiêu điều c.h.ế.t chóc...
Trong điện! Cảnh Hiền từ nội điện , khoác một chiếc áo mỏng, bước từng bước chậm chạp đến sập nghỉ ngơi. Ngón tay gầy guộc nhón một miếng trầm hương thả nhẹ lư hương bên cạnh, thuận tay cầm lấy cuốn T.ử Phú, mới nửa nửa sập sách. Cuốn sách tay lật giở từng trang! Mùi sách thoang thoảng lượn lờ trong khí. Cảnh Hiền từ nhỏ thích mùi sách, thường xuyên vì thế mà sách cả ngày, dù buồn ngủ, mệt mỏi cũng để một cuốn sách bên cạnh. Dường như chỉ thế mới ngủ ngon .
"Kẽo kẹt.”
Gió thổi qua cánh cửa sổ lung lay sắp rụng, phát tiếng động chói tai. Ngay đó, một con bồ câu đậu bệ cửa sổ, cúi đầu mổ những hạt gạo đó. Cảnh Hiền nhíu mày, lập tức giãn ! Hắn chống cơ thể nặng nề mệt mỏi đến bên cửa sổ, đưa tay vuốt ve bộ lông mượt mà của con bồ câu. Con chim cũng sợ , còn rụt đầu cọ lòng bàn tay : “Ngoan lắm!"
Hắn mỉm , từ từ tháo cái vòng chân bồ câu, lấy ống tre nhỏ xuống, nắm trong tay nhưng mở ngay. Mà nhón thêm ít gạo trong chiếc chén nhỏ bên cạnh rắc lên bệ cửa sổ: “Nhóc con, đừng vội, còn nhiều mà.”
Coi như phần thưởng!
"Gù gù...”
Bồ câu như hiểu tiếng . Cảnh Hiền thấy thú vị vô cùng! Lúc mới từ từ mở lòng bàn tay, lấy mảnh giấy trong ống tre , mở xem. Trên giấy hai dòng chữ!
Đọc xong, im lặng vài giây, đôi mắt vốn trống rỗng vô hồn bỗng trở nên linh hoạt hơn nhiều. Hắn ngước mắt cây đại thụ chọc trời ngoài cửa sổ, bật . Còn mảnh giấy vo tròn, ném lò lửa, bùng lên ngọn lửa nhỏ. lúc , Phất Lục bưng t.h.u.ố.c : “Vương gia, dậy ạ?”
“Ừ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-467-sap-roi-thuc-su-sap-roi.html.]
“Nô tài sắc t.h.u.ố.c xong , uống cho nóng.”
Phất Lục đặt bát t.h.u.ố.c xuống. Lại kêu lên: "Bên ngoài đang mưa phùn, trời lạnh lắm, Vương gia đóng cửa sổ ạ."
Hắn để ý, vẫn yên đó. Đợi đến khi con bồ câu ăn hết gạo bay , mới đóng cánh cửa sổ tồi tàn . Hỏi một câu: "Người tu sửa trong cung bao giờ mới tới?”
Phất Lục : "Đã giục ạ, bảo là cung điện phía Nam Bắc dột, đợi sửa xong bên đó mới qua đây .”
“Đi hết cả ?”
“Họ thế ạ."
Hai chủ tớ đều hiểu rõ, thái giám trong cung nhiều như , thể nào hết sang bên đó sửa cung điện dột . Chẳng qua là trong cung thấy điện Đồng Nhân xui xẻo, một vị hoàng t.ử bệnh tật sủng ái ở, nên tìm cớ thoái thác. Cho dù cuối cùng thoái thác nữa thì cũng chỉ sai vài tên thái giám phạm qua loa cho xong chuyện. Phất Lục thấy lạ! Bình thường chủ t.ử nhà chẳng bao giờ quan tâm đến tu sửa , hôm nay tự dưng hỏi?
Đang thắc mắc thì Cảnh Hiền hỏi thêm một câu: "Cung điện phía Nam Bắc dột? Là nơi Chiêu phi nương nương ở lúc sinh thời ?”
“ ạ.”
Cảnh Hiền kinh ngạc! Chiêu phi là ruột của Cảnh Dung, từ khi đày lãnh cung, bao năm nay cung Chiêu phi sớm hoang phế. Đừng là sửa mái nhà dột, ngay cả cung nữ thái giám qua cũng đường vòng. Cung Chiêu phi và điện Đồng Nhân quả là kẻ tám lạng nửa cân.
"Phụ hoàng hạ lệnh ?”
Hắn hỏi: “Không , là Tiêu phi nương nương. Nói là Chiêu phi lúc sinh thời tuy phạm nhưng c.h.ế.t , cần thiết để cung Chiêu phi hoang phế nữa, nên mới sai tu sửa. Nghe cũng Hoàng thượng đồng ý.”
“Ồ?”
Kỳ lạ! Hắn lên sập, ngẫm nghĩ một lúc, lẩm bẩm: "Tiêu phi gì đây?"
Phất Lục thấy gì. Chỉ lo lắng : "Vương gia, mau uống t.h.u.ố.c ạ. Đây là t.h.u.ố.c Mạc công t.ử sai tiểu đồng mang đến khi rời kinh, bỏ bữa nào , mau uống ạ.”
Cảnh Hiền liếc bát thuốc, : "Để đó, ngươi ngoài .”
“Vương gia...”
“Ra ngoài.”
Phất Lục dám trái lời, đành lui ngoài, sợ gió lùa nên đóng cửa .
Cửa khép, Cảnh Hiền bưng bát t.h.u.ố.c lên, lắc nhẹ, ánh mắt thâm trầm... Bát t.h.u.ố.c tay đổ chậu cây cảnh bên cạnh. Đất trong chậu cây Bảo Lan vốn màu vàng cam, vì tưới hết bát t.h.u.ố.c đến bát t.h.u.ố.c khác nên ngày càng đỏ quạch, như nhuốm máu. Kỳ lạ là cây Bảo Lan mọc ngày càng tươi , cành thậm chí còn kết một quả nhỏ. Bát t.h.u.ố.c đặt mạnh xuống chỗ cũ! "Sắp , thực sự sắp !”
...