NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 471: Sói đói vồ mồi
Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:55:25
Lượt xem: 137
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung giữ chút thiện tâm cuối cùng của , vẫn lựa chọn tha cho Cảnh Diệc một mạng, dồn chỗ c.h.ế.t.
Tuy nhiên, thực sự dám đảm bảo đây là cuối cùng bản mềm lòng .
Kỷ Vân Thư thấu hiểu nỗi bất lực của Cảnh Dung. Thân là của hoàng tộc, từ khi sinh định sẵn cuốn vòng xoáy tranh đoạt hoàng quyền. Nó giống như một sợi dây vô hình, từ từ kéo vực sâu nước sôi lửa bỏng, chịu đựng muôn vàn giày vò.
Cô vốn hy vọng thể tránh xa triều đình, một vị Tiêu Dao Vương tự tại. thực tế chứng minh, viễn cảnh đều thể đặt lên vai một vị Vương gia, bởi vì tranh đoạt bao giờ ngừng .
Những điều , cô đều rõ.
Cô chăm chú sâu đôi mắt chân thành và thâm trầm của Cảnh Dung hồi lâu, khẽ mở lời: “Hãy những gì ngài nên ."
"Vân Thư..."
"Ta từng , chuyện 'rồng con đoạt đích' xưa nay đều linh nghiệm. Ta tin trời, tin thần, nhưng tin mệnh. Sinh trong nhà đế vương là mệnh của , dù thế nào cũng tránh . Tâm tính của Diệc Vương vốn dĩ Hoàng đế, cũng khó thành nhân tài của thiên hạ. Giống như ngài , nếu đăng cơ vua, chịu khổ sẽ là các đại thần tận tụy trong triều và bách tính thiên hạ. Ta cứ liều mạng kéo ngài rời xa triều chính, thực chất là đang hại ngài."
Cô ngừng một chút, giọng trở nên kiên định hơn: "Trong lòng ngài sớm tính toán, hà tất vì e ngại mà tự khó đến mức mâu thuẫn như ? Ngài báo thù cho Thái tử, đòi công đạo cho Khổng Ngu vì chuyện biến thành quân cờ. Nỗi hận trong lòng ngài kém gì những hàm oan ngục? Diệc Vương niệm tình , hết đến khác hãm hại ngài, bây giờ ngay cả Vệ Dịch cũng cuốn . Ngài từng để dính líu đến chuyện triều đình, thì còn lý do gì để ngăn cản ngài nữa đây?"
Cô còn lý do gì nữa!
Dưới ánh mắt của cô, Cảnh Dung thoáng vẻ ngạc nhiên. Bấy lâu nay, chỉ đặt một chân vòng xoáy đảng tranh, nhưng lời hôm nay của Kỷ Vân Thư giống như một đôi tay đẩy mạnh lưng , đưa dứt khoát bước hẳn cuộc chiến .
Kỷ Vân Thư tiếp tục : "Trước khi rời kinh, ngài từng đợi đến khi ngôi vị hoàng đế trong tay xứng đáng, dù là chân trời góc bể quy ẩn điền viên, ngài cũng sẽ cùng , đúng ?"
"Đó là lời hứa của với nàng."
"Được, ngài hãy những việc mà một Vương gia nên . Đợi ngài xong, hãy thực hiện lời hứa với .”
Cô đầy nghiêm túc.
Khoảnh khắc , Cảnh Dung chỉ cảm thấy xúc động, mà trong lòng còn trào dâng một tinh thần trách nhiệm mãnh liệt. Hắn gật đầu thật mạnh!
Đột nhiên...
"Vương gia!"
Lang Bạc vội vã đội mưa chạy , ở cửa, hai vai run lên bần bật. Nước mưa từ tóc và y phục b.ắ.n xung quanh như hoa tung tóe. Có vài giọt b.ắ.n lên trán Kỷ Vân Thư, cái lạnh lẽo của nước mưa dường như thấm qua da thịt, len lỏi lan tỏa khắp khiến cô bất giác rùng .
Cảnh Dung thấy bèn lập tức chắn mặt cô, sắc mặt lạnh lùng chất vấn Lang Bạc: “Có chuyện gì?"
Lang Bạc liếc Kỷ Vân Thư đầy ẩn ý, hạ thấp giọng bẩm báo: “Vương gia, Mộc Cẩn cô nương... cô tới nữa . Cô mang theo một ít trừ hàn, hỏi Vương gia ..."
Lời dứt cắt ngang!
"Ngươi tự liệu mà , bổn vương gặp cô ."
Rõ ràng dứt khoát!
Lang Bạc khó xử : " hai ngày nay Mộc Cẩn cô nương cứ quấn lấy thuộc hạ mãi. Vương gia, cứ tiếp tục thế thuộc hạ chịu nổi ."
Cảnh Dung ném cho một ánh mắt sắc lạnh, chút nể tình: “Bổn vương mặc kệ ngươi! Nếu ngươi cản cô , để cô bước viện nửa bước, bổn vương sẽ thực sự lăng trì ngươi đấy."
"Vương gia..."
"Lui xuống!"
Tiếng quát vang lên khiến khuôn mặt cương nghị của Lang Bạc tràn đầy vẻ ấm ức. Hắn văn nhân học giả gì, chỉ là một gã thô kệch cầm đao múa kiếm. Vậy mà hai ngày nay đối mặt với vị Mộc Cẩn cô nương , cô thao thao bất tuyệt nào là thi từ ca phú, nào là triết lý nhân sinh, đến mức lỗ tai sắp mọc kén .
Hắn sắp điên mất thôi! Không, là sắp phát cuồng ! Mấy chỉ rút kiếm tự vẫn cho xong chuyện. Cảnh Dung là chủ tử, mệnh lệnh của chủ t.ử thể .
Thế là, đành ngậm ngùi chặn đường Mộc Cẩn cô nương. bỗng "Ái chà" một tiếng, vỗ mạnh trán, vội vàng với Kỷ Vân Thư: “Phải Kỷ , xem cái đầu óc của . Lúc nãy khi qua đây, Mạc công t.ử nhờ nhắn với ngài là Vệ công t.ử tỉnh , bảo ngài mau qua đó."
"Vệ Dịch tỉnh ?”
Đôi mắt Kỷ Vân Thư sáng bừng lên.
"Vâng, Mạc công t.ử ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-471-soi-doi-vo-moi.html.]
Khóe môi cô lập tức nở nụ , cô lao thẳng cửa, chộp lấy chiếc ô dựa bên cột bung , lao màn mưa chạy về phía phòng của Vệ Dịch.
Cảnh Dung thấy thế cũng lấy một chiếc ô đuổi theo. Lang Bạc ngẩn một chút cũng vội vã chạy theo .
Vừa vòng qua một hành lang gấp khúc, Kỷ Vân Thư mới kịp thu ô thì bất ngờ đ.â.m sầm một .
"Á!"
Người loạng choạng, ngã ngửa , mất đà ngã sõng soài xuống đất.
"Choang" một tiếng!
Kèm theo đó là tiếng đồ sứ vỡ nát vang lên chói tai.
Kỷ Vân Thư cũng hoảng hốt, chiếc ô tay rơi xuống đất. Cô cảm thấy hắt thứ gì đó dính dính, thoang thoảng mùi hoa nhài. Định thần , cô thấy Mộc Cẩn cô nương đang đất, dáng vẻ vài phần chật vật, bên cạnh là một hũ sứ vỡ tan tành.
"Mộc Cẩn cô nương?"
Cô kinh ngạc, vội vàng cúi xuống đỡ, miệng : "Xin , tại hạ cố ý."
Mộc Cẩn xoa bả vai đau nhức, dậy, đôi lông mày lá liễu thanh tú nhíu chặt vì đau đớn. Cô thở hổn hển : "Không ."
"Có ngã đau ở ?"
"Kỷ công t.ử cần áy náy, là do quá vội.”
Cô gượng, chú ý đến vết bẩn y bào của Kỷ Vân Thư, vội rút khăn tay lau, lau : "Làm bẩn y phục của Kỷ công t.ử , thật ngại quá."
Kỷ Vân Thư lùi một bước, xua tay: "Không ngại. Đây là cái gì? Thơm quá, giống mùi hoa nhài."
Mộc Cẩn những mảnh vỡ đất đầy tiếc nuối: "Đây là nước hoa nhài tự nấu, thêm chút đường phèn, công dụng trừ hàn, định mang đến cho Vương gia."
"Ồ."
Khóe miệng Kỷ Vân Thư giật giật.
lúc , Cảnh Dung và Lang Bạc cũng tới nơi. Nhìn thấy cảnh tượng mắt, cả hai đều ngẩn .
Chuyện gì thế ?
Vừa thấy Cảnh Dung xuất hiện, Mộc Cẩn bước nhanh vài bước, nhún gối hành lễ. Dù cố giữ dáng vẻ tiểu gia bích ngọc, nhưng ánh mắt cô lộ rõ vẻ khao khát như "sói đói vồ mồi".
"Vết thương của Vương gia đỡ hơn ?”
Cô hỏi.
Cảnh Dung sa sầm mặt mày, thèm trả lời, chỉ chằm chằm đống mảnh sứ vỡ đất.
Mộc Cẩn là thông minh, bắt gặp ánh mắt đó bèn khẽ mở lời: “Đều là của , đường ngó , cẩn thận va Kỷ công tử, còn bẩn y phục của ngài ."
Rõ ràng là Kỷ Vân Thư chạy quá nhanh nên mới đ.â.m cô , nhưng lời khéo léo đổ hết về , đội cho Kỷ Vân Thư một cái mũ cao đạo đức. Cái mũ , Kỷ Vân Thư nào dám nhận!
Cảnh Dung chẳng quan tâm đến chuyện đó, ánh mắt chuyển hướng sang Kỷ Vân Thư: “Nàng qua bên ."
Cô phủi phủi chỗ áo ướt, gật đầu rời .
Đợi khuất, Cảnh Dung mới lệnh cho Lang Bạc bên cạnh: “Tiếp đãi Mộc Cẩn cô nương cho chu đáo."
"Vâng!"
Lang Bạc đáp lời. Hắn đang định rời thì Mộc Cẩn bất ngờ nắm lấy cánh tay , nhưng ánh mắt hướng về phía Cảnh Dung.
"Vương gia."
Tiếng gọi vang lên, đôi mắt cô long lanh như nước hồ thu, chứa chan sự cầu khẩn. Cầu xin Cảnh Dung hãy ở !
---